Polaroid
Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Tác giả: Lạc Khuynh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328735

Bình chọn: 9.5.00/10/873 lượt.

ọi người gắp qua gắp lại cho nhau, không coi chính thê là Tô Tử Mặc vào đâu cả.Tô Tử Mặc lại coi như không nghe không thấy, mặt không đổi sắc chậm rãi nhai nuốt, một bộ tác phong tiểu thư khuê các, nhưng ngược lại lão phu nhân cảm thấy khó xem, cố ý ho khan một tiếng.Chung Minh vốn thích xem náo nhiệt không ngại làm lớn chuyện, ra vẻ thân thiết hỏi:”Ngoại tổ mẫu người không thoải mái sao?”Lão phu nhân nghe nàng hỏi như vậy, chỉ có thể đáp theo:”Ừ, có chút không thoải mái”.Chung Minh truy vấn:”Không thoải mái chỗ nào?”Lão phu nhân tức giận nói:”Trong lòng không thoải mái”.Chung Minh cười nói:”Người không phải là đang tức giận đó chứ?”Lão phu nhân hừ nói:”Ánh mắt con thật nhanh nhạy, ta đúng là bị bực tức”.Chung Minh ra vẻ kinh ngạc nói:”Đang ăn cơm ngon lành, mợ mới vừa cùng Trịnh di nương nói chuyện, người liền nổi giận, người là bị mợ làm cho giận, hay là do Trịnh di nương?”Chung Minh đúng là na hồ bất khai đề na hồ*, chuyên sát muối vào miệng vết thương người ta, Tống gia mặc dù không phải nhà Vương Hầu, nhưng cũng là mấy đời quan chức lớn, Tống Tuấn Kiệt lại nạp một yên hoa nữ tử làm thiếp, thể diện đều bị hắn làm cho mất hết, nếu lão gia tử còn sống, xác định chắc chắn sẽ đánh gãy chân hắn, dù là phụ thân Tống Tuấn Kiệt còn sống, cũng sẽ can thiệp không tha cho hắn, mệt Mã Nguyệt Nga lại xem hắn như bảo bối nhặt được, lão phu nhân nhìn có thể nào không tức giận, đơn giản đập chiếc đũa lên bàn,”Không ăn, đều bị các ngươi làm cho tức no rồi!”

<* nghĩa đen~ nước trong bình trà không sôi thì đâu còn là bình trà

Nghĩa bóng ~ miêu tả những người cố ý hoặc vô tình làm khó dễ, đề cập chuyện riêng tư khó nói, điểm yếu của người khác.>Tống Tuấn Kiệt thấy thế nói:”Biểu muội, muội cứ nhiều lời, coi muội làm lão phu nhân giận rồi kìa”. Nói xong nháy mắt một cái với Chung Minh, ý bảo nàng đừng lắm miệng gây chuyện.Chung Minh tự nhiên hiểu được ý tứ của hắn, lại làm như không phát hiện, vẻ mặt vô tội nói:”Sao trách lên đầu ta, là lão phu nhân giận mợ bất công đó chứ, chỉ gắp thức ăn cho Trịnh di nương, ta thì không nói tới, nhưng Mặc tỷ tỷ là chính thất, là thiếu nãi nãi của Tống gia, vậy mà có thấy qua mợ đối với nàng như vậy đâu?”Tô Tử Mặc thật muốn lấy chiếc đũa gõ lên đầu Chung Minh. Chung Minh ở giữa châm ngòi thì thôi đi, còn dám lấy nàng ngụy trang. Nhưng nàng lại không muốn ngược ý làm mất mặt Chung Minh, tạm thời im lặng cam chịu.Tống Tuấn Kiệt thấy Chung Minh không nhìn ánh mắt hắn mà hiểu chuyện, đành phải nói:”Kia còn không phải bởi vì Trịnh di nương vừa mới vào nhà nên mẫu thân ta mới tốt với nàng nhiều hơn chút ít”.Chung Minh lập tức nói: “Lời biểu ca nói quả thật bất công, ta cùng Trịnh di nương là chân trước chân sau, chẳng qua ta so với nàng sớm hơn hai ngày, cũng không thấy mợ phá lệ chiếu cố ta”.Mã Nguyệt Nga cười châm biếm:” Minh nhi thật là miệng lưỡi sắc bén, chuyện thế nào cũng đều không thể thiếu ngươi, ngươi là vừa mới vào nhà thật sao? Ngươi là biểu tiểu thư Tống gia, ai còn có thể thân thiết Tống gia hơn ngươi chứ, còn ở chỗ này ghen tuông cái gì”.Chung Minh cũng cười nói:”Mợ nói sai rồi, tuy ta là biểu cô nương, nhưng cũng chỉ là thiếp, không dám tranh giành tình cảm với ai, miễn cho làm cả nhà náo động gà bay chó sủa, không được an bình”.Lão phu nhân trừng mắt liếc một cái, dùng thanh âm không lớn không nhỏ nói thầm một câu:”Không tiền đồ!” Sau đó nói,”Ta mặc kệ các ngươi tranh giành tình cảm cũng được, bất công cũng được, ai vì cái nhà này khai chi tán diệp trước tiên mới là đứng đắn”.Mã Nguyệt Nga vội nói tiếp:”Đúng vậy, đúng vậy!” Sau đó cõi lòng đầy hy vọng nhìn về phía Trịnh di nương, bỗng nhiên nghĩ đến xuất thân của nàng, trong lòng nhất thời lạnh đi nửa phần, một yên hoa nữ tử, cho dù sinh nam hài cũng không phải chuyện thể diện gì, nói không chừng còn có thể làm người ta nói ra nói vào, vừa rồi còn tràn đầy vui vẻ với Trịnh di nương, qua một chút liền có thành kiến.Ở chuyện hương khói Tống gia thì lão phu nhân và Mã Nguyệt Nga đều có cùng tâm tư, căn bản là không vừa mắt Trịnh di nương, ước gì nàng đừng xuất hiện mới tốt, chờ thời gian trôi qua, tìm cái lý do thật tốt để đuổi nàng đi, mà cũng không trông cậy được gì vào Tô Tử Mặc, còn lại chỉ có Chung Minh. Dù gì Chung Minh cũng là ngoại tôn nữ, đã thân càng thêm thân, bộ dáng lại xinh đẹp, tương lai hài tử sinh ra cũng nhất định là thông minh đáng yêu, lão phu nhân tha thiết nói với Chung Minh:”Minh nhi, tuổi tác ta đã cao, trông mong tằng tôn* đến cổ đều dài cả rồi, đêm nay cứ cho Tuấn Kiệt vào phòng con, thật sớm sinh được một tiểu tử béo tốt, để cho ta được như nguyện”.

<*cháu cố>Nãy giờ Tô Tử Mặc vẫn không nói chuyện, cúi đầu uống canh, bất chợt nghe lão phu nhân nói như thế, tay liền run lên, muỗng canh rơi xuống trong bát, phát ra âm vang, đem ánh mắt mọi người đều hấp dẫn lại đây.Người bên ngoài chỉ nghĩ Tô Tử Mặc sinh bất mãn trong lòng, cố ý như thế, chỉ có Chung Minh biết sao lại như vậy. Khi nàng nghe được Tô Hầu gia nói để cho Tô Tử Mặc cùng Tống Tuấn Kiệt viên phòng, cũng là phản ứng này, xem ra Tô Tử M