?” Bên tai truyền đến thanh âm ôn nhu của Tô Tử Mặc, Chung Minh mở to hai mắt, nhìn thấy cảnh vật rõ ràng trong phòng, mới biết mình lại thấy ác mộng, đã lâu nàng không gặp cơn mộng này, ôm cánh tay lạnh run, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.Tô Tử Mặc lấy khăn giúp nàng lau mồ hôi lạnh trên trán, nhẹ giọng hỏi:”Gặp ác mộng sao?”Chung Minh nhìn nàng, chợt hỏi:”Ta có nói mớ cái gì không?”Tô Tử Mặc gật đầu,”Có.”Chung Minh giật mình, vội hỏi:”Ta, ta đã nói cái gì rồi?” Nàng sợ Tô Tử Mặc biết chuyện nàng đã trải qua kiếp trước, mặc dù không can hệ đến hiện tại nhưng nàng vẫn cảm thấy đó là đoạn quá khứ thật dơ bẩn, nàng sợ Tô Tử Mặc cảm thấy nàng bẩn.“Cũng chưa nói cái gì, chỉ là không ngừng nói không muốn không muốn” Thấy Chung Minh vẫn còn phát run, hiển nhiên sợ tới mức không nhẹ, Tô Tử Mặc lại nói,”Chỉ là giấc mộng mà thôi, không phải thật sự, đừng sợ, đã quên thì tốt rồi.”“Đúng, chỉ là một giấc mộng mà thôi.” Chung Minh tự an ủi chính mình, nhưng thế nào cũng không bình phục được cơn tức giận trong lồng ngực, Tống Tuấn Kiệt vẫn còn ở trong nhà nàng, nàng hận không thể lập tức xách dao đi giết hắn, liền xuống giường, mặc thêm y phục tính đi ra ngoài.Tô Tử Mặc vội vàng gọi nàng lại,”Minh nhi, giờ hơn nửa đêm, muội làm gì vậy?”“Ta…” Chung Minh không biết làm sao nói ra chuyện này, không thể nói bởi vì ác mộng mà đi giết Tống Tuấn Kiệt, ít nhất kiếp này Tống Tuấn Kiệt còn chưa làm ra chuyện gì không có tính người, ngẫm lại quả thật mình quá xúc động, liền nói, “Đi tiểu đêm”.Tô Tử Mặc nhẹ nhàng thở ra,”Làm ta sợ muốn chết, nhìn dáng vẻ của muội, ta còn nghĩ đến muội muốn đi giết người.”Trở lại trên giường, Chung Minh lăn qua lộn lại vẫn không thể chìm vào giấc ngủ, gần nhất là vì giấc mộng vừa rồi, thứ hai là vì Tô Tử Mặc nằm bên cạnh, làm cho nàng ý loạn tình mê, trong lòng cứ chộn rộn.Tô Tử Mặc cũng bị quấy nhiễu ngủ không được, nhìn bộ dáng Chung Minh như muốn nói lại thôi, liền nói:”Muốn nói cái gì liền nói đi.”Chung Minh nhăn nhó một phen, rốt cuộc dùng thanh âm nhỏ như ruồi muỗi nói:”Mặc tỷ, ta có thể ôm ngươi ngủ hay không?”Lúc này Tô Tử Mặc thật ra nghe được rõ ràng, nhưng chưa nói đáp ứng hay là không, chỉ nhìn chằm chằm Chung Minh.Chung Minh bị nàng nhìn chăm chú làm hai má ửng hồng, vội nói:”Ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ý gì khác, ta chỉ là…… Chỉ là cơn ác mộng đáng sợ kia làm ta đến giờ vẫn còn sợ hãi trong lòng, ta muốn ôm ngươi một chút, tuyệt đối không có ý nghĩ không an phận”. Lời giải thích này không hoàn hảo, càng giải thích càng giấu đầu hở đuôi.Tô Tử Mặc bật cười ra tiếng:”Muội hoảng gì chứ, ta còn chưa nói cái gì, ta thấy bộ dáng của muội đúng là có tật giật mình.”Chung Minh giơ lên một bàn tay,”Không có, ta thề.”Tô Tử Mặc nói: “Động chút liền thề, lời thề này cũng thật không đáng giá tiền, biểu ca muội cũng thường thề trước mặt ta, ta không tin bộ dáng này chút nào”.Chung Minh không thích nàng đánh đồng mình cùng biểu ca, có chút bất mãn nói:”Ta cùng biểu ca làm sao giống nhau được.”Tô Tử Mặc nhéo chóp mũi của nàng một chút, ôn nhu nói:”Cho nên ta không tin hắn, ta tin muội.”Chung Minh bị hành động đột ngột của nàng làm cho tâm trạng phơi phới, ánh mắt dừng ở khuôn mặt của Tô Tử Mặc, xinh đẹp trắng mịn, cảm thấy cực kỳ ngon miệng, thật muốn nếm thử một ngụm, bất quá mới vừa đáp ứng nàng, sao làm trái lại được, đành vụng trộm nuốt xuống nước miếng, giơ tay qua nắm chặt vòng eo nhỏ, như ôm ấp nhuyễn ngọc thơm mát, lòng thở dài một hơi, thoả mãn nhắm mắt lại. CHƯƠNG 44 – BÁNH BỘT THƠM NGONKhi Tô Tử Mặc tỉnh lại, phát giác tay bị Chung Minh nắm thật chặt, dường như sợ buông lỏng tay thì mình sẽ bay mất, trừ bỏ phụ thân cùng đại ca, đây vẫn là lần đầu nàng được người ta để tâm đến thế, trong lòng Tô Tử Mặc đột nhiên có nhè nhẹ khác lạ, sau khi thử giãy tay ra mà không có kết quả cũng đành ngừng lại, không khỏi chuyển qua đánh giá Chung Minh, da thịt vô cùng mịn màng, ngũ quan khéo léo tinh xảo, cách gần như thế mà vẫn nhìn không ra chút tỳ vết nào. Chung Minh quả nhiên là đẹp mắt, đôi mi cong thanh tú nhíu chặt lại, tựa hồ ngủ rất không an ổn, nghĩ đến đêm qua, nhất định trên người Chung Minh đã xảy ra chuyện gì, chẳng qua Chung Minh mới mười lăm tuổi, đúng là độ tuổi vô ưu tư lự, lại sinh ra ở gia đình phú quý, còn là nữ nhi duy nhất, phụ mẫu cưng chiều, ngay cả hôn nhân đại sự đều do chính mình làm chủ thì còn có cái gì để mà phiền não chứ?!Tô Tử Mặc nghĩ đến nhập thần, ngay cả Chung Minh tỉnh rồi cũng không biết, Chung Minh thấy nàng nhìn mình chằm chằm, đôi môi đỏ mọng gần trong gang tấc, cực mê người, không chút suy nghĩ liền hôn lên một cái.Tô Tử Mặc giật mình, vừa muốn trách cứ, Chung Minh đã giành nói:”Đêm qua hứa hẹn, hôm nay thì không thể tính”.Tô Tử Mặc có chút dở khóc dở cười, đành phải nói:”Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa*.” Không để ý tới Chung Minh, liền đứng dậy mặc y phục, Chung Minh vẫn nằm yên ở đó.
<*lần sau không chiếu theo lệ này nữa, chỉ cho phép một lần này mà thôi>Tri Thư Tri Họa lại hầu hạ các nàng rửa mặt, nói cho Chung Minh biết Tần công tử đã đến được một