nói cho Tử Mặc biết, sau ngày tân hôn phải tới phòng bà bà châm trà thỉnh an, nguyên lai quy củ Tống phủ lại trái ngược, khó trách hôm qua phu quân trách ta không hiểu quy củ.”Mã Nguyệt Nga bị đối chọi lại nên sửng sốt, sáng sớm nàng bỏ chạy đến phòng con dâu, xác thực có phần không đúng, ho nhẹ một tiếng mới nói: “Ta vì sao tới, tự ngươi minh bạch”.Tô Tử Mặc vẫn như cũ thản nhiên nói:”Thỉnh bà bà nói rõ.”Mã Nguyệt Nga biết nàng giả ngu, cũng không vạch trần, nói:”Ta hỏi ngươi, đêm qua vì sao nhốt Tuấn Kiệt ở ngoài cửa?”Tô Tử Mặc nhướng mày, “Vậy bà bà có biết tướng công hắn làm sai chuyện gì hay không?”Tống Tuấn Kiệt không có đem chuyện đùa giỡn Chung Minh nói cho mẫu thân, Mã Nguyệt Nga tự nhiên không biết, nàng biết tính tình con mình, nhưng không hồ đồ đến mức phạm lỗi nặng gì ở đêm tân hôn đi, nhiều lắm là uống rượu nói lỡ lời, đắc tội vị thiên kim đại tiểu thư này, cho nên nói: “Hắn là phu quân ngươi, cho dù có nói gì không đúng, ngươi cũng không nên để bụng, người ta nói xuất giá tòng phu…”“Phu tử tòng tử,” Tô Tử Mặc cắt lời nàng,”Cho nên bà bà sáng sớm đến đây khởi binh vấn tội, đó là ý tứ tướng công?”Hỏi như vậy, Mã Nguyệt Nga ngược lại không biết trả lời thế nào cho tốt, nếu đáp là phải, về sau có chuyện gì người này cũng đổ hết lên đầu con nàng, nếu đáp không phải thì tự phản bác lại lời mình vừa nói lúc nãy, đành phải trả lời cho qua,”Tóm lại, Tuấn Kiệt hiện tại bị bệnh, ngươi là vợ hắn, nên hầu hạ hắn cho tốt, ngươi nên kêu người thỉnh hắn trở về phòng.”Tô Tử Mặc trực tiếp cự tuyệt nói:”Thứ lỗi Tử Mặc làm không được.”Mã Nguyệt Nga tức giận ,”Tại sao, hắn là tướng công ngươi!”Tô Tử Mặc nói:”Đúng là bởi vì hắn là phu quân, Tử Mặc mới không thể dễ dàng tha thứ cho việc hắn bất trung với Tử Mặc vào đêm tân hôn.”Mã Nguyệt Nga không dự đoán được chuyện nghiêm trọng như vậy, nhưng không muốn mất khí thế, chỉ có thể tiếp tục hỏi:”Hắn làm chuyện gì có lỗi với ngươi?”Tô Tử Mặc hừ lạnh:”Vậy phải hỏi nhi tử của bà bà rồi!”Mã Nguyệt Nga là lại đây thay mặt cho con, kết quả vẫn ở thế yếu, hầu phủ thiên kim quả nhiên không phải dễ cưới, tưởng có được lợi thế lớn, lại không nghĩ rằng đào phải cái hố to, xem ra về sau khó sống chung một nhà, Mã Nguyệt Nga vốn không có bản lãnh gì, nói hai ba câu không lại Tô Tử Mặc, đành phải thu binh, trước khi đi không quên quăng lại một câu ác ý, “Ta phải hỏi Tô lão gia, vừa mới vào nhà đã không để ý phu quân, bất kính bà bà, quy củ Tô phủ có phải thật sự khác biệt so với Tống gia chúng ta hay không?”Mã Nguyệt Nga đi rồi, Thanh Nhi lo lắng nói:”Tiểu thư làm sao bây giờ, phu nhân mà nói cho lão gia, lão gia khẳng định sẽ mắng người.”Tô Tử Mặc vào trong thay quần áo,”Ta ngược lại hy vọng bà bà đi cáo trạng, chỉ sợ bà bà không có can đảm này.”Xảy ra chuyện tối hôm qua, hôm nay Mã Nguyệt Nga lại đến đây ồn ào, Thanh Nhi càng thấy thương thay cho Tô Tử Mặc phải chịu bất công, “Tiểu thư vừa mới gả lại đây, liền gặp chuyện như vậy, không biết về sau thế nào đây, sớm biết lúc trước nên nghe lời biểu tiểu thư, không lấy chồng thì tốt rồi.”Tô Tử Mặc liếc nàng một cái, Thanh Nhi không dám lên tiếng, chỉ thấy nàng ăn mặc đàng hoàng, như là phải xuất môn, liền tò mò hỏi:”Tiểu thư muốn đi đâu?” Đừng nói là đi kính trà cho bà bà a.Tô Tử Mặc nói:”Ký đến chi tắc an chi*, nếu gả lại đây, đó là sự thật không thay đổi được, chẳng qua gần nhất đắc tội hai người, về sau phải ở đây lâu dài, tự nhiên muốn tìm chỗ dựa, người ta nói kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu của ta, ta muốn đi tìm người đó.”
<* chuyện gì đến sẽ đến, tương tự thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng>Thanh Nhi vò đầu, không biết nàng nói là ai, nghi ngờ hỏi:”Biểu tiểu thư?”Tô Tử Mặc nói:”Đi theo thì biết”.Ra cửa viện, Tô Tử Mặc kêu một gã sai vặt của Tống phủ đến, hỏi hắn viện nào của lão phu nhân, Thanh Nhi mới bừng tỉnh hiểu ra, mẹ chồng của mẹ chồng không phải là địch của kẻ địch hay sao…Tống lão phu nhân khoác áo choàng ngắn, đầu tóc bạc kết thành một búi, nhìn qua thần thái quắc thước* lại thật khôn khéo, cho dù Tô Tử Mặc nhìn sơ cũng biết Tống phủ hẳn là do bà định đoạt, Tống lão phu nhân đang dùng điểm tâm, thấy Tô Tử Mặc tiến vào liền hỏi nàng đã ăn chưa, Tô Tử Mặc lắc đầu, lão phu nhân phân phó Xuân Lan lấy thêm chén, Tô Tử Mặc cũng không cùng bà khách khí, ngồi ở bên cạnh, lão phu nhân khẩu vị thanh đạm, trên bàn chỉ có cháo trắng và ít thức ăn, hỏi Tô Tử Mặc muốn ăn thêm cái gì thì sai phòng bếp làm, Tô Tử Mặc nhập gia tuỳ tục, chỉ nói thức ăn như vậy là tốt lắm rồi.
<* tuổi già mà còn nhanh nhẹn khoẻ mạnh>Hai người ai cũng không nói chuyện, Tô Tử Mặc gia giáo vô cùng tốt, khi dùng cơm nửa điểm tiếng vang cũng không có, toàn bộ phòng ở đúng là yên tĩnh không tiếng động, vẫn là Tống lão phu nhân thiếu kiên nhẫn trước, buông chén, hỏi:”Ta nghe nói Tuấn Kiệt đêm qua không ngủ ở tân phòng.” Rốt cuộc cũng là lão phu nhân, cho nên không có giống Mã Nguyệt Nga không phân biệt được tốt xấu đã húc đầu chất vấn.Tô Tử Mặc cũng buông chén, sau đó mới nói:”Tử Mặc lại đây chính là cùng gia gia nói chuyện này.”Lão phu nhân gật gật đầ