pacman, rainbows, and roller s
Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Biểu Tiểu Thư Trọng Sinh

Tác giả: Lạc Khuynh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326633

Bình chọn: 8.00/10/663 lượt.

, đời này không còn gặp lại nữa”. Mà hiện tại nàng lại bị phụ thân ngăn trở, đến bây giờ còn chưa ra khỏi cửa, lòng càng phát ra hối hận, không nên thử chân tình này kia làm cái gì, Chung Minh đối với nàng thế nào làm sao cần phải thử, bất an cũng càng ngày càng mãnh liệt, không để ý phụ thân phản đối, nói thẳng:”Thanh Nhi, chúng ta đi”.Tô Hầu gia ngay tại bên cạnh, hai tên gia đinh cũng không dám tiếp tục ngăn cản.Tô Hầu gia tức giận đến thổi râu trừng mắt, buông lời tàn nhẫn,”Nếu ngươi cố ý đi ra khỏi cái cổng này, từ nay về sau, ta coi như không có nữ nhi là ngươi!”Tô Tử Mặc ngừng cước bộ, không xoay người, chỉ nói một câu,”Thứ nữ nhi bất hiếu, phụ thân bảo trọng.” Vượt qua cánh cổng cao cao của Tô phủ, đầu cũng không quay lại, Thanh Nhi vội vàng đuổi theo. CHƯƠNG 114Khi Tô Tử Mặc đuổi tới bờ sông Hoài, làm sao còn nhìn thấy bóng dáng Chung Minh nữa, bất quá bên bờ sông có một chiếc thuyền bỏ neo để lại cho nàng một ít manh mối, hai cái lồng đèn viết chữ Tống nhẹ nhàng lay động trong gió, nàng khẳng định hẳn là Tống Tuấn Kiệt nghĩ ra quỷ kế gì muốn hại Chung Minh, nhưng thuyền trống rỗng, không biết đã xảy ra chuyện gì.“Tiểu thư làm sao bây giờ? Giống như chúng ta đã tới chậm.” Thanh Nhi hỏi.Đâu cần nàng nhắc nhở, Tô Tử Mặc tự nhiên biết, trầm ngâm một lát nói:”Đi Thương Lang viên”.Nơi này cũng giống y hệt, người đi nhà trống, vườn hoa náo nhiệt ngày xưa không có nửa điểm đèn đuốc, tối tăm nặng nề, hết sức yên tĩnh.Cuối cùng Tô Tử Mặc cũng hiểu ý tứ trong câu nói kia, Chung Minh rõ ràng đã dự tính tốt rời đi kinh thành, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì mới làm cho nàng có quyết định ấy, quan trọng nhất là giờ phút này Chung Minh đi đâu?Thanh Nhi thấy sắc mặt nàng khó coi, không dám nói nhiều, lẳng lặng canh giữ ở một bên.Tô Tử Mặc hạ quyết tâm kiếp này không hề gặp mặt mẹ con Tống gia, nay vì Chung Minh cũng chỉ có thể đi đến đó nhưng đúng như nàng dự kiến, Tống Tuấn Kiệt cùng Mã Nguyệt Nga không hề ở trong phủ.“Có biết đi đâu không?” Tô Tử Mặc chưa từ bỏ ý định hỏi.Tuy rằng Tô Tử Mặc không còn là thiếu nãi nãi Tống gia nhưng hạ nhân Tống gia vẫn kính trọng nàng như cũ, chẳng qua bọn họ thật sự không biết hành tung của mẹ con Tống Tuấn Kiệt.Tô Tử Mặc cũng có thể lý giải, nếu như hai mẹ con hắn mưu đồ xấu xa thì sao có thể để người khác biết, thất vọng xoay người rời đi, đột nhiên có thanh âm gọi nàng lại.