ta, tóm lại sẽ không làm cho hắn yên ổn.”Chung Minh tất nhiên tin tưởng nàng có bản lĩnh này, nhưng cũng không cảm thấy cao hứng, rầu rĩ nói:”Nói tới nói lui, ngươi chính là không hy vọng ta trở về.”Tô Tử Mặc nhìn nàng ôn nhu nói,”Ta chỉ là không muốn muội vì báo thù mà bước theo vết xe đổ của ta.”Chung Minh mềm lòng một chút, nghĩ đến Tô Tử Mặc tuy có bản lĩnh nhưng cũng là nữ nhân, mấy ngày hôm trước xém chút nữa bị Tống Tuấn Kiệt chiếm tiện nghi, không khỏi trở nên lo lắng. Nàng mà đi rồi thì chỉ có một mình Tô Tử Mặc ở Tống phủ, cô chưởng nan minh*, theo độ vô sỉ của Tống Tuấn Kiệt, dám chừng hắn lại làm ra chuyện gì cầm thú, Chung Minh thốt ra nói:”Không bằng ngươi theo chúng ta về nhà đi!”
<* một bàn tay đơn chiếc thì không vỗ thành tiếng ~ ý nói người một mình không ai giúp đỡ thì việc khó thành>“Sao?” Tô Tử Mặc nghĩ mình nghe lầm, hỏi lại,”Muội nói cái gì?”Chung Minh là nhất thời xúc động mới mời Tô Tử Mặc hồi hương. Sau khi nói xong, phát hiện đây căn bản chính là một biện pháp tốt, vẹn toàn đôi bên, trước hết là bảo đảm được an toàn cho Tô Tử Mặc, thứ hai là nàng cũng không phải mất thời gian rất lâu để gặp Tô Tử Mặc, càng nghĩ càng cảm thấy có thể, liền hỏi Tô Tử Mặc:”Ngươi đi Giang Nam bao giờ chưa?”Tô Tử Mặc lắc đầu, nói:”Chỉ mới cảm thụ vẻ đẹp của Giang Nam qua thơ phú.”Chung Minh vội nói:”Giang Nam rất đẹp, hơn nữa quê quán của ta, tiểu kiều lưu thủy nhân gia*, ta cam đoan ngươi đi nhất định sẽ thích.” Nhà nàng là ở thành trấn nhỏ, làm sao so được với kinh thành, người bình thường như Chung Minh tự nhiên thích kinh thành phồn hoa tự cẩm hơn, chẳng qua là nàng hy vọng Tô Tử Mặc đồng hành, nên mới ba hoa chích choè khoe về quê hương của mình.
<* trích từ một bài thơ, tả cảnh đẹp ~ chiếc cầu nho nhỏ, nước reo bên nhà>Tâm trí Tô Tử Mặc quả nhiên bị lời nàng nói cuốn hút, “Nghe muội nói như vậy, ta thật muốn đi xem.”Chung Minh nói ra băn khoăn:”Chỉ sợ biểu ca ta không đáp ứng.”Tô Tử Mặc làm sao nghe không ra là Chung Minh cố ý kích nàng, cười nói:”Để ý đến hắn làm cái gì.”Chung Minh kinh hỉ nói:”Nói như vậy ngươi đáp ứng rồi.”Tô Tử Mặc nói:”Minh nhi, muội đã thành tâm mời như thế, sao ta có thể phụ ý tốt của muội chứ.”Chung Minh cao hứng nói không nên lời, vui sướng nhìn Tô Tử Mặc, một hồi lâu mới nhớ ra, kêu Tô Tử Mặc trở về thu thập y phục, khuyên nàng cũng không nên nói với lão phu nhân, lưu phong thư là được rồi, kì thực là muốn vụng trộm đem Tô Tử Mặc mang đi, tránh kinh động người Tống gia, vừa mất công dài dòng giải thích, càng sợ bọn họ không cho người đi.Tô Tử Mặc thật không nói với người Tống phủ, chỉ để lại hai phong thư, một phong cho Tống Tuấn Kiệt, một phong cho Tô Hầu gia.Trời còn chưa sáng, Chung Minh liền thúc giục Tống Văn Thục rời đi, tránh cho người Tống phủ tiễn đưa, Tống Văn Thục thấy Tô Tử Mặc cũng lên xe ngựa tất nhiên là kinh ngạc, ra khỏi thành Chung Minh mới cùng Tống Văn Thục giải thích, là nàng mời Tô Tử Mặc xuống Giang Nam du ngoạn một phen. Tống Văn Thục đoán sự tình cũng không đơn giản như vậy, nếu không cớ gì phải tránh mọi người, bất quá việc đã đến nước này nên cũng không nói thêm cái gì, nữ nhi luôn làm việc lỗ mãng, Tô Tử Mặc thì còn có chừng mực, Tống Văn Thục chỉ lo lắng Tống gia đánh mất tân tức phụ sợ là sẽ nổ tung một trận a…. CHƯƠNG 26 – GIẢI TRỪ NGHI HOẶCTống Văn Thục đợi cho đến buổi tối tiến vào khách điếm, mới tìm được cơ hội hỏi Chung Minh,”Minh nhi, con thành thật nói cho nương, đây rốt cuộc là chuyện gì?”Chung Minh giả ngu nói:”Nương muốn nói cái gì.”Tống Văn Thục cũng không cùng nàng quanh co lòng vòng,”Con cùng Tô Tử Mặc khi nào thì thân thiết như vậy? Ta không tin lần này nàng đến Giang Nam không phải do con giựt dây.”Chung Minh hoàn toàn thất vọng:”Nương a, đúng vậy thì thế nào.”Tống Văn Thục lấy ngón tay chỉ một chút lên trán của nàng,”Con đúng là hồ đồ a, nàng là biểu tẩu con!”“Minh nhi biết a, vậy thì làm sao chứ.” Chung Minh thưởng thức chén trà ở trên bàn.Tống Văn Thục khẳng định nói:”Nàng biết rõ con muốn gả cho biểu ca con, còn đi theo con thân thiết như vậy, nhất định có ý đồ khác.”Chung Minh thầm nghĩ, nàng chính là biết mình không muốn gả cho biểu ca, mới có thể theo mình làm bằng hữu, ngoài miệng lại nói:”Như vậy không phải rất tốt sao, cho dù Minh nhi có gả cho biểu ca, chúng ta cũng sẽ không tranh giành tình nhân.”Tống Văn Thục thật sự là bị nàng hồ đồ chọc cho phát giận, Tô Tử Mặc nói hai ba câu đã có thể làm lão phu nhân trao lại quyền hành, có thể thấy được năng lực của nàng, Chung Minh thì có bao nhiêu bản lĩnh, nàng làm nương tất nhiên hiểu rõ, chỉ sợ nữ nhi là bị lừa mà còn không biết, Chung Minh thật không phải đối thủ của Tô Tử Mặc. Dọc theo đường đi nhìn hai người nói nói cười cười, người ngoài cuộc tỉnh táo còn trong cuộc thì u mê, đều là Chung Minh phụ họa, Chung Minh luôn luôn không coi ai ra gì, khi nào thì lại chịu yên phận như vậy, Tống Văn Thục xem ở trong mắt càng thấy không vui, nghĩ đến về sau Chung Minh làm thiếp người ta, lòng lại càng không thoải mái, thân phận đặt dưới Tô Tử Mặc, chỉ sợ cả đời đều nâng đầu
