hông ai dựa dẫm được.
Bất Bất ngân ngấn lệ, giọng nói bi thương. Tôi chỉ biết tròn mắt lên. “Chúng ta chẳng giúp gì được cho nhau,ngược lại, còn giống như hai kẻ mắc bệnh truyền nhiễm, chỉ biết lây bệnh mà không thể giải thoát cho nhau.” Câu nói này khiến tôi chìm vào cảm giác tự trách đáng sợ nhất.
Về nhà.
Bất Bất tắm xong, ngồi xếp bằng trên cái đệm bông trên sân thượng, vừa hút thuốc vừa nghe đi nghe lại bài “Hành Khách”. Tóc em còn chưa lau khô, dính đầy những hạt nước nhỏ li ti, không khí lạnh buốt ngoài trời làm chúng dính chặt với nhau, giống như những cây lau nhà bẩn thỉu vứt bên ngoài. Cặp đùi nhỏ lộ hẳn ra ngoài, sắc da xanh nhớt đến ghê người. Tôi bế bổng em lên dặt vào trong chăn, tìm khăn bông lau khô tóc cho em, rồi giúp em xoa đùi, cho đến khi ấm hẳn lên mới thôi. Từ đầu đến cuối Bất Bất vẫn hoang mang nhìn tôi, vẻ mặt mệt mỏi, lại có chút lạ lẫm, nhìn mãi cũng mệt, em thở dài, nghoẹo đầu ngủ thiếp đi.
Cứ nghĩ mãi về câu nói lúc nãy của em.
Có lẽ em sinh ra đã là một chú chim nhỏ, cần được bay lượn trên bầu trời ự do và sạch sẽ hơn, chứ không phải cứ ở mãi trong cái lồng nhỏ đơn điệu và bẩn thỉu này của tôi.
Tôi đờ người ôm chặt Bất Bất, nhìn lên trần nhà, nghiêm túc tổng kết xem rốt cuộc vấn đề giữa hai chúng tôi nằm ở đâu ? Có lẽ tại cái thứ mà chúng tôi vẫn gọi là tình yêu ấy càng lúc càng trở nên không ra làm sao, đã biến thành gánh nặng mất rồi.
Buồn mà không hiểu vì sao.
Ngày hôm sau tỉnh lại, Bất Bất đã đi mất. Trên bàn đặt một tờ giấy.
Một người sống đã buồn chán, không ngờ hai người sống với nhau lại càng buồn chán hơn. Nếu không giúp được nhau, thôi thì thử chia tay vậy, biết đâu lại tìm được sự giải thoát ? Em đi đây, đến Vân Nam một thời gian, không biết lúc nào mới quay lại, mà có quay lại hay không cũng chưa biết. Em nói thì không giữ lời, nhưng đời nói thì không phải vậy. Anh phải giữ gìn đấy.
Tôi bị Bất Bất bỏ rơi như vậy đấy.
Em không từ mà biệt,một mình đi tìm tương lai tươi sáng và giá trị đích thực của cuộc sống. Để lại tôi cô đơn ở lại nơi này, bối rối thu dọn những gì em để lại, một mình đối đầu với đời.
Tôi ngây ra nhìn mảnh giấy em để lại cả nửa giờ đồng hồ. Mắt ươn ướt, muốn khóc mà khóc không được, càng cảm thấy mình đáng thương.
Muốn đi tìm em. Nhưng Trung Quốc rộng như vậy, đi đâu tìm em bây giờ ? Tôi chỉ biết lặng lẽ đợi em trở về, tình cảm mấy năm vẫn còn đó, chắc em sẽ trở về.
Thở dài, đứng dậy thu dọn quần áo của em. Bất Bất thích quăng quần áo lung tung khắp nhà, bộ này, bộ kia ở đâu cũng thấy quần áo của em. Tôi nhặt từng bộ lên, đưa lên mũi ngửi, nhớ lại mùi hương của em, cẩn thận gấp lại từng chiếc một, cho vào trong tủ, sau đó bỏ một lọ nước hoa vào góc tủ theo thói quen.
Bất Bất có một đôi tất dài, ở gót chân thủng một lỗ lớn.
Không tìm thấy kim chỉ, đành vứt tạm vào đấy.
###
Trước tôi vẫn ôm Bất Bất ngủ. Ôm một cô gái mà mình không có tình cảm để đối phó với đêm dài tịch mịch thì cứ cảm giác giả giả thế nào.
Tôi không thích đồ giả, như là hoa giả, thậm chí cả răng giả. Bất Bất đột nhiên bỏ đi, không ngủ được, lại không muốn ngược lại với nguyên tắc, đành kéo Bì Tử lái xe đi lượn khắp nơi, đến khi nào buồn ngủ díp mắt lại mới về nhà. Cứ như vậy, tôi thành con mèo đêm. Đêm nào cũng như đêm nào, cứ ra đường lớn ngõ nhỏ là sẽ thấy tôi và Bì Tử lái xe đi lang thang.
Đêm tối là một cái thùng rác lớn. Đến đêm, đủ các vai diễn sẽ chui ra từ cái thùng rác này : những kẻ say bước ra từ quán rượu, những chiếc xe rác cỡ lớn phải ban đêm mới ra vào thành phố, những người lang thang vội vã đi tìm chỗ ngủ, những tên trộm vất vả làm việc trong đêm tối, những tên lừa đảo lúc nào cũng ra vẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác, những cô gái lương thiện bán thân thể lấy những đồng tiền mồ hôi nước mắt, những khách làng chơi đi tìm của lạ …
Tôi thường gục mặt xuống tay lái trăn trở: nếu mà ngược lại thì không phải tốt lắm sao ? Ban ngày mọi người đến quán rượu vui chơi, đến tối mới vất vả đi làm. Như vậy tôi có thể làm việc một cách bình thường dưới ánh mặt trời, ban đêm về nhà đi ngủ, không đến nỗi ngày nào cũng phải đắm chìm trong cái thùng rác đêm này.
Đáng tiếc là không bao giờ có chuyện đó.
Không nhớ đã bao nhiêu ngày chưa nhìn thấy mặt trời buổi sớm rồi.
Mặt trời không thuộc về tôi, ban ngày không thuộc về tôi.
Tôi thuộc về đêm. Thuộc về thùng rác.
Không được tắm nắng, từ thân thể cho đến ý nghĩ đều bắt đầu từ từ lên mốc.
Chương 3
Điểm chung duy nhất của hai người, là đều rất buồn chán, đều thích ngồi thừ người ra.
Cả ngày không nói với nhau câu nào. Mỗi người mỗi việc. Em ở phòng khách, tôi nằm trong phòng xem sách. Em trên sân thượng, tôi ngồi trong phòng khách xem đĩa. Nhưng cũng có một lúc, hai người dừng lại, lặng lẽ thừ người ra, định nói gì với nhau, nhưng rồi lại lười. Không khí trong phòng như đông đặc lại, không chút sức sống. Căn nhà như một chiếc xe bus, tôi và em là hai hành khách xa lạ.
Tôi thường hay đánh mất đồ.
Tôi cũng thường nhặt được đồ người khác đánh rơi.
Đặc biệt ở quán bar, thường nhặt được ví tiền, điện thoại, chìa
