Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Tác giả: Lạc Khuynh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327524

Bình chọn: 9.5.00/10/752 lượt.

Tô Tử Mặc nghiêng người hướng mặt vào tường, nghĩ nàng đang ngủ, rón ra rón rén đi qua, nằm xuống bên cạnh, cánh tay xuyên qua nách ôm lấy người nàng.Tô Tử Mặc không nhúc nhích, lại mở miệng hỏi:”Hiện tại có thể nói chưa?”Chung Minh chưa có chuẩn bị, Tô Tử Mặc đột nhiên lên tiếng, đúng là bị dọa giật mình.Tô Tử Mặc trở người qua, thấy bộ dáng nàng có tật giật mình, biết nhất định làm chuyện gì đuối lý rồi, đôi mi thanh tú nhíu lại nhìn nàng.Chung Minh thầm biết cho dù có muốn giấu e là cũng giấu không được, liền nói:”Mặc tỷ tỷ, ta nói nhưng ngươi đừng giận nha”.Hôm nay Tô Tử Mặc từ Hầu phủ trở về không thấy Chung Minh, hỏi hạ nhân, mười người hết chín người không biết, nhất định là Chung Minh đã dặn dò, không muốn để cho nàng biết, vậy thì còn có thể là chuyện gì tốt chứ, cái khác cũng còn may chỉ sợ lại gây ra tai nạn chết người, “Muội cứ nói trước đi, sau đó ta mới quyết định có giận hay không”.Lúc này Chung Minh mới thuật lại hết toàn bộ chuyện hôm nay.Tô Tử Mặc nghe Chung Minh nói chỉ vì muốn lật đổ chức quan của Tống Tuấn Kiệt mà đi câu dẫn nam nhân, nghĩ tới liền bực mình, điều nàng lo lắng nhất chính là Chung Minh có bị chiếm tiện nghi gì hay không.Chung Minh thấy nàng nôn nóng, lời nói tràn đầy sự quan tâm, trong lòng ấm áp, nói:”Ta đã chuẩn bị đi đâu thì đều cẩn thận bảo hộ chính mình, chỉ bị sờ tay thôi, vừa nãy rửa kỹ mấy lần rồi a”. Nói xong còn đưa đôi bàn tay đến trước mặt Tô Tử Mặc, “Ngươi xem, không tổn hao sợi lông nào”.Ngoại trừ phát giận thì Tô Tử Mặc còn có thể nói được cái gì, kéo đôi tay trắng nõn của nàng qua, giống như không chút để ý nói:”Xác thực là không có thương tổn gì bên ngoài, lúc trước ta còn do dự, nhưng giờ muội đã chỉ giáo cho ta biết, nếu có nam nhân nào có ý đồ với ta, chỉ cần không quá phận thì cũng không ảnh hưởng gì cho lắm”.Chung Minh lập tức nói:”Không được!”Tô Tử Mặc nhướng mày, hơi khiêu khích nhìn Chung Minh,”Muội đi được, vì sao ta không được? Muội yên tâm, ta cũng sẽ đi sau lưng muội thôi, muội không nhìn thấy thì có thể coi như cái gì cũng không biết”.Nghĩ tới cảnh Tô Tử Mặc cùng nam nhân thân mật là nàng muốn điên rồi, nếu Tô Tử Mặc nói được làm được, chẳng phải muốn lấy mạng nàng sao, vội vàng quấn quít lấy Tô Tử Mặc nói:”Mặc tỷ tỷ, ta không dám nữa, ngươi trăm ngàn không cần vì giận ta mà để cho mấy tên nam nhân xấu xí kia chiếm tiện nghi của ngươi”.Tô Tử Mặc không khỏi nâng cao thanh âm,”Ý là muội sẽ giận ta?”