– Mẹ đi đâu vậy anh hai???-Lâm Hiểu Linh hỏi.
– Đi tìm niềm vui!!!-Anh hai trả lời.
Tôi & Ngân Châu: Ngất!
**
2. Sự cố.
Chắc các bạn vẫn còn nhớ cái lúc Hiểu Nguyệt và Thế Ưu lạc trong rừng chứ??? Vâng, là khi anh Thế Ưu được lên sàn trình diễn màn “anh hùng cứu mĩ nhân” đó! Và đây là cảnh sau cánh gà…
Tôi run run đi áp sát vào anh vì sợ bị ma bắt đi. Rừng cây rậm rạp thế này, sẽ không có quái thú nhảy ra chứ???
– Tránh xa xa một chút!!!-Anh đẩy tôi ra.
Khi nãy vừa đánh nhau một trận, tôi có thể nhìn thấy nét mặt anh trở nên mệt mỏi. Bàn tay vẫn còn bị thương, tôi không làm khó, lui về sau ba bước.
Húuuuuu!!!!
Tiếng gió rít lên làm tôi rợn cả người. Lí trí từng bước, từng bước lùi về sau…Bỗng dưng, có một vật thể gì đó quẹt ngang vai tôi, níu cổ áo tôi lại.
– A!!!!!!!!!!!! Huhuhu!!!-Tôi khóc lớn. Lâm Thế Ưu đi được một quãng liền quay lại gắt tôi:
– La cái gì đấy???
– Có…có…có ma…ma…níu áo…tôi!-Tôi nói lắp ba lắp bắp.
– Ma đâu?-Anh tới gần, lườm tôi sắc lẻm.
– Phía…phía…phía sau!-Tôi run rẩy.
– Á! Sao áo em có máu?!!!
– Máu??? Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi sợ điếng người, chạy vọt đi tức khắc. Chạy, chạy và chạy…Miễn là thoát khỏi nơi này!
Tôi bỗng thấy sau lưng mình lành lạnh, hóa ra, phía sau áo đã bị rách một mảng. Ma cũng biết xé áo người khác hả???
– Chạy cái gì mà nhanh vậy?-Anh từ tốn đến gần tôi. Tôi xoay người lại, cố gắng che dấu mảng áo đó.
– Hừ! Đó chỉ là cành cây móc vào áo thôi. Xớn xác!!!-Anh mắng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên tôi thấy mắt anh lóe lên tia cười cợt…
– Nhớ là đã hứa gả cho anh nhé!!!
– Hồi…hồi nào???
Tôi nhớ không lầm hình như mình có hứa vậy bao giờ.
– Áo em bị rách!
Không để ý đến câu hỏi của tôi, anh mở áo khoác, khoác lên người tôi. Tự nhiên tôi có cảm giác mình…hạnh phúc ghê!!!
Hừm! Nhưng ngoài đời làm gì có chuyện gì lãng mạn như vậy, trước mắt chính là bìa rừng, chưa kịp vui mừng thì anh quay sang hỏi:
– Em có cầm chìa khóa xe của anh không???…Hay là anh bỏ quên ở đâu nhỉ???
X___x|||
****
3. Vụ án khăn tay.
Đó là lúc mà anh sai tôi đi từ tầng 10 xuống tầng trệt chỉ để lấy chiếc khăn tay. Sau khi kết hôn, tôi cứ thắc mắc nhưng anh lại không nói gì hết. Bất đắc dĩ, tôi phải nhờ tới Hiểu Linh ngây thơ hỏi giùm:
– Cha ơi!-Nó rưng rưng nước mắt.- Mẹ nói sẽ không thèm ở với cha nữa…
– Sao thế???-Anh lo lắng dỗ dành Hiểu Linh. Tôi núp ngoài cửa cười he he.
– Hic! Tại cha sai mẹ đi từ tầng 10 xuống tầng trệt chỉ để lấy khăn tay. Oaoa!!!!-Nó òa khóc. Hay lắm! Làm rất tốt!!!
