Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219221

Bình chọn: 8.00/10/1922 lượt.

ng!

Ưm… Mi mắt cụp xuống… cụp xuống… cụp xuống…

“Bốp!”

Oái… Là tiếng gì vậy? Tôi giật bắn mình, ban nãy mi mắt còn nặng như đeo chì thế mà bây giờ trợn tròn như áo ộ. Hiệu trưởng Bạch Ngưng đập mạnh tay xuống bàn, chỉ cần một chưởng đã tiêu diệt gọn “con bọ ngủ”, mọi người ai nấy đều tỉnh như sáo.

Tân trợ lí Lôi đang đứng mơ màng ở một bên bỗng giật nảy mình, tay run bần bật, tập tài liệu dày cộm trên tay rơi tứ tung xuống đất. Mặt hiệu trưởng Bạch mỗi lúc một đanh lại.

“Hay là để cô giải thích vậy…” Hiệu trưởng Bạch đứng dậy, đi đến bên cạnh thầy Lôi đang tay chân luốn cuống.

“Tối qua cô nhận được tin rất quan trọng, một học sinh vô cùng xuất sắc, đứng thứ sáu trong kì thi toàn quốc, khoảng tám giờ sáng nay sẽ sẽ chuyển nhà đến thành phố này. Bằng mọi giá phải đưa học sinh tài năng như thế vào học ở trường Minh Đức. Hôm nay, cô triệu tập các em sớm thế này là vì theo một

“Ừm… Thời tiết hôm nay xấu thật… Lâu lắm rồi mới co’ trận tuyết lớn như hôm qua, xe trên đường chỉ có lác đác vài chiếc…” Mỗi mình thầy Lôi “sung” nhất, lải nhải mài không thôi.

Làm ơn đi… Tôi thấy ấm ức trong lòng, có ai lại đi ra ngoài vào lúc năm giờ sáng, khi gió lớn tuyết rơi dày thế này cơ chứ? Chắc chỉ có những người sẵn sàng hi sinh hết mình vì sự nghiệp giáo dục của đất nước như chúng tôi…

Gặp đèn đỏ, xe dừng lại, xuyên qua làn sương mờ bám trên cửa xe, tôi thấy có một chiếc xe công màu đen sì sì ở phía trước, bên tay trái.

“Ủa? Chiếc xe đó nhìn giống xe của chúng ta qua… Nhìn kìa, nghĩa của biển xe ngộ ghê ta, 59740 tức là “tôi cứ hận em đấy”…

Hơ, sao biển số này nghe quen tai thế nhỉ! Tôi cố “lục lọi” trí nhớ trong đầu mình. Hiệu trưởng Bạch ngồi cạnh đột nhiên căng thẳng đến mức cứng đờ người. Tôi tò mò phóng tầm mắt về phía chiếc xe đó.

Hả? Trong xe có ai đó đang thập thò vẫy tay với chúng tôi…

Tôi cố dí sát mặt hơn nữa vào cửa xe…

Oái! Cái… nụ cười kiểu “hồ li tinh” đó không phải của tên Kim Nguyệt Dạ thì còn ai vào đây!

“Thầy Lôi, phiền thầy lát nữa tăng tốc lên một chút, chúng ta không thể bị tụt lại phía sau xe họ!” Cô Bạch cố gắng trấn tĩnh nói, ánh mắt như dán chặt vào đèn giao thông của nút đường phía trước.

Mọi người đều tập trung cao độ, nhìm chằm chặp vào con số đang chuyển động trên đèn đỏ. Không khí căng thẳng như lâm trận

Tôi bỗng có cảm gác đây giống như một cuộc đua xe công thức I.

Ba… Hai.. Một…

OK… Go! Go!! Go!!!

Đúng lúc đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, “Thỏ trăng Minh Đức” và “Rùa đen Sùng Dương” từ vạch xuất phát màu trắng lao như ten bắn về phía trước.