.Trong lòng Chung Minh kỳ thật cũng có ủy khuất, nhỏ giọng nói:”Trừ bỏ biện pháp này, ta không nghĩ ra được cách nào khác”.Tô Tử Mặc làm sao không biết Chung Minh đang nói sự thật, Chung Minh rốt cuộc là người cao ngạo, không chịu cầu người, Tống Tuấn Kiệt là do phụ thân nàng một tay đề bạt, nếu để nàng đi cầu phụ thân, nhất định hữu hiệu hơn biện pháp của Chung Minh, có lẽ Chung Minh nghĩ muốn tự tay báo thù đi. Tô Tử Mặc không đành lòng trách nàng thêm nữa,”Ta chỉ không muốn muội vì báo thù mà thân thể bị rơi vào tình thế nguy hiểm”.Chung Minh nói:”Mặc tỷ tỷ, ta biết là ngươi thương ta, kiếp trước ta vì mất trong sạch mà chết, sao có thể giẫm lên vết xe đổ lần nữa? Nếu không nắm chắc mười phần, ta sẽ không đi làm, Tôn đại nhân kia là lựa chọn tốt nhất, nếu hắn không giúp ta, cùng lắm tổn thất chút bạc mà thôi”.“Muội không có gạt ta, ta đã muốn thật vui mừng”. Nhưng Tô Tử Mặc không phải không có mâu thuẫn trong lòng, thở dài nói,”Chẳng qua chân tướng như vậy, ta thà tình nguyện không biết, biết rồi lại thấy trong lòng khó chịu”.Bộ dáng Tô Tử Mặc rõ ràng chính là đang ghen, Chung Minh vô cùng vui vẻ, lại nhìn tẩm y* màu xanh nhạt trên người Tô Tử Mặc, có một cúc áo mở ra, lộ ra cần cổ tuyết trắng cùng xương quai xanh tinh xảo, tim chợt nóng lên, vả lại cũng lâu rồi các nàng chưa thân mật. Tô Tử Mặc luôn có thể tìm được cớ cự tuyệt nàng, như là thân mình không khoẻ, tâm tình không tốt chờ đợi đi, nghe có vẻ như nàng rất háo sắc, kỳ thật nàng biết, Tô Tử Mặc vẫn luôn cố kỵ thân phận chưa được tự do của mình, danh bất chính ngôn bất thuận, giống như đang yêu đương vụng trộm, có điều khi động tình thì làm sao còn quản được mấy thứ này, Chung Minh đem nàng đặt ở dưới thân, không lên tiếng, trăm ngàn lời muốn nói đều ẩn chứa nơi đáy mắt, Tô Tử Mặc bị hòa tan dưới ánh nhìn của nàng, ỡm ờ** không có quá mức cự tuyệt.

<*đồ ngủ

**kiểu giả bộ chối từ, tình trong như đã mặt ngoài còn e>Trong ánh nến lờ mờ, tiếng rên nhẹ đầy tuyệt diệu phủ khắp gian phòng.Chung Minh ôm Tô Tử Mặc vẫn đang thở dốc, cảm thấy mỹ mãn, thì thầm:”Mặc tỷ tỷ, nếu như có thể cả đời đều như vậy thì thật tốt”.Tô Tử Mặc lại từ từ thở dài.“Còn vì chuyện biểu ca mà phiền não sao?” Chung Minh hỏi,”Vài ngày nữa thôi chúng ta liền có thể khôi phục tự do rồi”.Tô Tử Mặc lắc đầu, nhìn Chung Minh hỏi:”Minh nhi, một ngày nào đó, muội có thay lòng đổi dạ hay không?”Chung Minh không chút suy nghĩ nói:”Đương nhiên sẽ không.” Lại nói,”Vì sao đột nhiên hỏi như vậy?”Tô Tử Mặc không khỏi thương cảm nói:”Hôm nay nhìn đến đại ca của ta nạp thiếp, liền cảm thấy những lời thề non hẹn biển đều là gạt người, đã


Old school Easter eggs.