Biến Thái Tránh Xa Ta Ra
Tựa: Biến thái! Tránh xa ta ra!!!
Tác giả: Congchuayeutruyentranh.
Tình trạng: Finished
Casting:
Chúa ơi! Tôi-Nhất Hiểu Nguyệt, đường đường là một người thông minh, luôn giữ tôn nghiêm và lịch sự, chú trọng nhân phẩm, vậy mà 11h đêm, tại khách sạn Lưu Ly, tôi đã làm mất hình tượng của chính mình! Ôi…
Anh ta-Lâm Thế Ưu, tôi không cần biết anh ta giàu tới cỡ nào, đẹp trai tới cỡ nào. Tóm lại, tôi chỉ thấy anh ta là một kẻ siêu cấp…biến thái!!! Hừ! Bằng chứng là anh ta dám xài “mỹ nam kế”, dùng lời lẽ đường mật và cả tiền bạc để tôi bằng lòng đến khách sạn với anh ta!
[Trích'>
“…
– Lâm Thế Ưu!!! Anh tưởng có tiền là ngon hả? Tôi không phải hạng người tham lam, ham hố hư vinh nha!!!
– Haiz…Kiêu thế! Một đêm thôi đã kiếm nhiều tiền thế mà chê ư?!-Anh ta nhướn mày, khinh miệt nhìn tôi.
– Im ngay!!! Tôi không phải hạng con gái lẳng lơ đâu!!!
…”
Thế nhưng, anh ta lại là…sếp của tôi nha!!! Nhưng tôi rất ghét anh ta, anh ta cực kỳ biến thái!!!
Rồi số phận Nhất Hiểu Nguyệt tôi sẽ đi về đâu đây? Huhu…
CHƯƠNG 1
SAO CHỔI HẠ PHÀM.
10h45’…Khách sạn 5 sao Lưu Ly…
– Haizzz…Cái con nhỏ Ngân Châu chết tiệt này, ở cái khách sạn lớn thế làm cái quái gì vậy trời? Đi tìm nãy giờ cũng không thấy cái phòng 418 ở đâu hết à!!!
Cổ Ngân Châu chính là cô bạn thân vừa từ nước ngoài về nên chọn khách sạn này để nghỉ ngơi. Nhưng tức một nỗi lại bắt tôi phải đến gặp để cho nó tâm sự vui buồn trong 2 năm qua. Khỉ gió!!! Tâm sự cái sở thú! Ngay cả phòng nó ở đâu tôi cũng chả biết luôn mà còn bày vẽ!!! Tức thật…
– A!!! Đây rồi!!!
Sao mấy giờ đồng hồ mài mòn cái sàn đá hoa cương thì cuối cùng tôi cũng có thể dừng lại trước căn phòng số 418.
Nhưng hình như ông trời muốn chơi tôi hay sao í! Lúc tôi vừa định đẩy cửa vào phòng thì “phụt”…một khoảng tối bao trùm lấy tôi.
Oái! Mất điện sao? Đừng…đừng sợ mà!!! Nhất Hiểu Nguyệt à, mày đừng có nhát như thỏ thế!!! Lưu Ly là khách sạn thượng hạn, bảo đảm là có máy phát điện mà!!! Cứ vào trong trước, ngày mai trời lại sáng thôi!!!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Khi tôi bước vào phòng thì bên ngoài đã có điện nhưng trong phòng lại tối om như mực. Trời ạ!!! Lại trò khỉ gì nữa đây???
– Cổ – Ngân – Châu!!!! Sao bà không mở đèn lên thế hả??? Tính hù tôi vỡ tim sao???
Cạch…Nhưng khi đèn mở thì tôi cực kỳ hoảng loạn. Trời ạ!!! Sao lại có đàn ông ở đây?
– Anh là ai? Tại sao anh dám vào phòng bạn tôi hả?
– Cô kia! Ăn nói cho cẩn thận một chút!!! Đây là phòng của tôi!-Người đàn ông kia gầm gừ cứ như tôi vừa phá vỡ đêm xuân của họ vậy. Trên giường còn có một cô gái thanh tú, mặt đỏ lựng , cuộn người trong chăn.
