Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219274
Bình chọn: 8.00/10/1927 lượt.
cơ à?” Kim Nguyệt Dạ cười ma mãnh.
“Mấy chị y tá này, đây là bạn gái của em đó, dễ thương không!”
“Grừ! Kim Nguyệt Dạ! Cậu nói nhảm gì thế!”
Thấy mấy người đó mắt sắc như dao quét xoẹt về phía tôi, tôi sởn cả gai ốc.
“Sao bé Hựu Tuệ tuyệt tình thế, còn nhớ hai chúng ta đứng trên phố Angel, trước mặt bàn dân thiên hạ…”
“Này, cậu ngậm miệng lại cho tôi!” Thế là xong, tôi cáu tiết lên quên béng cả hình tượng thục nữ đoan trang.
Kim Nguyệt Dạ bỗng nhớ ra cái gì, nói với Lý Triết Vũ đang ngồi ở ghế đối diện mình, “Vũ! Chắc cậu còn nhớ đúng không! Hôm tôi và Hựu Tuệ kiss nhau ở trên phố Angel ý!”
Không khí ở phòng bệnh như ngưng tụ lại, giống như cả người Lý Triết Vũ đang cứng đờ ra. Nhìn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, tôi sợ phải nghe câu nói tiếp theo của họ.
“Tôi…” Lý Triết Vũ mấp máy môi.
“Dạ, sao lại nằm trên giường bệnh thế kia…” Lăng Thần Huyền chạy xồng xộc vào, phía sau còn có Hiểu Ảnh và Tô Cơ.
Tôi như trút được gánh nặng, tên khỉ đột Lăng Thần Huyền xuất hiện đúng lúc thật.
“Lăng Thần Huyền, cậu đến đây làm gì!” Tôi cố tình gào to lên, phá vỡ sự im lặng của ba người chúng tôi.
“Tô Hựu Tuệ, sao cô vẫn khỏe nhăn vậy? Vũ bảo cô vào bệnh viện cơ mà?” Lăng Thần Huyền mặt dài ra như quả mướp, liếc xéo tôi.
“Ơ… Hựu Tuệ… Sao mắt bà đỏ thế? Vừa mới khóc hả? Tên Kim Nguyệt Dạ lại bắt nạt bà đúng không!
Tiêu rồi, tiêu rồi, chuyện khi nãy tôi khóc thút thít vì thằng cha Kim Nguyệt Dạ nhất định không thể để cho tụi Tô Cơ biết, nếu không chỉ có nước đào hố nhảy xuống!
“Không sao, không sao!” Tôi cười trừ, “Tôi không cẩn thận nên va đầu vào cửa ý mà.”
“Nhưng mà tại sao Hựu Tuệ va đầu vào cửa, Kim Nguyệt Dạ lại nằm trên giường bệnh chứ?” Hiểu Ảnh mặt nghệt ra nhìn tôi.
Chết tiệt, tôi đúng là giấu đầu hở đuôi.
“Việc này thì dễ hiểu lắm…” Đúng là mặt trời mọc đằng tây, thằng cha Kim Nguyệt Dạ đó lại mở miệng nói đỡ giúp tôi. “Tôi nằm ở đây là do khi nãy xài chuyên anh hung cứu mĩ nhân, không may bị thương còn cô ta là do ngốc quá nên va đầu vào cửa, cái này gọi là tự rước họa vào thân!”
“Cứu mĩ nhân?” Tô Cơ và Hiểu Ảnh đều há hốc miệng.
“Cô gài nào được cậu cứu đúng là xui tận mạng.”
Tô Cơ chảng nể nang gì đốp thêm một cậu, “Nhất định là tại cậu dụ dỗ con nhà người ta nên fan cuồng đó mới gặp nguy hiểm thì có!”
“Người cậu ấy cứu chính là tôi!” Một giọng nói thánh thót cùng tiếng đẩy cửa bước vào vang lên.
Một khuôn mặt đẹp như hoa bất ngờ xuất hiện khiến cả người tôi đờ đẫn.
