thư từ ta, như thế Trần lão bản cũng sẽ không tiếp tục làm khó ngươi được”. Nói xong còn lộ ra vẻ mặt chờ mong.Trước những người này, Tống Tuấn Kiệt cho dù có âm thầm tính kế Chung Minh cũng không thể nói ra, nhưng Chung Minh là thứ duy nhất hắn trông cậy vào được, nếu hoà ly với nàng, thì thật đúng là dùng rổ tre múc nước công dã tràng, thà rằng bị người nhạo báng vẫn hơn về sau vô gia cư, lại còn mắc nợ lây lất qua ngày, Tô Hầu gia sẽ không vì Chung Minh mà làm khó hắn, cân nhắc rồi nói thẳng:”Một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, làm sao có thể nói bỏ liền bỏ, kỳ thật khế bán mình kia cũng không tính là cái gì, chỉ cần xuất ra chút bạc liền có thể giải quyết, biểu muội, ngươi biết ý tứ của ta chứ?”Chung Minh không tức giận, dị thường bình tĩnh nói:”Ý biểu ca là đem ta bán nhập thanh lâu được một số bạc, sau đó chiếm lấy gia tài của phụ mẫu ta, đến lúc đó giúp ta chuộc thân còn phải xem biểu ca có vui hay không, đây là cái mà biểu ca gọi là một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa sao?”Tống Tuấn Kiệt chỉ là muốn mượn tay Trần lão bản ép Chung Minh xuất ra bạc, Chung Minh nói vậy tựa hồ cũng không sai, chẳng qua nghe như hắn rất vô tình vô nghĩa, mặt lúc đỏ lúc trắng, muốn giải thích, lại không thể nào phản bác.Liền ngay cả Tô Hầu gia cũng lộ ra vẻ khinh thường hắn.Tô Tử Mặc hợp thời lôi kéo ống tay Tô Hầu gia, không nói gì, hết thảy đều không cần lời nói.Tô Hầu gia hiểu được ý tứ của nàng, hành vi của Tống Tuấn Kiệt xác thực quá trơ trẽn, chỉ cần ngài nói một câu, Tống Tuấn Kiệt sẽ không dám không theo, chẳng qua ngài nhớ tới mấy chuyện vừa rồi ở cách vách nghe được, nghe Tống Tuấn Kiệt ngụ ý, tựa hồ Tô Tử Mặc cùng Chung Minh có quan hệ không minh bạch, điều này làm cho ngài có chút do dự.Tô Tử Mặc hiểu được phụ thân băn khoăn, nhưng nếu phụ thân không ra tay, theo tính cách vô sỉ của Tống Tuấn Kiệt, chỉ sợ hắn sẽ bất chất mặc kệ Chung Minh, Chung Minh từng nói qua kiếp trước nàng bị y như vậy. Tô Tử Mặc nghĩ nghĩ, nói:”Cha, nữ nhi có lời muốn nói với cha”.Tô Hầu gia mặc dù không biết lời Tống Tuấn Kiệt nói là thật hay giả, nhưng không có lửa làm sao có khói, ngài đã nổi lên lòng nghi ngờ, lại thấy Tô Tử Mặc một mực che chở Chung Minh, không khỏi thêm vài phần tin tưởng, vì chuyện Tống Tuấn Kiệt đã mất mặt mũi rồi, nay lại dính vào chuyện bê bối khác, coi như danh dự bị nàng làm cho mất sạch, lòng rất buồn bực cho nên làm sao chịu nghe nàng nói, ngài chỉ ngóng trông hai nàng từ nay về sau không liên quan gì đến nhau càng tốt, liền nói:”Nơi này đã không còn chuyện của cha con ta, chúng ta đi thôi”.Nhưng không như Hầu gia mong đợi, Tô Tử Mặc trực tiếp quỳ gối trước mặt ngài, cúi đầu nói:”Nếu hôm nay phụ thân không giúp Minh nhi thoát khỏi hiểm cảnh, nữ nhi tình nguyện cùng chịu chung số phận với Minh nhi”.“Ngươi!” Tô Hầu gia tức giận đến xanh mặt, Tô Tử Mặc làm như thế rõ ràng chính là thừa nhận nàng và Chung Minh có tư tình, Tô Hầu gia khó có thể tin, vừa đau tim vừa đau đầu, chẳng lẽ ngài chính là người làm cho nữ nhi ngạo mạn như vậy sao? Tô Tử Mặc không chịu trao thân cho Tống Tuấn Kiệt thì còn hiểu được, đàng này lại có tư tình với tiểu thiếp của Tống Tuấn Kiệt, quả thực……quả thực không biết xấu hổ! Trước mặt người ngoài, không phải thời điểm giáo huấn nữ nhi, nhưng ngài hiểu rõ tính cách Tử Mặc, chỉ sợ nàng nói được làm được, nhất thời trở nên khó xử.Chung Minh cũng không dự đoán được Tô Tử Mặc lại quỳ xuống trước mặt mọi người vì mình, vô cùng cảm động, muốn đỡ nàng đứng lên, nói:”Mặc tỷ tỷ, ngươi theo Hầu gia về trước đi, chuyện của ta..ta sẽ giải quyết”.Tô Tử Mặc hiểu Chung Minh, nàng thì có biện pháp gì tốt chứ, chẳng qua cũng chỉ lấy ác đấu ác, nghĩ tới liền cảm thấy kinh hồn táng đảm, nàng không muốn Chung Minh gặp nguy hiểm gì, hơn nữa các nàng muốn danh chính ngôn thuận bên nhau thì cần phải qua một cửa này của phụ thân, nàng vẫn chấp nhất quỳ như cũ, nói:”Minh nhi, đừng nói là muội, cho dù là người không liên can, gặp chuyện bất bình như thế, cha ta cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn, muội phải biết rằng cha ta quản hình bộ, đó là nơi công bình chính trực nhất, nếu chuyện hôm nay truyền ra, nói cha ta thấy chết mà không cứu, thì bị thiệt hại chính là mặt mũi triều đình”. Tuy nói với Chung Minh nhưng thực chất là nói cho Tô Hầu gia nghe, nếu dùng tình cảm không nói động được, thì phải cùng cha nàng phân rõ phải trái thôi.Quả nhiên Tô Hầu gia thay đổi sắc mặt, nữ nhi tranh luận khôn ngoan, không biết nên kiêu hãnh hay là nên cười khổ đây. Nàng vậy mà dám lấy triều đình ra chụp mũ áp chế phụ thân, thật đúng là không tiện bỏ mặc, nhìn một vòng người có liên quan trong sương phòng, sau đó nói:”Tử Mặc, con đi theo ta”.Tô Tử Mặc cũng không hỏi cái gì, chỉ cùng phụ thân đi ra ngoài.Tìm một chỗ yên lặng, Tô Hầu gia nói thẳng:”Tử Mặc, ta hỏi con, lời Tống Tuấn Kiệt là thật hay giả?”Tô Tử Mặc hiểu được ý cha mình, trầm mặc một lát, sau đó gật đầu,”Là thật”.Tô Hầu gia nhất thời chán nản, không biết dùng lời nào để biểu đạt sự căm giận của mình, không thèm hỏi rõ ràng, giận tái mặt nói:”Ta là cha con, con dùng p