– Haizz…Tại con không biết, mẹ con mỗi lúc giận lên thì rất dễ thương. Cha cố tình làm vậy thôi. Ai ngờ mẹ con nhát thế, chỉ biết làm theo. Thất vọng quá!!!…Sau này Hiểu Linh phải mạnh mẽ lên, không thể để thế lực tà ác đè bẹp nghe chưa? Không được nhát như là mẹ con!!!
Tôi tức. Ai nói là tôi nhát! Là tôi vì miếng cơm manh áo mà!!! Phản đối triệt để!!!
– ỦA? Mẹ làm gì ngoài này???-Lâm Hiểu Viên bước tới hỏi. Tôi hoảng hốt té ra sàn. Ui da!!!
Oành!
Vừa khi đó, Hiểu Linh đạp cửa nhảy phóc ra như nữ hiệp. Mắng Hiểu Viên:
– Anh hai!!! Anh là thế lực tà ác. Em không để anh bắt nạt nữa đâu. Blè!!!
Tôi ngỡ ngàng. Hiểu Viên há hốc mồm.
Lâm Thế Ưu! Anh tẩy não con bé rồi hả???
*
4. Xem mắt.
Haizzz…Lần xem mắt đó không biết là lần thứ bao nhiêu rồi! Trong khi mẹ tôi đon đả cười nói với “thông gia tương lai”, tôi cũng âm thầm đánh giá đối phương. Điều kiện tệ gớm! Chỉ được mỗi cái có tiền.
Không biết vì sao mà tôi lại đem tên bất tài ngồi trước mặt so sánh với Thế Ưu nữa. Mặc dù có nhiều lúc…anh không được bình thường nhưng xét về ngoại hình, tài năng lẫn tiền bạc thì hơn tên này cả dặm. Cái tên ngồi trước mặt tôi cỏn chảy cả nước miếng nữa. Gớm!
– Em…em tên gì???-Thằng cha đó nhìn tôi không chớp mắt. Tôi mà không nhịn thì hắn đã vào nhà thương lâu rồi á!!!
– Nguyệt!
– Em…em có sở thích gì???
À há!!! Có cách rồi!!!
– Sở thích là…săm soi kẻ khác!
Hắn ta chớp mắt một cái, cười:
– Hề hề! Không sao! Con gái kỹ lưỡng là tốt!!! Em có thường đi shopping không???
– Có chứ!!! Không lần nào xài dưới 3 triệu á!!!-Tôi nổ.
– Ơ…Hahaha!!! Không sao! Không sao!!! Thế…mẫu đàn ông lý tưởng của em là gì???
– Ờ…Mẫu người của tôi nhỏ nhoi lắm. Đẹp trai cỡ Lâm Chí Dĩnh, với giàu cỡ tỷ phú là tôi vui rồi!!!
…Hắn ta câm lặng luôn! Hehe.
_____________
NGOẠI TRUYỆN 5: THAY ĐỔI TRƯỚC HÔN NHÂN.
Như đã nói, Ngân Châu là một đứa khá hờ hệt, nếu không muốn nói là…hơi bị ngu!
Câu chuyện này là một sự kiện trước hôn lễ của Ngân Châu khoảng một tuần…
– Lá là la…-Ngân Châu vừa đi mua sắm vừa khẽ hát ngâm nga một giai điệu.
– Em gái…
Một giọng nói lưu manh vô cùng vang lên. Ngân Châu ngây thơ không quan tâm (vì không biết là gọi mình) đi tiếp!
– Em yêu…
Giọng nói ấy lại tiếp diễn, càng lúc càng không đứng đắn. Nó vẫn đi tiếp!
– Honey!
Không thèm quay lại.
– Mỹ nhân đi phía trước, xin cho hỏi…!!!!
– Là ai gọi tôi?!-Ngân Châu quay lại, miệng cười duyên dáng làm bao nhiêu người liêu xiêu. (HN: Chơi gì kỳ vậy hả? Tả ta chả đẹp gì hết là sao??? *đá tác giả* . Tg: *Khóc* Chị đẹp the
