sao trước mắt còn rất nhiều sự tình cần giải quyết, chỉ sợ không thể chiếu cố đến Y Y, Tống Văn Thục tất nhiên là vui mừng không thôi. Chung Minh chỉ mong Tống Văn Thục chấp nhận chuyện hai nàng chứ không cho Tống Văn Thục nhúng tay vào rắc rối giữa các nàng và Tống Tuấn Kiệt. Tuy Tống Văn Thục lo lắng nhưng vẫn đáp ứng, ở Tống phủ đoạn ngày này, nàng đều nhìn rõ mấy việc làm của mẹ con Mã Nguyệt Nga, Tống Tuấn Kiệt. Nay lão phu nhân đã mất, nàng sẽ không còn liên quan gì đến Tống gia nữa, Tống gia vinh quang hay suy bại cũng không còn can hệ gì đến nàng, trước khi đi chỉ dặn dò Chung Minh hành động cho tốt.
Tống Văn Thục đi rồi, lại qua thêm một đoạn ngày yên ổn, đến khi Tô Tử Mặc bị Chung Minh lằng nhằng mới đáp ứng chuyển về Thương Lang Viên ở. Thương Lang Viên chính là trang viên Chung Minh mua ở kinh thành, Chung Minh ưa thích nước, trang viên này kiến trúc gần sông, một dòng nước chảy xuyên qua vườn, Tô Tử Mặc cảm thấy nơi đây vô cùng xinh đẹp, liền nghĩ đến câu ca trong sách Sở Từ “Thương Lang chi thuỷ thanh hề, khả dĩ trạc ngô anh. Thương Lang chi thuỷ trọc hề, khả dĩ trạc ngô túc*”, từ câu đó mà đặt tên cho trang viên này là Thương Lang. Tô Tử Mặc dọn ra Tống phủ làm cho Tống Tuấn Kiệt mãnh liệt bất mãn, Mã Nguyệt Nga cũng đã sớm tức đỏ mắt vì Chung Xa Đạt đặt mua gia nghiệp cho Chung Minh. Ả ngầm giựt giây Tống Tuấn Kiệt, nói Chung Minh là thiếp Tống Tuấn Kiệt, hết thảy gia sản của Chung Minh đương nhiên đều thuộc về Tống Tuấn Kiệt. Hai mẹ con ả tính toán một phen, muốn thu về hết cả người lẫn tài.
<*Nước Thương Lang trong thì ta giặt khăn đầu
Nước Thương Lang đục thì ta lội rửa chân
- Vốn nằm trong một bài dân ca có khoảng đời Khổng Tử, sau này Khuất Nguyên đời nhà Sở đem vào bài Ngư Phủ (lão chài) nhiều người vẫn gọi đây là bài Thương Lang ca.
Theo lời tác giả có thể search Thương Lang Đình ở Tô Châu Viên Lâm để hình dung Thương Lang Viên trong truyện, mình chỉ kèm được 1 hình ở đây> CHƯƠNG 100 – HOẠ MITrương Dĩnh đang ở trong phòng nghỉ ngơi, hạ nhân báo lại có vị Tống phu nhân đến cầu kiến lão gia, lão gia và thiếu gia đều không ở đây nên đến báo cho nàng. Trương Dĩnh đoán một cái là biết bà bà của Tô Tử Mặc – Mã Nguyệt Nga, Trương Dĩnh có nghe nói tới Mã Nguyệt Nga, tất nhiên là do Thanh Nhi nói xấu sau lưng, nói Mã Nguyệt Nga keo kiệt tâm tính lại xấu xa, ngày thường không ít lần khi dễ Tô Tử Mặc, lần trước Tô Hầu gia ở Tống phủ trách phạt Tô Tử Mặc quỳ xuống đất châm trà, cũng là Mã Nguyệt Nga xúi giục, người ta vẫn nói mẹ chồng nàng dâu là kẻ thù trời định, Trương Dĩnh vốn không có bà bà quản, đã sớm muốn diện kiến xem vị bà bà này của Tô Tử Mặc có bao nhiêu ria mép mà có thể ép tới mức Tô Tử Mặc không nâng đầu dậy nổi.Trương Dĩnh phe phẩy cái quạt, chậm rì rì đi ra, cố ý nói:”Thứ lỗi ta trí nhớ kém, không biết ngài là?”Mã Nguyệt Nga cũng không nhận thức Trương Dĩnh, bất quá xem y phục chủ nhân cũng biết đây hẳn là Trương Dĩnh không thể nghi ngờ, vội vàng buông tách trà đứng dậy, vẻ mặt tươi cười nói:”Nói vậy ngươi chính là tẩu tẩu Tử Mặc phải không, ta là bà bà của Tử Mặc”.Trương Dĩnh nghe vậy mới ra vẻ kinh ngạc:”Nguyên lai là thông gia.” Tiếp theo thầm oán,”Bọn hạ nhân thật không hiểu chuyện, chỉ nói có người lạ đến nhà, ăn mặc như nông phụ*, ta còn tưởng là thân thích bần cùng nào của nhà chúng ta đến xin ăn, suýt nữa bị ta ra lệnh đuổi đi rồi”.
<* người phụ nữ nhà nông>Nụ cười trên mặt Mã Nguyệt Nga liền cứng ngắc, ả không nghĩ tới Trương Dĩnh mở miệng ra đã chanh chua như thế, dáng vẻ không giống như tức phụ nhà giàu có, huống chi nàng cũng từng đến cửa Tống phủ, hai nhà bọn họ là thông gia, Trương Dĩnh làm sao có khả năng không biết ả, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng, dù trên mặt còn lộ vẻ cười, bất quá trông rất khó coi, cười ngượng nói:”Đột nhiên đến đây, là ta mạo muội”.Trương Dĩnh nói:”Đâu có đâu có, chỉ là ngày thường ít qua lại, mới xa lạ khách khí như thế, cũng tại tiểu cô* hết, mỗi lần trở về đều khen thông gia đến trên trời, nói thông gia chẳng những bảo dưỡng thân thể tốt, năm mươi tuổi cứ như là còn bốn mươi tuổi, tướng mạo cũng tốt, đặc biệt hiền hòa lại quý khí, ta xem thông gia đâu đến mức như nàng nói, khó trách bọn hạ nhân không nhận ra, chỉ nói là có một phụ nhân vừa già vừa keo kiệt đến đây”.
<* em chồng >Nửa đoạn trước Mã Nguyệt Nga nghe còn nở gan nở ruột, không nghĩ Tô Tử Mặc khen ả như vậy, nhưng khi nghe đến đoạn sau, giống như bị tạt gáo nước lạnh, rõ ràng đang mắng ả là lão thái bà keo kiệt, rốt cuộc không nhịn được nữa, giận tái mặt, bực mình nói:”Tẩu tẩu Tử Mặc cứ nói đùa”.Trương Dĩnh vờ như giờ mới ý thức mình nói cái gì, cười nói:”Xem ta kìa, con người của ta chính là nhanh mồm nhanh miệng, có cái gì nói cái đó, cũng không có ác ý, thông gia trăm ngàn lần đừng để trong lòng”.Cái này sao gọi là xin lỗi, rõ ràng là đang tiếp tục làm xấu mặt ả, nhưng Mã Nguyệt Nga cũng khó mà nói cái gì, chỉ có thể nói:”Tất nhiên sẽ không”.Trương Dĩnh trêu chọc đủ liền thu liễm lại, lúc này mới nói:”Thông gia đến tận nhà nhất định có chuyện quan trọng, có điều đế
