Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216595
Bình chọn: 10.00/10/1659 lượt.
nh khạng ra lệnh cho tôi.
Lũ đểu giả! Ta nhịn các ngươi… Quân tử mười năm báo thù chưa muộn.
Hơ! Đúng rồi! Nhìn lon côca trong tay, đầu tôi bỗng lóe sáng, nghĩ ra một diệu kế.
Tôi chạy thục mạng đi mua ba lon nước ngọt.
“Được thôi, hẹn lần sau nhé, ok không?
“Ngoan nào, mấy bé ra kia đợi anh nhé, tẹo nữa anh qua đó!”
…
Mấy thằng cha này đúng là thuộc loại “sát gái”. Đám nữ sinh đáng thương kia bị dụ dỗ đến mức nghe lời răm rắp. Hừm! Chỉ có mỗi Lý Triết Vũ là im lặng, không thèm để ý đến lũ con gái mê giai đẹp đang vo ve xung quanh như ong vỡi tổ.
“ Đây pepsi có hình Jay!” Tôi thở hồng hộc đưa lon nước ngọt mà tôi ngấm ngầm bày trò cho Kim Nguyệt Dạ, sau đó lùi xuống hai bước.
Hơ hơ, sắp có trò hay rồi đây!
Mau mở ra đi, mở ra đi cưng!
“ Mở hộ cái…”
“ Sao ?”
“ Sao chăng gì nữa ? Bộ có chuyện gì sao ?”
“ Không… không có chuyện gì…”
Hu hu hu!Không có chuyện gì mới lạ !
“ Mau lên! Sợ gì chứ?” Kim Nguyệt Dạ nháy nháy mắt.
“Hả? Vậy cậu đưa đây!” Mắt tên Kim Nguyệt Dạ sắc như dao.Tôi cố né cái đầu đi rất xa , cắn chặt răng .
“ Phụt !”
‘Nắp lon pepsi được tôi mở ra, nước trong lon bắn ra như kiểu nước được máy bơm cao áp đẩy, bắn tung tóe hết lên mặt tôi.
“ Hơ hơ ! Bé Hựu Tuệ sao mà bé đáng yêu thế !” Nhìn bộ dạng thê thảm của tôi , Kim Nguyệt Dạ ôm bụng cười nghiêng ngả .
Tôi nhắm chặt mắt, từng giọt nước ngọt lăn trên mi mắt rơi xuống.
Áhhhhhhhhhh……Tô Hựu Tuệ, mày đánh giá thấp đối thủ quá đấy .
THREE
Mười phút sau , tôi đi vào toilet .
Nhìn áo và mũ ướt nhẹp toàn là nước ngọt , đành cởi ra thay , chỉ còn lại cái kính đen, có đeo thì cũng vô ích.
Tôi thở dài , đúng là ác giả ác báo, câu này cấm có sai. Xem ra những ngày sau này mình khó sống rồi.
Kim Nguyệt Dạ ! Đồ tồi! Tất cả những gì cậu đã làm với tôi , nhất định sẽ trả gấp đôi , không phải gấp mười lần mới đúng .
“ Ring ! Ring ! Ring !”
Điện thoại trong túi tôi kêu lên inh ỏi .
“ Alô ! Ai đấy ạ…..” Giọng tôi còn ngọt hơn nước đường
“ Nô tì , ta sắp phải thi đấu rồi ! Mau ra sân vận động nhanh lên! À, đúng hai phút nữa có mặt ! Hơ hơ!”
“Này , này , Kim Nguyệt Dạ …?”
Tên khốn này nghĩ tôi là thần đèn chắc! Tôi vừa rủa thầm, vừa cắm cổ chạy về phía sân vận động
Đại hội thể thao chính thức bắt đầu , sân vận động đông lúc nhúc toàn người . Phe màu đỏ và phe màu xanh mỗi bên đứng “hùng cứ một phương” gào thét cỗ vũ cho trường mình . Những tấm băng rôn , khẩu hiệu cổ động cùng với lá cờ đại diện cho từng trường được giương cao vẫy loạn xà ngầu. Tiến hò hét khắp nơi đổ dồn về đây, làm cho “ngọn lửa thi đấu” cháy hừng hực.
