Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216822

Bình chọn: 7.5.00/10/1682 lượt.

ng?”

Trên vai Anh Tỉnh Ngạn vắt một chiếc khăn bông, cái mặt vênh váo hết chỗ nói.

“Ơ… có xe,! Anh chơi hay lắm!” Tôi trả lời bâng quơ cho xong.

“Baby à, chuẩn bị nước uống đi. Chúng ta còn thảo luận chiến thuật nửa hiệp sau nữa!” Tên Anh Tỉnh Ngạn vênh vang đưa cho tôi chiếc cốc giấy, sau đó quay người đi về chỗ huấn luyện viên.

Cơ hội tốt, Tô Hựu Tuệ, mày còn chần chừ gì nữa…

Tôi hớt hải rút ngay gói thuốc màu trắng để trong túi quần, nhìn trước ngó sau, thấy mọi người đang mải lắng nghe huấn luyện viên dặn dò, không ai chú ý đến tôi cả.

Tô Hựu Tụê, đừng căng thẳng quá, cứ bình tĩnh…

Chỉ cần bỏ cái này vào cốc nước của Anh Tỉnh Ngạn, chỉ có mình hắn bị đau bụng thì chắc cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm!

Dù gì cũng chỉ có hắn dùng cách này đối phó với Kim Nguyệt Dạ, những người khác đều vô tội…

“Hựu Tụê, bà đang làm gì thế?”

Một giọng nói đột ngột vang lên phía sau lưng làm tay tôi run bắn.

Oái! Chết rồi, tôi nhỡ tay đánh rơi gói thuốc vào trong ấm nước rồi!

Tiêu rồi, tiêu rồi… làm thế nào đây?

Tôi chỉ muốn thò cái đầu vào trong ấm nước để tìm. Nhưng gói thuốc bột đó mà rơi vào nước thì tan hết còn đâu, chỉ sót lại đúng cái vỏ giấy màu trắng nổi lềnh phềnh…

“Hựu Tụê, bà sao vậy? Tìm cái gì?” Tô Cơ và Hiểu Ảnh lo lắng hỏi tôi.

“Không, không có gì! Tôi chỉ đang nghĩ một chuyện…”

“Bà bị đau răng giống Hiểu Ảnh à?”

“Ơ, không phải…” Mặt tôi mếu máo.

Nếu chỉ bị đau răng thì còn tốt chán! Làm thế nào bây giờ? Đây là ấm nước chuẩn bị cho tất cả các vận động viên trường Minh Đức! Chả nhẽ để cho mọi người đều bị đau bụng?

Không, không được làm như thế! Nhưng chỉ có mỗi ấm nước này, nếu bây giờ chạy đi tìm ấm nước khác thì không kịp…

“Bạn quản lí ơi, nước chuẩn bị xong chưa?”

Chết rồi! Chết rồi! Trời hại tôi rồi! Làm sao đây? Mặt tôi tái xanh như tàu chuối, ôm khư khư cái ấm nước.

“Hựu Tụê, bà mệt hả? Để tôi rót hộ cho!” Tôi còn chưa kịp định thần thì Hiểu Ảnh đã nhanh tay cướp ngay lấy ấm nước chạy về phía các tuyển thủ.

Tôi phải làm gì đây…

Giả vờ không biết gì hay đi giật lại cái ấm nước đó? Nhưng nếu giật lại thì phải giải thích thế nào đây?

Nhìn nước trong ấm được rót đầy từng cốc…

“Đừng, Hiểu Ảnh!” Tôi hốt hoảng lao vội đến, cướp ngay chiếc cốc giấy trên tay Hiểu Ảnh. Mọi người đều kinh ngạc nhìn tôi.

“Hựu Tụê, bà cũng khát à? Thế bà uống cốc đó đi…” Hiểu Ảnh cười híp cả mắt lại.

“Hơ, tôi… tôi uống?” Tôi mặt cắt không còn hạt máu nhìn Hiểu Ảnh.

Hiểu Ảnh gật đầu.

Uống nó sao? Tô Hựu Tụê? Tôi dường như lại nhìn thấy tên Kim Nguyệt Dạ giơ chiếc di động lên…

Lẽ nào hắn muốn chỉ vì tôi mà trường Minh Đức thảm bại? Không, nếu làm như thế thì tôi và tên đáng ghét đó khác gì nhau chứ?