“Tô tiểu thư, xin dừng bước”.Tô Tử Mặc quay đầu, là Trịnh di nương, Trịnh di nương từng đáp ứng nàng, không đem chuyện nàng cùng Chung Minh nói cho Tống Tuấn Kiệt, cuối cùng vẫn nuốt lời nhưng dù sao Trịnh di nương không có giao tình gì với các nàng, ngày xưa bị uy hiếp mới nói năng thận trọng, nay Trịnh di nương vì suy tính cho bản thân nói ra cũng là điều dễ hiểu nên nàng không nặng lời chỉ trích. Nửa đêm Trịnh di nương xuất hiện ở nơi này cũng không kỳ quái, sau khi Tô Tử Mặc cùng Chung Minh rời khỏi Tống gia, Trịnh di nương là nữ nhân duy nhất của Tống Tuấn Kiệt, địa vị ở Tống gia dĩ nhiên cũng cao hơn, chuyện gió thổi cỏ lay gì đều có thể rất nhanh rơi vào lỗ tai nàng.Tô Tử Mặc khẽ gật đầu.Trịnh di nương ngõ lời mời:”Bên ngoài đêm lạnh, không bằng đi vào trong uống chén trà nóng”.Tô Tử Mặc biết nàng thật lòng, không có cự tuyệt,”Như vậy đành làm phiền”.Tô Tử Mặc đã lâu chưa đặt chân vào Tống phủ, nay về lại chốn cũ dĩ nhiên trong lòng cảm thụ một phen, thuận miệng hỏi:”Gần đây có khỏe không?”Trịnh di nương thở dài:”Vốn tưởng rằng các ngươi đi rồi, ta có thể tu hú sẵn tổ, nghĩ đến ta thấy mình đúng ngây thơ, ta là thân phận gì chứ, khó khăn lắm mới có thể bước vào nơi thanh nhã, sớm biết kết cục như vậy thì ta cần gì phải lắm mồm”.Tô Tử Mặc biết ý nàng nói đến chuyện kia, cũng không để ở trong lòng, thản nhiên nói:”Nhân bất vị kỷ, huống chi ngươi cũng không có làm chuyện gì trái lương tâm, chỉ là ăn ngay nói thật thôi, hơn nữa, ta còn nợ ngươi một phần nhân tình, ngày đó nếu không phải nhờ ngươi quấn quít lấy Tống Tuấn Kiệt, để cha ta bắt gặp rồi không còn ép ta uỷ thân cho Tống Tuấn Kiệt nữa, thì e là ta cũng khó qua”.Trịnh di nương cười khổ,”Tuy nói như thế nhưng đối với ta, biểu tiểu thư là ân nhân cứu mạng, là nàng bỏ bạc chuộc ta ra khỏi thanh lâu, ta lại lấy oán trả ơn, nếu ta đoán không sai, Tô tiểu thư là vì biểu tiểu thư mà đến phải không?”Mắt Tô Tử Mặc khẽ giật, dưới tình thế cấp bách, thốt lên,”Ngươi biết Minh nhi đi nơi nào chứ?” Hỏi xong mới ý thức được, Trịnh di nương cùng lắm là biết mẹ con Tống gia đi đâu chứ sao biết rõ về Chung Minh.Quả nhiên Trịnh di nương nói:”Ta không biết.” Tiếp theo chuyển ý ,”Bất quá ta biết âm mưu quỷ kế của bọn họ, biểu tiểu thư chưa về, chỉ sợ đã gặp chuyện gì bất trắc”.Tô Tử Mặc hít sâu một hơi, thất thanh kêu:”Cái gì?” Rồi liên tục lắc đầu,”Sẽ không , nhất định sẽ không.” Chung Minh có thể chuyển lời cho nàng thì nhất định đã có chuẩn bị, có thể nào biết rõ cạm bẫy còn mắc mưu bị lừa, chẳng qua xét Tống Tuấn Kiệt vô sỉ, Trần lão bản thâm độc, Chung Minh chỉ là một nữ nhân yếu đuối không biết có đấu lại bọn họ hay không, trong lòng nhất thời đại loạn, chộp