Trường Sùng Dương phe màu đỏ ở giữa có một cái trống màu đỏ cỡ đại cao bằng hai người chồng lên nhau, đang được gõ trầm vang đầy hào khí “tùng tùng”. Học sinh trường Sùng Dương đứng thành từng tốp ở chỗ giành cho khán giả, gào thét inh ỏi cổ vũ trường mình. Xét về hình thức thì cổ động viên trường Minh Đức ăn đứt. Tất cả học sinh đều ngồi thẳng hàng ngay lối, đồng thanh hô vang khẩu hiệu và vẫy cờ, biểu ngữ đủ màu sắc theo sự chỉ huy.
Toàn trường là người thế này , tìm Kim Nguyệt Dạ khác nào mò kim đáy bể ! Hừ , mặc xác hắn…
Trời ơi! Tôi không những phải giám sát cả trận đấu, lại còn bị tên Kim đó quay như chong chóng, tôi sắp nổ tung đầu đến nơi rồi. Đầu óc lãnh đạo có tổ chức bài bản như tôi qua bao nhiêu năm rèn luyện nay đã có đất dụng võ. Tất cả các hạng mục thi đấu đều được tôi sắp xếp trình tự và rõ ràng. Đang lúc tôi định nghỉ ngơi một chút thì có một giọng nói ỏn ẻn cất lên:
“ Hi , baby Hựu Tuệ”
Anh Tỉnh Ngạn ! Thằng cha này lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần, có ngày hắn làm tôi vỡ tim mất.
“ Xinh chào! Anh có chuyện gì cần giúp à?” Tô Hựu Tuệ, mày cố nhịn đi cho xong.
“Ồ, baby , anh sẽ ủng hộ em hết mình ! Em xem anh đã đăng kí thi ba hạng mục lận , em cảm động lắm phải không ? Ha ha ha….”
Lần này, hắn ta cầm bông hoa cúc, mặc bộ đồ thể thao màu trắng xuất hiện lù lù trước mặt tôi
Nhà thằng cha này mở tiệm bán hoa chắc ? Lần nào xuất hiện là y như rằng tay cầm bông hoa gì đó.
“Vậy… vậy à?” Tôi cố gắng mím môi cười tươi.
Làm ơn đi, chẳng biết tên khỉ này đầu chứa cái gì nữa. Đăng ký có vài ba hạng mục tép riu mà cũng phồng mang trợn má đi khoe. Có giỏi thì đợi thắng hẵng hay!
“ Baby à , em biết hắn ta là ai không ?” Anh Tỉnh Ngạn chẳng hề mảy may để ý đến sắc mặt tôi, tay cầm bông hoa khinh khỉnh chỉ về một nơi. “Nói cho em biết , hắn là át chủ bài trường Sùng Dương, hơn em 1 điểm trong kì thi tuyển vào trung học . Trông xấu hoắc thế kia mà cũng có fan hâm mộ ! Anh mới là đệ nhất mỹ nam ! Hựu Tuệ này, trông cái mặt hắn lúc cười mới đáng ghét làm sao!”
Kim Nguyệt Dạ đúng là đáng ghét thật ! Tôi nhìn hắn cười rạng rỡ giữa đám con gái đang bám lấy chằng chằng mà cảm thấy lửa uất hận như bốc lên đầu.
“ Ha ha,hay là bé Hựu Tuệ cùng hợp sức với anh đối phó hắn” Anh Tỉnh Ngạn thì thầm.
“ Anh… anh bảo sao?” Nhìn nụ cười gian gian của Anh Tỉnh Ngạn, tôi có dự cảm chẳng lành.
“ Cầm lấy cái này , đợi khi thi đấu xong đưa cho hắn uống . Đảm bảo trận thi đấu hôm nay … Phư phư phư…”
Anh Tỉnh Ngạn hướng m