Nghĩ đoạn, tôi cầm cốc nước uống ừng ực một hơi hết veo.

“Để tôi rót giúp mọi người…” Hiểu Ảnh sung sướng cầm cái cốc giấy khác lên.

Oái! Không được! Tô Hựu Tụê, mày còn nghĩ gì nữa, uống một cốc hay uống cả ấm cũng khác gì nhau đâu…

Tôi bất chấp tất cả, giật ngay ấm nước từ tay Hiểu Ảnh, ngẩng cao đầu, giơ chiếc ấm lên tu hết sạch! Ngay cả cái vỏ giấy trong đó, tôi cũng nuốt sạch sành sanh.

Mắt mọi người xung quanh trợn trừng lên như ốc nhồi, há hốc miệng nhìn tôi.

“Bé Hựu Tụê khát đến thế cơ à ?” Anh Tỉ nh Ngạn không dám tin vào mắt mình.

“Ụa, v ẫn… ụa, v ẫn… ụa” Tôi quẹt miệng, căm hận nhìn thẳng về phía tên Kim Nguyệt Dạ ngồi, vừa nấc vừa nói lắp ba lắp bắp.

Hu hu, khó chịu quá, có cảm giác bụng tôi bị trương phình lên, lại còn buồn nôn nữa!

“Hựu Tụê, bà sao thế?” Tô Cơ thấy có gì đó không ổn, vội dìu tôi.

“Hựu Tuệ, tôi vỗ lưng bà nhé!” Hiểu Ảnh tỏ ra chu đáo.

“Anh… Anh Tỉnh Ngạn…” Tôi căn răng cố nhịn, tóm chặt lấy áo hắn ta, “Anh… anh… anh nhất định phải thắng… Nghe rõ… chứ?”

“Bayby Hựu Tuệ! Đương anh sẽ thắng, em khỏi lo! Nhưng mà em…”

Nghe thấy tên Anh Tỉnh Ngạn đắc ý, vỗ ngực đảm bảo, bụng tôi đã đau đến mức không nói nổi nữa…

Ọc oc, toi rồi! Bụng tôi bắt đầu có phản ứng!

Ọc ọc, ục ục…

Càng lúc cang đau quằn quại, tôi nhìn Hiểu Ảnh và Tô Cơ với ánh mắt vô vọng, sau đó lao còn nhanh hơn cả tên lửa siêu tốc ra khỏi nhà thi đấu…

Toilet! Toilet! Toilet ở đâu?

Sao vẫn chưa đến nhỉ… tôi sắp… sắp…

Ặc, không được… càng chạy nhanh, bụng càng “biểu tình” dữ dội hơn… Đi chậm lại vậy…

Tô Hựu Tuệ! Mày phải cố nhịn! Dù thế nào cũng phải nhịn tơi lúc vào toilet!

Phải nhịn đến cùng!

Tôi kẹp chặt hai chân lại, đi kiểu chữ V ngược, lết từng bước khó nhọc đến cái toilet!

“Ôi cha! Là Tô Hựu Tuệ à? Co… cô đang làm cái trò gì thế? Dáng đi ngộ ghê ta! Tôi cô quá, chưa già mà lưng đã còng rồi… Hô hô hô!” Thằng cha Lăng Thần Huyền mới thi đấu xong bỗng nhảy xổ ra chặn đường tôi, vừa ôm bụng cười ngặt nghẽo, vừa nhảy như con choi choi.

“Mi… mi biến ngay… không ta lột da ngươi!” Mặt tôi trắng bệch, giọng run rẩy.

“Hả? Cô! Cô!” Lăng Thần Huyền mặt nghệt ra như phỗng.

Hừ, mặc xác hắn … Phải đi tìm toilet giải quyết trước đã!

Sắp không trụ nổi nữa rồi… Bụng càng lúc càng thắt lại…

Phải rồi, lúc này phải nghĩ đến chuyện thú vị để không để ý đến nó nữa.

Tại sao chẳng ai phát minh ra cái toilet biết đi n


Polaroid