ì còn có Tống Tuấn Kiệt, huống chi trong bụng ả còn có hài tử, lão phu nhân cũng không cách nào xử tội, không thèm báo với Tống Tuấn Kiệt, trực tiếp vọt tới trước mặt Chung Minh, hung hăng quăng cho nàng một cái tát vang dội.Đột nhiên xảy ra biến cố, tất cả mọi người tại đó đều kinh ngạc, ngay cả Tống Tuấn Kiệt cũng sợ ngây người, hắn đang muốn tìm đường lui, việc này liền như vậy quên đi, hắn không thật muốn làm cái gì Chung Minh, không nghĩ tới Phùng di nương lại tự chủ trương động thủ, cái viện to như vậy nhất thời yên tĩnh không tiếng động.Trên gương mặt xinh đẹp của Chung Minh hiện rõ lên dấu bàn tay, trấn tĩnh rồi mới cảm giác được đau rát.Tri Thư, Tri Họa hoàn toàn ngẩn người, Chung Minh từ nhỏ đã được nuông chiều, lão gia, phu nhân đừng nói đánh nàng, ngay cả trách nặng một câu cũng không có, Chung Minh chưa từng bị thiệt thòi cái gì, còn đang sững sờ thì Tô Tử Mặc đứng cách xa nãy giờ đã đến trước mặt Chung Minh.“Minh nhi”, Tô Tử Mặc gọi nàng một tiếng, ngón tay mảnh khảnh xoa chỗ gò má bị sưng của nàng, ánh mắt lộ vẻ đau lòng, hỏi,”Có đau hay không?”Chung Minh vốn chỉ cảm thấy tức giận, nhưng Tô Tử Mặc ôn nhu đối đãi lại làm nàng cảm thấy cái mũi lên men, mặc kệ có người khác ở đây, ôm lấy Tô Tử Mặc, cằm để trên vai nàng, ủy khuất kêu:”Mặc tỷ tỷ”.Tô Tử Mặc cũng không bởi vì kiêng dè mà đẩy nàng ra, chỉ nhẹ nhàng vỗ về sau lưng để trấn an nàng.Xuân Lan được lão phu nhân phái tới thám thính tình hình, vừa vặn nhìn thấy cảnh Phùng di nương tát biểu tiểu thư,”Ôi” một tiếng, chuyến này coi như xong, vội vàng trở về báo tin.Chung Minh làm nũng đủ rồi, hít hít cái mũi đứng thẳng người, ánh mắt sắc bén như dao, dừng ở trên người Phùng di nương, Phùng di nương vốn đang đắc ý, nụ cười trên mặt liền cứng lại, còn nhịn không được run run một chút, chậm rãi lùi về phía sau Tống Tuấn Kiệt.Tống Tuấn Kiệt có muốn hối hận cũng không còn kịp rồi, đành phải kiên trì đến cùng, ho nhẹ một tiếng, nói:”Cái tát này coi như nhẹ tay, nếu còn nói lời chống đối thì không có chuyện dễ dàng như vậy nữa đâu”. Tống Tuấn Kiệt cơ hồ không dám trực tiếp nhìn thẳng Chung Minh.Chung Minh vừa muốn phát uy, Tô Tử Mặc ngăn nàng lại, Chung Minh nghi hoặc, chợt nghe Tô Tử Mặc nói:”Muội cứ đứng qua một bên, cái tát này vốn là muội chịu vì ta, ta tự nhiên sẽ đòi lại công bằng cho muội”.Theo tính cách Chung Minh, trước hết sẽ hành hung lại Phùng di nương, sau đó sai người nâng ả ném ra khỏi phủ, đời này cũng không muốn lại nhìn thấy ả, về phần Tống Tuấn Kiệt, làm cho hắn dập đầu nhận sai còn chưa đủ giải mối hận trong lòng. Bất quá Tô Tử Mặc đã ra mặt vì nàng, Chung Minh tự nhiên cao hứng, chỉ sợ Tô Tử Mặc mềm lòng, phạt nhẹ bọn họ không làm mình hết giận mà thôi.Tri Thư cùng Tri Họa đỡ Chung Minh đi qua đứng một bên, nhìn gương mặt Chung Minh sưng đỏ, đều tức giận không thôi.Tống Tuấn Kiệt thấy Tô Tử Mặc ra mặt thay Chung Minh, trong lòng khiếp sợ, hắn được rạng rỡ như hôm nay đều là nhờ cưới Tô Tử Mặc, ai cũng vì hắn là tử tế* Tô Hầu gia nên mới phải nể mặt ba phần, hắn cũng từ vị trí cửu phẩm dự khuyết mà một bước lên mây thăng chức lên bát phẩm điển bộ**. Đám bằng hữu không ra gì của hắn phần nhiều càng hâm mộ hắn cưới được tài nữ nổi danh nhất kinh thành, làm cho hắn phi thường đắc ý, hơn nữa ngoài những chuyện đó, Tô Tử Mặc còn nắm giữ cả nhà, hắn không thể sống mà không nhìn sắc mặt Tô Tử Mặc. Lần trước Tô Tử Mặc cắt tiền ngân của hắn, làm cho hắn phải cầu cứu lão phu nhân, nếu Tô Tử Mặc lại làm vậy nữa, e là hắn phải thắt chặt hầu bao rồi. Hắn vội giành nói trước Tô Tử Mặc:”Việc này không quan hệ gì tới ngươi, ngươi không cần ra mặt, Minh nhi không coi ai ra gì, coi như cho nàng một bài học, chuyện này tới đây là xong, các ngươi về phòng mình đi”.
<* con rể ** trông coi quản lý sổ sách ghi chép>Lời tuy nói thế, người sáng suốt đều nhìn ra Tống Tuấn Kiệt đang quẫn bách, kinh sợ rồi.Phùng di nương cùng ngồi cùng ăn với Chung Minh nên trước mặt Chung Minh còn dám thể hiện, nhưng Tô Tử Mặc là chủ cả cái nhà này, vốn không dám khinh thường, lại nhìn khuôn mặt Tô Tử Mặc vốn luôn ôn hòa như ngọc, hiện giờ trở nên lạnh lùng, sợ tới mức ngay cả thở mạnh cũng không dám thở.Tô Tử Mặc còn chưa nói gì, thanh âm lão phu nhân đã từ bên ngoài viện truyền vào,”Đồ vô liêm sỉ nào dám đánh Minh nhi của ta?”Chỉ chốc lát sau, đã thấy Tống Văn Thục dìu lão phu nhân tiến vào sân, hai người đều mang vẻ mặt tức giận, đằng đằng sát khí. CHƯƠNG 80Phùng di nương vốn đang lo lắng Tô Tử Mặc làm khó ả, lão phu nhân bỗng nhiên đến đây, ngược lại thấy không sợ, hài tử trong bụng chính là bùa hộ mệnh của ả, nhiều lắm bị trách cứ hai câu, vả lại ả nghe Tống Tuấn Kiệt nói mới dám động thủ, Tống Tuấn Kiệt là đại nam nhân chắc sẽ không đẩy hết tội cho ả, đang thấy đắc ý, chợt nghe Tống Tuấn Kiệt cười làm lành nói:”Một chút việc nhỏ sao lại kinh động lão phu nhân, Cần nhi mới vừa rồi chỉ là lỡ tay, cũng không phải thật muốn đánh biểu muội”.Tống Tuấn Kiệt rõ ràng chính là trợn mắt nói dối, trên mặt Chung Minh còn nguyên dấu tay chưa tan mất.Phùng di nương lại há hốc mồm, k