g bị Chung Minh ép tới không thể nhúc nhích, quả thực là một loại tra tấn, bất lực lên tiếng,”Minh nhi, đừng hôn nơi đó”. Thanh âm nàng yếu ớt, giống như nói cho Chung Minh biết nàng đang muốn nhiều hơn, tất nhiên Chung Minh sẽ không làm cho nàng thất vọng, càng thêm nhiệt tình, tuy đã rời khỏi lưng nàng, nhưng lại lật người Tô Tử Mặc lần nữa, hôn lên vùng bụng bằng phẳng, chân còn như vô tình vuốt ve đùi nàng.Tô Tử Mặc thoải mái thở ra một hơi đồng thời cũng như dây cung đang căng thẳng. Chung Minh ở trên giường chẳng khác gì yêu tinh, còn là loại yêu tinh phi thường giày vò người khác, nghĩ hết biện pháp làm nàng lăn qua lộn lại. Nhưng khổ nỗi thân thể nàng dưới sự giày vò đó lại sớm trở nên không phải của nàng nữa, không thể khống chế được, khi Chung Minh tiến sâu vào trong người nàng, đầu tiên là cả người nàng cương cứng, tiếp đó liền theo bản năng ôm chặt cơ thể Chung Minh, rồi chủ động nghênh đón…hoàn toàn lâm vào dục vọng không kiềm chế được.Ngón tay Chung Minh thon dài đi sâu vào trong thân thể nàng, giống như có một lực lượng thật lớn dẫn dắt, mỗi chút động chạm, hạ thân Tô Tử Mặc liền run lên, còn kèm theo tiếng rên nho nhỏ, tiếng đàn đẹp nhất trên đời này chắc cũng không động lòng người như thanh âm của Tô Tử Mặc giờ phút này. Chung Minh càng trở nên hưng phấn, không chút thương hương tiếc ngọc mà công thành đoạt đất, ngay khi một luồng nhiệt nóng ấm chảy ra, Chung Minh biết Tô Tử Mặc đã tới, từ từ rút tay, ôm chặt thân thể mềm mại đầy mồ hôi đang run rẩy kia vào trong lòng ngực.Thời khắc này Tô Tử Mặc cũng không dám nhìn Chung Minh, không phải sợ Chung Minh trêu chọc, mà là sợ nàng nhìn thấy bộ dáng càn rỡ của mình trong đôi mắt trong trẻo của Chung Minh, cảm thấy vô cùng xấu hổ, đợi cho bình phục rồi, mới chậm rãi mở mắt.Chỉ thấy Chung Minh mang vẻ mặt thẹn thùng nói:”Mặc tỷ tỷ, ta cũng muốn a”.Tô Tử Mặc:”……” CHƯƠNG 91Tô Tử Mặc cầm bạc của Tống Văn Thục mua cho lão phu nhân mấy loại nhân sâm tốt nhất. Lão phu nhân dùng trong nửa tháng, dù không thể khỏi hẳn nhưng đã có tinh thần hơn một chút. Tống Văn Thục mỗi ngày đều ở bên cạnh nói chuyện giải sầu, gia sự buồn phiền tích tụ trong lòng lão phu nhân cũng giãn đi không ít, bất quá lão phu nhân tự biết mệnh mình sống không được bao lâu nữa, có một số việc cũng để lại không truy cứu, nhìn bụng Phùng di nương càng ngày càng lớn, tâm niệm trước khi đi có thể nhìn hài tử một chút, Tô Tử Mặc tinh ý, biết tâm nguyện của lão phu nhân, ngày thường cũng phá lệ chiếu cố cho Phùng di nương, ăn dùng cái gì đều chuẩn bị kỹ lưỡng, còn sai người làm một cái vòng bằng vàng cho lão phu nhân xem như lễ vật đền đáp ân tình.Trước kia lão phu nhân có tiền riêng phòng thân, lại một mực tiết kiệm, rất ít dùng bạc trong phủ, nay ăn mặc tất cả đều do phủ chi ra, huống chi mỗi bữa đều có nhân sâm, cho dù núi vàng núi bạc thì một ngày cũng sẽ lở. Không chỉ như vậy, Tô Tử Mặc còn làm theo ý tứ lúc đầu của lão phu nhân, đặt một bộ quan tài bằng gỗ lim mạ vàng tốt nhất, làm thêm mấy bộ thọ phục, đều may bằng vải dệt thượng đẳng. Lão phu nhân nói Tống lão gia mất đã lâu, không nên khai quan hợp táng*, cho nên lại tuyển thêm một mảnh đất phong thuỷ làm mộ địa cũng tốn không ít bạc, cứ dồn dập như thế, tình hình trong phủ ngày càng túng quẫn. Tới mùa đông, trừ bỏ lão phu nhân cùng Phùng di nương, những phòng khác không có mua thêm đồ gì mới, thức ăn cũng lấy đồ chay làm chủ đạo, một tháng liên tiếp, ngay cả con chó canh cửa cũng gầy thấy rõ, càng khỏi bàn tới người, Tống Tuấn Kiệt phần lớn ở bên ngoài không cảm thấy có chuyện gì, nhưng không ai nhiều oán hận bằng Mã Nguyệt Nga. Đoạn ngày trước sợ bị lão phu nhân biết là do ả động tay chân, suốt ngày ả trốn ở trong phòng không dám xuất môn, mặc dù lão phu nhân tuyên bố phải bắt được thủ phạm nhưng chẳng qua là doạ bóng doạ gió, không có bằng chứng, cuối cùng đâu có giải quyết được gì, vì thế lá gan Mã Nguyệt Nga cũng lớn mạnh lên, nhìn thức ăn nhạt nhẽo trên bàn cùng y phục chống rét cũ nát trên người, oán giận nói,”Khất cái ăn xin đầu đường còn tốt hơn ở đây, cả ngày đều mặc có bộ y phục này, ta cũng xấu hổ không dám xuất môn, tránh để người ta chê cười”.
<* mở quan tài ra để chôn chung>Nha đầu Thái Hà xưa nay thân cận, lên tiếng nói:”Nếu là phu nhân đương gia, nhất định sẽ không cắt giảm ăn mặc đến mức này, chủ tử còn như thế, càng khỏi nói hạ nhân như chúng ta”.Mã Nguyệt Nga nói:”Chuyện đương nhiên, Tống gia ta tuy không đại phú đại quý gì, nhưng không suy bại tới vậy được, còn không bằng tiểu hộ bần cùng”.Thái Nguyệt nói:”Có vẻ lão phu nhân không xong rồi, còn không biết có thể sống qua mùa đông này hay không, lão phu nhân mà mất thì xét về vai vế, phu nhân mới là cao nhất, theo lý hẳn là phu nhân đương gia mới đúng”.Mã Nguyệt Nga hừ nói:”Còn không phải do lão phu nhân bất công hay sao, Tô Tử Mặc nhập môn mới có hai năm, đã giao hết cái nhà này cho nàng, có trách thì trách nhi tử ta là đồ vô dụng, để mặc tức phụ hắn tác oai tác quái, khi cha hắn còn trên đời, làm gì đến phiên phụ nhân như chúng ta nói chuyện”.Thái Nguyệt nhì
