??
Óa!! Nếu thế thì tôi sẽ bị anh xã ở nhà chém bay đầu mất!!
– Không! Chỉ 3 ngày thôi!!!-Tôi thẳng thừng từ chối. Hừm!
– Í!!! Mau mau đi gửi đồ, chọn phòng rồi còn đi chơi nữa. Hihi…
***
– Hahaha…
Hoàng hôn vẫn còn lơ lửng, bờ biển có vẻ hoang vắng, chỉ có vai cặp tình nhân sánh vai bước cùng nhau. Tôi với Cổ Ngân Châu hì hục xây lâu đài cát.
– Nè!!! Bà đi lấy thêm cát đi. Tôi làm thêm cái tháp cho công chía và cái tháp khác của hoàng tử nữa…-Tôi sai khiến. Nó ngẩn người rồi hỏi:
– Công chúa và hoàng tử là ở chung mà!!!
– Nhưng tôi thích họ ở riêng cơ!!!
Ở nhà không bắt nạt được “ai kia” thì có cái lâu đài cát này an ủi cũng đỡ tủi. Hix!!!
…
Lâu đài hoàn thành xong. Tôi lấy máy chụp ảnh chụp hình lại. Ngân Châu còn mè nheo đòi chụp với lâu đài cát ấy, vậy là, một trận cãi nhau ầm ĩ một góc biển.
Ánh dương gần lụi tàn. Biển sóng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lâu đài cát mà tụi tôi dày công cực khổ xây nên bị cơn sóng lớn đập nát không thương tiếc.
Gió thổi tóc bay tán loạn, mặt trời đỏ rực khoe khoang chút nắng tàn còn sót lại rồi chìm dần trong lòng đại dương. Lâu rồi tôi không có thời gian im lặng như thế này.
– Hiểu Nguyệt…-Cổ Ngân Châu nhỏ giọng.
– Gì?-Tôi hờ hững đáp lại.
Tô cứ ngỡ nó nói điều gì tình cảm lắm cơ, nào ngờ…
– Bà chụp cho tôi một kiểu nữa nhé???
ẦM…Mẹ ơi!!!
– CỔ NGÂN CHÂU!!!!!!!!!!!-Tôi hét ầm lên.
– Á!!!
**
Sáng ngày hôm sau, là ngày thứ hai tôi ở nơi này. Điện thoại tôi đã sử dụng chế độ không kết nối nên chẳng sợ bị quấy rầy.
Tôi bơi rất xa, rất xa, chỉ tiếc một nỗi là không thể chạm tới nơi cuối cùng của đại dương. Bơi khoảng một giờ sau tôi mới chịu lên bờ.
Buổi trưa, tôi với Cổ Ngân Châu sau khi chén sạch bữa trưa ngon lành thì đi khắp nơi mua sắm. Tám chuyện thì…Ôi thôi! Xuyên tới Bắc Cực chứ chả chơi.
Buổi chiều thì bọn tôi đem nướng mực trên biển. Hề hề…Đồ mình nấu dù cho có khét tè lè đi chăng nữa cũng còn ngon chán đó! Haha…
– Ngân Châu! Bà ăn từ từ…Chừa tôi với nha.-Tôi e dè.
– Nằm mơ chắc!! Blè..
…
Khi tôi với Ngân Châu cười hihihaha đi về phòng thì trông thấy hai người rất-rất-rất-rất quen thuộc a!!!
Một người là chồng của Ngân Châu, một người là…
– Chồng…
Tôi nhăn răng, cười nịnh nọt. Còn Ngân Châu ư? Nó đang trợn mắt há miệng nhìn chằm chằm vào hai người họ. Ông trời!!! Ông quả là không có mắt!!! T__T
CHƯƠNG 20.3
LỜI TIÊN ĐOÁN.
Biển xanh cát vàng, trong gió thoang thoảng hương mặn mà của biển cả. Không khí trong lành đến thế không thưởng thức chính là quá ngu!!!
