g dám nhắc tới Tô Tử Mặc.Nhưng Tô Tử Tiêu lại không tin, “Thuyền hoa còn có thể có cô nương xinh đẹp vậy a, sao ta lại không biết?”“Ai nói không thể chứ”, Hác công tử đột nhiên vỗ đùi, hắn như thế nào lại không nghĩ đến, vị cô nương kia đi cùng Tô Tử Mặc, đừng nói là Chung di nương mà bọn họ nhắc tới đi?! Tô Tử Mặc là một tiểu thư khuê các như thế nào lại uống hoa rượu*, căn bản chính là mượn cớ thoái thác hắn, sau chuyện đó hắn từng hỏi thăm qua người này, nhưng không có người nào biết, càng nghĩ càng có khả năng, nguyên lai đúng là hôm đó bị các nàng kết hợp lừa mất một ngàn lượng bạc! Hắn hôm nay là lấy cớ chuyện đêm đó để hẹn gặp Tô Tử Mặc, không nghĩ tới Tô Tử Mặc đáp ứng vô cùng sảng khoái, tuy hẹn ở Hầu phủ nhưng dù gì cũng là chịu gặp, thì ra Tô Tử Mặc có quỷ trong lòng**, xem ra trong đó còn có ẩn tình khác, nếu vậy thì hắn có thể dựa vào chuyện này để thổi phồng lên.
<* uống rượu có kỹ nữ hầu hạ
** có chuyện mờ ám muốn che giấu>Tô Tử Tiêu còn muốn hỏi tường tận hơn nhưng Trương Dĩnh nhìn ra có chuyện không ổn, hỏi:”Hai người to nhỏ nói cái gì đó?”Tô Tử Tiêu làm sao nói cho nàng biết, trách mắng:”Chuyện nam nhân, nàng là phụ nhân chen miệng vào cái gì!”Trương Dĩnh hừ nói:”Khẳng định là đang bàn chuyện nữ nhân, nam nhân đúng là không có ai tốt đẹp!”Người nói vô tình, người nghe có tâm, Tô Tử Mặc đột nhiên hỏi:”Ca ca không giống người bên ngoài tam thê tứ thiếp, nam nhân như vậy còn không tốt sao?”Trương Dĩnh khinh thường nói:”Ngươi cho là trong lòng ca ca ngươi không nghĩ tới chuyện đó sao, là phụ thân ngươi không cho phép thôi, ngày nào đó phụ thân ngươi mất đi, ta lại trở thành hoa tàn ít bướm*, bảo đảm hắn sẽ tha nữ nhân không đứng đắn bên ngoài về nhà, nam nhân đều cùng một dạng như nhau. Trần lão gia nhà gần đây, mấy ngày hôm trước lại nạp thêm một tiểu thiếp, mới mười tám tuổi, tươi xinh như hoa, Trần lão gia kia thì sao, hơn bảy mươi tuổi, nửa thân đều muốn sắp bị bỏ vào quan tài rồi còn háo sắc như vậy.” Thấy Tô Tử Mặc không lên tiếng, lại nói,”Không nói tới nhà người khác chi cho xa, nhìn tướng công ngươi đi, ngươi mới cùng hắn thành thân chưa bao lâu, hắn liền nạp thêm hai tiểu thiếp, ta nói ngươi dù gì cũng là đại tài nữ nổi danh kinh thành, khi chưa xuất giá coi quản cái nhà này đều lưu loát chỉnh tề, sao mà gả đến Tống gia, ngươi liền trở nên không chút tiền đồ, cứ để cho hắn làm càn, tiếp tục như vậy thì còn làm gì được nữa, nếu hắn lại có thêm vài Chung di nương, người người đều khi dễ lên đầu ngươi, chẳng lẽ mỗi ngày ngươi đều khóc lóc đi về Hầu phủ? Ôi kìa, ngươi đừng đi, ta còn chưa nói xong đâu”.
<* hoa tàn ít bướm ~ già rồi hết đẹp bị ruồng bỏ>Tô Tử Mặc quay đầu cười nói:”Đại tẩu chỉ cần để ý kỹ đại ca là được, chuyện của ta không cần đại tẩu nhọc lòng quan tâm, Minh nhi nói là ở trà lâu phía đông chờ ta phải không?”Trương Dĩnh gật đầu, còn muốn nói tiếp thì Tô Tử Mặc đã đi xa rồi, đành phải hô lên:”Ta là thoại tháo ý bất tháo*, đừng có để trong lòng”.
<* nói chuyện tuy thô cứng khó nghe nhưng có lý lẽ, có quan tâm tới >Hác công tử thấy thế vội vàng cáo từ Tô Tử Tiêu, đuổi theo Tô Tử Mặc, nói:”Trên đường nhiều thành phần hỗn tạp, ta vẫn là nên đi cùng Tô cô nương”.Tô Tử Mặc muốn nói không cần, bỗng nhiên nhớ lại chuyện tối hôm qua, liền không có lên tiếng, mặc cho hắn theo ở phía sau, đến trà lâu liếc mắt một cái đã tìm được Chung Minh.Chung Minh lo sợ Tô Tử Mặc tìm không thấy nàng nên ngồi ở cái bàn chính giữa, xác hạt dưa rơi đầy dưới đất, Tô Tử Mặc vừa tiến đến, Chung Minh liền thấy được, còn thấy người phía sau Tô Tử Mặc là Hác công tử, mặt Chung Minh lập tức đen lại.Hác công tử cũng thấy Chung Minh, thầm nghĩ, quả nhiên là nàng!Ngõ nhỏ đối diện trà lâu vẫn có hai người đứng đó nãy giờ.“Di nương, khi nào thì chúng ta trở về?” Thị tì Tiểu Cúc của Trịnh di nương lên tiếng hỏi.Trịnh di nương đã nhìn thấy Tô Tử Mặc cùng Hác công tử một đường đi đến, nên nói:”Không vội, chờ xem một chút”. CHƯƠNG 64 – NHÌN LÉN“Tô cô nương lừa ta thảm quá, Chung cô nương rõ ràng là thiên kim đại hộ* lại nói là cô nương thuyền hoa, làm cho ta hiểu lầm.” Hác công tử cười nói với Tô Tử Mặc.
<*nhà giàu>Tô Tử Mặc cũng cười nói:”Ý Hác công tử là muốn lấy lại một ngàn lượng bạc kia phải không?”Hác công tử vội phủ định:”Đương nhiên không phải, có thể vì mỹ nhân vung tiền như rác là vinh hạnh của ta, người không biết không có tội, ngày ấy nếu có nói lời gì không tôn trọng Chung cô nương, còn thỉnh cô nương thứ lỗi”.Chung Minh cũng không cảm kích, cười lạnh nói:”Ta bị hiểu lầm không quan trọng, ta chẳng qua cũng chỉ là tiểu thiếp, nhưng Mặc tỷ tỷ là chính thất lại cùng nam tử cùng nhau tới lui, không sợ bị người ta bàn tán hay sao?”Tô Tử Mặc ngồi đối diện Chung Minh, vẻ mặt bình thản nói:”Trong lòng ta không có quỷ, vì sao phải sợ?”“Thật sự là vậy thì tốt.” Chung Minh vốn muốn làm sáng tỏ chuyện tối qua cùng Tô Tử Mặc, cái gì “thối lui mà theo đuổi người tiếp theo” chẳng qua chỉ là lời nói lúc mình nhất thời tức giận mà thôi, không nghĩ tới Tô Tử Mặc lại dẫn Hác công tử đến đây, Tô Tử Mặc làm như thế rõ