– Phòng của bạn tôi thì có!!! Anh tự tiện như thế? Tôi sẽ cho người lên khiêng anh đi đó!!!-Tôi lớn tiếng.
– Hơ! Cô chắc chắn phòng này là của bạn cô ư? Vậy xin hỏi bạn cô là ai?
– Bạn tôi là Cổ-Ngân-Châu!!! Mời anh và cô gái kia ra ngoài cho!!!
– Cô là ai?
Anh ta hình như không hề có ý định rời giường mà thong thả hỏi tiếp.
– Là bạn của Cổ Ngân Châu!
– Tôi hỏi là tên của cô ấy!!!-Anh ta nhíu mày khó chịu.
– Nhất-Hiểu-Nguyệt.
– Ý nghĩa?
Hừ! Sao nghe giống phỏng vấn quá vậy nhỉ???
– “Nhất” trong “duy nhất”, “Hiểu” là “biết” , “Nguyệt” tức là “mặt trăng”. Tóm lại, có nghĩa là “chỉ hiểu một ánh trăng”.
– Xin chào! Tôi là Lâm Thế Ưu!-Anh ta cười cười.
– Nhảm nhí!!! Tôi không hỏi anh là ai!!! Anh cút đi!!!
– Bạn cô phòng bao nhiêu?
– 418!!!
– HỪ!-Không hẹn mà anh ta lẫn cô gái trên giường hừ một tiếng tỏ vẻ chán ngắt. Anh ta bực dọc:
– Thưa cô nương, đây là phòng 419 ạ!!!
– HẢ??? Thế…thế sao??? Xin…xin lỗi vì đã phiền hai người!!! Chào!!!
A!!!!!!! Ngượng chết đi được!!! Hix. Tôi đã vào nhầm phòng ư? Lại còn vào người ta sắp…nữa chứ!!! Huhu…Nhất Hiểu Nguyệt tôi chưa bao giờ muốn chết như bây giờ cả. Nhưng tôi có cảm giác dường như chuyện này chỉ mới là khởi điểm chứ chưa kết thúc!!!
CHƯƠNG 2
ÁC MỘNG THANG MÁY.
– Phù! Cuối cùng cũng thoát! -Tôi đưa tay lên trán quệt mồ hôi đi. Quả là khủng khiếp!!! Tôi vừa vào nhầm phòng lúc người ta đang ân ái với nhau ư??? Trời ạ!!! Tôi chưa bao giờ muốn chết như bây giờ cả!Chúa ơi! Cứ nhớ tới cái cảnh cô gái ấy cuộn người trong chăn, mặt đỏ lựng còn tên kia thì ngang ngược ôm lấy cô ta là tôi ăn bao nhiêu cứ muốn nôn hết bấy nhiêu.
– A!!! Tức chết mất!!!- tôi giậm chân đùng đùng trong thang máy. Đột nhiên cái thang máy hình như..ngừng lại?! HẢ??? Tôi là super girl sao? chỉ giậm chân thôi đã làm cái thang máy đình công luôn rồi!!!
Tôi định gọi lễ tân thì phát hiện…điện thoại mất sóng!!! Huhu…Tức là đêm nay tôi phải ngủ ở đây sao??? OA…
Rầm…rầm…
– Có ai không??? Giúp tôi với!!!-Tôi gào lên nhưng một chút động tĩnh cũng chẳng thấy.
Tích tắc…tích tắc…11h30′
Huhuhu…Sao không thấy ai hết vậy???
Trong lúc tôi lơ mơ thì thấy một bóng người tiến vào. Là anh ta ư???
– Là cô! Nhất-Hiểu-Nguyệt
– Xin lỗi! Không quen!
“Tránh voi chả xấu mặt nào”, tốt nhất đừng dính dáng tới anh ta!!!
– Ai da!!! Sao cô mau quên thế? Cô hại tôi một chút hứn thú với cơ thể của Lam Như cũng không có vậy mà chưa gì đã quên ư???
Hừ! Đúng là