– Hahaha…Thích quá đi mất!!! Hahaha…-Cổ Ngân Châu thích thú sải chân chạy trên từng cơn sóng. Còn đống Vali khủng bố ấy ư??? Bà đây xách chứ ai!!!
– NGÂN CHÂU!!! Bà mau trở lại đây!!! Tôi cũng đâu phải người hầu. Hứ!!!
– Thích quá!!! Chúng ta ở đây bao lâu??? Một tuần nhé!!! Nhé???
Óa!! Nếu thế thì tôi sẽ bị anh xã ở nhà chém bay đầu mất!!
– Không! Chỉ 3 ngày thôi!!!-Tôi thẳng thừng từ chối. Hừm!
– Í!!! Mau mau đi gửi đồ, chọn phòng rồi còn đi chơi nữa. Hihi…
***
– Hahaha…
Hoàng hôn vẫn còn lơ lửng, bờ biển có vẻ hoang vắng, chỉ có vai cặp tình nhân sánh vai bước cùng nhau. Tôi với Cổ Ngân Châu hì hục xây lâu đài cát.
– Nè!!! Bà đi lấy thêm cát đi. Tôi làm thêm cái tháp cho công chía và cái tháp khác của hoàng tử nữa…-Tôi sai khiến. Nó ngẩn người rồi hỏi:
– Công chúa và hoàng tử là ở chung mà!!!
– Nhưng tôi thích họ ở riêng cơ!!!
Ở nhà không bắt nạt được “ai kia” thì có cái lâu đài cát này an ủi cũng đỡ tủi. Hix!!!
…
Lâu đài hoàn thành xong. Tôi lấy máy chụp ảnh chụp hình lại. Ngân Châu còn mè nheo đòi chụp với lâu đài cát ấy, vậy là, một trận cãi nhau ầm ĩ một góc biển.
Ánh dương gần lụi tàn. Biển sóng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lâu đài cát mà tụi tôi dày công cực khổ xây nên bị cơn sóng lớn đập nát không thương tiếc.
Gió thổi tóc bay tán loạn, mặt trời đỏ rực khoe khoang chút nắng tàn còn sót lại rồi chìm dần trong lòng đại dương. Lâu rồi tôi không có thời gian im lặng như thế này.
– Hiểu Nguyệt…-Cổ Ngân Châu nhỏ giọng.
– Gì?-Tôi hờ hững đáp lại.
Tô cứ ngỡ nó nói điều gì tình cảm lắm cơ, nào ngờ…
– Bà chụp cho tôi một kiểu nữa nhé???
ẦM…Mẹ ơi!!!
– CỔ NGÂN CHÂU!!!!!!!!!!!-Tôi hét ầm lên.
– Á!!!
**
Sáng ngày hôm sau, là ngày thứ hai tôi ở nơi này. Điện thoại tôi đã sử dụng chế độ không kết nối nên chẳng sợ bị quấy rầy.
Tôi bơi rất xa, rất xa, chỉ tiếc một nỗi là không thể chạm tới nơi cuối cùng của đại dương. Bơi khoảng một giờ sau tôi mới chịu lên bờ.
Buổi trưa, tôi với Cổ Ngân Châu sau khi chén sạch bữa trưa ngon lành thì đi khắp nơi mua sắm. Tám chuyện thì…Ôi thôi! Xuyên tới Bắc Cực chứ chả chơi.
Buổi chiều thì bọn tôi đem nướng mực trên biển. Hề hề…Đồ mình nấu dù cho có khét tè lè đi chăng nữa cũng còn ngon chán đó! Haha…
– Ngân Châu! Bà ăn từ từ…Chừa tôi với nha.-Tôi e dè.
– Nằm mơ chắc!! Blè..
…
Khi tôi với Ngân Châu cười hihihaha đi về phòng thì trông thấy hai người rất-rất-rất-rất quen thuộc a!!!
Một người là chồng của Ngân Châu, một người là…
– Chồng…
Tôi nhăn răng, cười nịnh nọt. Còn Ngân Châu ư??? Nó đang há miệng, trợn mắt nhìn bọn họ kia