Đôi mắt tròn, sáng long lanh, lông mi dài như búp bê, đôi môi chúm chím như bong hoa anh đào, nước da trăng mịn… Trời đất! Tuy tóc hơi rối, mũi bị băng lại bằng vải gạc nhưng không hề làm giảm đi vẻ đẹp rực rỡ, trông cô ta đáng yêu như búp bê Barbie.
“Cậu là ai?”
Ha ha, con nhỏ Tô Cơ này thấy gai mắt nhất là những nữ sinh xinh đẹp, chỉ cần bát gặp thì ya rằng nhỏ ta sẽ biến thành con gà chọi hung hăng, lông dựng ngược cả lên.
“Tôi chính là fan cuồng mà cậu vừa nhắc đến đó, ha ha…” Cô gái đó cười mủm mỉm nhìn Tô Cơ, rồi đi thăng đến giường Kim Nguyệt Dạ nằm, “ Cậu là Kim Nguyệt Dạ à?”
“Cô biết tôi sao?” Kim Nguyệt Dạ tròn mắt ngạc nhiên.”Không biết, nhưng bây giờ thì biết rồi, cảm ơn cậu đã cứu tôi, tặng cậu một món quà nhỏ!”
Cô gái đó vừa dứt câu, liền cúi đầu xuống hôn nhẹ lên má của Kim Nguyệt Dạ.
Hả! Cô ta… cô ta làm cái trò gì vậy!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức suýt lòi mắt ra. Tên Lăng Thần Huyền khoái trí còn huýt sáo góp vui, các nữ ý tá trẻ thì hét lên như còi.
“Có gì đâu, tôi chỉ tình cờ nhìn thấy lúc cô nguy hiểm thôi, vả lại những cô gái xinh đẹp thế này thì ai mà chẳng muốn cứu, phải không Vũ?”
Hừ… Tôi đã nói rồi mà! Thằng cha này chẳng phải hạng người tốt đẹp gì! Nhìn xem, nhìn xem, vừa nhìn thấy mĩ nữ là mặt mày hớn hở. Tức muốn chết!
Ý, đợi đã… sao tôi lại phải tức nhỉ! Đúng là hâm thật.
Tên khốn Kim Nguyệt Dạ với cô gái đó có sống chêt thế nào thì mắc mớ gì đến tôi chứ?
Nhưng nhìn hai người đó đứng cạnh nhau như tỏa ánh hào quang sáng chói, khuến mọi thứ xung quanh lu mờ, biến thành những củ khoai lang hết lượt… Hừ! Bực thật, thấy khó chịu quá.
“Không! Không được, Kim Nguyệt Dạ với Tô Hựu Tuệ mi nhau rồi còn gì, Hựu Tuệ là bạn gái của cậu cơ mà!” Bà bạn Hiểu Ảnh đang yên đang lành tự dưng kêu là ầm ĩ, mắt gườm gườm nhìn Kim Nguyệt Dạ.
“Hiểu Ảnh! Bà nói lăng nhăng gì chứ, ai là bạn gái của hắn chứ!”
“Bạn gái…” Ánh mắt đầy uy hiếp “quét” về phía tôi, nữ sinh xinh đẹp như búp bê Barbie đó cuối cùng cũng chú ý đến tôi. Không, phải là hai ánh mắt mới đúng, còn có cả tên khỉ đột ghét cay ghét đắng tôi là Lăng Thần Huyền xem ra hắn cũng không thể chấp nhận được huyện đó.
Cô gái chớp đôi mắt đẹp mê hồn của mình, đi đên trước mặt tôi, soi tôi chòng chọc từ trên xuống dưới, từ trái sang phải.
“Cô là Hựu Tuệ? Là bạn gái của Dạ?”
“Ha ha ha ha, cậu đừng hiểu nhầm! Tuy có bao nhiêu người theo đuổi tôi, nhưng rất tiếc phải nói với cậu rằng, tôi không phải bạn gái của tên khỉ đột ba trợn đó, mong cậu đừng hiểu nhầm!”
Hừ, ta là Tô Hựu Tuê, mĩ nữ vô song đệ nhất thiên hạ, làm sao có thể hạ mình khúm