ảo, hiện nay thường dùng để nói về hôn nhân nam nữ>Sáng sớm hôm sau, Thiệu Thi Dung mang theo Hàn Thu San tới gặp Tô Tử Mặc, từ ngày Tô Tử Mặc phát uy đánh Phùng di nương, mỗi sáng sớm Phùng di nương đều lại đây thỉnh an, Trịnh di nương vì chuyện Phùng di nương bị giáo huấn không ít lần cười trộm ở sau lưng, Tống Tuấn Kiệt tức giận Phùng di nương gây chuyện cho hắn, cũng ngủ lại phòng Trịnh di nương nhiều hơn. Trịnh di nương trở thành người hưởng lợi nhất, bất quá Trịnh di nương tâm cơ sâu xa, lại có nhãn lực nhạy bén, có Phùng di nương ở đây, nàng tất nhiên không để mình thua kém, đi theo sau Phùng di nương đến. Lúc trước nàng không đến thỉnh an Tô Tử Mặc là vì sợ bất tiện, dù sao Chung Minh cùng Tô Tử Mặc ở chung một viện, ai biết sáng sớm có thể nhìn thấy chuyện gì hay không. Ngày ấy ở ngõ nhỏ, nàng chính mắt nhìn thấy nghe thấy, Trịnh di nương tin tưởng vững chắc nàng không có nhìn lầm, chẳng qua với cục diện Tống gia hiện tại, nửa lời nàng cũng không dám tiết lộ, nếu không thì nàng sẽ trở thành vết xe đổ của Phùng di nương mất thôi.Chung Minh có nho nhỏ bất mãn với việc thỉnh an này, Tô Tử Mặc được dịp coi đây là cái cớ, đã mấy lần không cho nàng ngủ lại trong phòng, mỗi khi đêm dài nhân tĩnh thật khổ sở hết sức, nàng đã nghĩ phải mau dẫn Tô Tử Mặc cao bay xa chạy mới tốt.Khi Thiệu Thi Dung lại đây, Phùng di nương cùng Trịnh di nương cũng vừa đến không lâu, tách biệt ngồi ở hai bên ghế dài, Chung Minh thì ngồi kế bên Tô Tử Mặc, mấy người họ đang trò chuyện việc thường ngày trong nhà, thấy các nàng lại đây, Tô Tử Mặc bảo Thanh Nhi lấy thêm hai cái ghế đến, Tri Họa thì đi phòng bếp chuẩn bị nước trà và điểm tâm.Tô Tử Mặc liếc mắt một cái liền nhận ra Hàn Thu San, nàng biết Chung Minh và Thiệu Thi Dung đánh cược nên không khỏi tinh tế đánh giá Hàn Thu San, thấy nàng mặt trái xoan, mắt hạnh mày ngài*, tất nhiên không so được với dung mạo khuynh quốc khuynh thành của Chung Minh, nhưng bộ dáng cũng coi như trưởng thành chín chắn, cách nói năng cử chỉ đều thanh tú văn nhã, Tô Tử Mặc càng có thiện cảm, hỏi nàng có từng đọc qua sách hay không.
<*lông mày dài và thanh>Hàn Thu San trả lời:”Khi nương ta còn trên đời, có đọc qua vài năm”.Tô Tử Mặc lại hỏi nàng đọc qua sách nào.Hàn Thu San nói ra vài quyển, đơn giản nữ giới liệt, nữ truyền, vân vân….Tô Tử Mặc gật đầu, thân thế Hàn Thu San cùng nàng thật ra có vài phần tương tự, đồng dạng không có mẫu thân, phụ thân bất cận nhân tình*, đồng dạng đọc liệt nữ truyền lớn lên, có điều Hàn Thu San đáng thương hơn một ít, nên nàng nảy sinh thêm vài phần thân thiết.
<*lạnh lùng khó gần>Hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, bỏ mặc những người khác ngồi chán nản một bên, Tô Tử Mặc không miễn xá, Phùng di nương cùng Trịnh di nương ai cũng không dám đi, cứ ngồi như vậy, Chung Minh không chen lời nào vào được, nhàm chán đá mũi chân, Thiệu Thi Dung nháy mắt ra hiệu cho nàng, hai người đi vào phòng Chung Minh nói chuyện.“Hàn cô nương thật không tệ”, Chung Minh thật lòng khen.Thiệu Thi Dung trong lòng phức tạp, muốn tìm người thay thế Chung Minh đâu có dễ dàng vậy, nhưng lại mạnh miệng,”Đó là đương nhiên, tóm lại so với ngươi tốt hơn, ngươi cứ chờ thua đi”.Chung Minh nói:”Chỉ cần ngươi thật lòng thật dạ, mà không phải vì giận dỗi ta, thua thì thua cũng đâu có sao”.Thiệu Thi Dung nhướng mày,”Sự tình liên quan đến danh tiết, ngươi thật sự không sợ sao?”Chung Minh cười nói:”Mặc tỷ tỷ còn không sợ, ta sợ cái gì”.Thiệu Thi Dung sửng sốt,”Tô tỷ tỷ cũng biết việc chúng ta đánh đố?”Chung Minh gật đầu,”Có liên quan đến nàng, tất nhiên ta phải nói”.Thiệu Thi Dung giật mình, khó trách Chung Minh không sợ hãi, cảm thấy trận cá cược này mất đi ý nghĩa, hừ nói:”Nếu Tô tỷ tỷ không muốn nói ra, cho dù ngươi thua, ngươi cũng sẽ nuốt lời chứ gì?”Chung Minh cười mỉa, coi như cam chịu lời Thiệu Thi Dung nói.Thiệu Thi Dung giận quá, nắm chặt quyền đánh Chung Minh,”Chung Minh, ngươi là cái đồ vô lại!”Chung Minh thế nhưng không né tránh, một quyền thật mạnh nện lên vai nàng, đau đến mức nhe răng trợn mắt.“Ngươi không sao chứ?” Thiệu Thi Dung khẩn trương hỏi.Thiệu Thi Dung theo bản năng hành động nhưng lại để lộ tâm tư, hai người đồng thời đều thở dài trong lòng.“Hàn cô nương về sau có tính toán gì không?” Tô Tử Mặc đuổi Phùng di nương cùng Trịnh di nương về xong, hỏi Hàn Thu San.Hàn Thu San nói:”Phu nhân gọi tên Thu San là được”.Tô Tử Mặc cười:”Vậy ngươi cũng không nên gọi ta là phu nhân này phu nhân nọ, ta cùng với ngươi bằng tuổi, cứ gọi tên nhau đi”.Hàn Thu San sợ hãi nói:”Chuyện này sao có thể, thân phận Thu San hèn mọn……”.Tô Tử Mặc vờ tức giận nói:”Nếu ngươi nói như vậy thì ngươi không coi ta là bằng hữu”.Hàn Thu San cũng không tiếp tục từ chối, mới vừa rồi cùng Tô Tử Mặc nói chuyện với nhau, rất có cảm giác tri kỷ, nghe vậy mới trả lời Tô Tử Mặc, từ từ nói:”Ta là do Thiệu cô nương dùng bạc mua về, là người của Thiệu cô nương, đời này đều hầu hạ bên người Thiệu cô nương”.Tô Tử Mặc cười,”Nếu Thiệu cô nương chỉ nghĩ muốn mua cái nha hoàn, thì không cần phải phí nhiều bạc như vậy a”.Hàn Thu San