Nghe đồn “tài xế” lần này, cũng chính là thầy Lôi, thời trai trẻ từng là tay đua sừng sỏ, xem ra hôm nay thầy có dịp trổ tài rồi. Tôi thấy cảnh vật bên ngoài cửa sổ trở nên nhạt nhòa, xe chạy với tốc độ chóng mặt thế này khiến huyết áp của tôi như bị tăng vọt. Tôi cố sống chết bám chặt vào tay vịn của chiếc ghế tựa phía trước mặt…. My God! Cầu trời đừng có mà quẹo bất chợt, không tôi bắn vèo ra ngoài cửa sổ mất.

“Điên thật, khúc quẹo ban nãy bị họ vượt qua mất ròi!” Không biết lái được bao xa, thầy Lôi bỗng lên cay cú.

Tôi thuận đà ngẩng đầu lên, quả nhiên “Rùa đen Sùng Dương” đang đắc ý “lắc lắc mông”, hào phóng xì về phía chúng tôi làn khói đen ngòm, biển số xe thoắt ẩn thoắt hiện trong khói 59740, 59740…

‘Thầy Lôi, thầy không thể lái nhanh hơn nữa được à?” Ai ngờ cô Bạch còn “máu lửa” hơn tôi, gắt lên với “bác tài” đang mồ hôi vã ra như tắm.

“Chịu thôi! Đây lá tốc độ nhanh nhất rồi nhất! Lái nhanh nữa thì sẽ bị phạt đó!” Thầy Lôi vừa căng mắt nhìn đường phía trước, vừa điều khiển tay lái rất điệu nghệ, lúc sang trái lúc sang phải, hi vọng tìm được khoảng trống vượt lên trước “Rùa đen Sùng Dương”.

Hòa cùng nhịp lúc lắc trái, lúc lắc phải của thân xe, cả người tôi giống như trái bóng bida, quay tít thò lò, vật lên vật xuống.

Ghê nhất là xe vừa mới đổ xăng xong, mùi xăng cứ xộc lên mũi, đã thế lại còn lắc đến long cả óc, tôi cảm thấy dạ dày hơi khó chịu…

“Cô… Cô Bạch, em hơi khó chịu, em buồn, buồn nôn… Ọe!”

“Oái! Gì thế này?” Tôi ói ra bất ngờ qua khiến thầy Lôi giật nảy mình, trong lúc hoảng hốt thầy đạp mạnh vào chân ga, “Thỏ trắng Minh Đức” như được tiêm thuốc kích thích, lách vèo một cái, qua mặt cả “Rùa đen Sùng Dương”.

“Làm tốt lắm!” Tình thế xoay chuyển một trăm tám mươi độ khiến cô Bạch trở tay không kịp, nhưng dù thế nào thì xe chúng tôi đã vượt qua được xe trường Sùng Dương. Cô Bạch vừa rút khăn tay ra đưa cho tôi lau miệng, vừa căng thẳng liếc mắt nhìn chiếc xe đằng sau.

Hơ, cô Bạch khen là “Làm tốt lắm!”, tức là khen tôi sao? Ô hơ hơ hơ… Xem ra Ngọc nữ Minh Đức – Tô Hựu Tuệ này đúng là tài năng xuất chúng, ngay cả say xe mà cũng say kiểu rất sành điệu, hơ hơ hơ hơ hơ… Thôi chết… lại buồn nôn nữa rồi…

Tuy có vượt qua “Rùa đen S2ung Dương” nhưng “Thỏ trắng Minh Đức’ vẫn bị bám riết, cuộc đua vô cùng gay cấn.

Sau vụ tôi nôn, thầy Lôi lái xe “lụa” lên bao nhiêu. Trên đường đi, mấy lần quẹo trái rồi lách xe rất điệu nghệ, làm tôi sợ mất mật nhưng cũng hưng phấn tột độ.

Cuối cùng khi đến ngã tư, thầy Lôi quyết định liều


XtGem Forum catalog