Minh ra vẻ không biết, trêu ghẹo nói:”Khi nào thì biến thành quỷ khóc nhè, lúc này ta cũng không khi dễ ngươi.”Hai người xuống ngựa, Thiệu Thi Dung nói:”Làm sao không khi dễ, Chung Minh, ngươi nói không giữ lời!”Chung Minh không nhớ rõ đã đồng ý với nàng cái gì, ngược lại cái câu cả đời không qua lại với nhau thì có nói qua vài lần, cười nói:”Ngươi đừng có nói oan cho ta”.Thiệu Thi Dung chất vấn:”Ngươi đã nói không gả cho biểu ca ngươi, sao giờ lại gả?”Nguyên lai là chuyện này, Chung Minh nói:”Ta gả hay không gả hình như đều không có liên quan đến ngươi”.Thiệu Thi Dung cao giọng nói:”sao không liên quan chứ, ngươi có biết ta…… Ta thích ngươi.” Đột nhiên nói ra lời trong lòng, lại đã muộn rồi, trong lòng càng phát ra ủy khuất, nước mắt rơi càng nhiều hơn.Trong lòng suy đoán cùng việc nghe chính miệng nàng nói ra hoàn toàn là hai việc khác nhau, Chung Minh hơi giật mình, theo bản năng nói:”Ta là nữ nhân a.”“Vậy sao ngươi thích Tô Tử Mặc, mà không cho ta thích ngươi? Huống chi ta thích ngươi so với ngươi thích nàng còn lâu hơn.”Chung Minh cũng không biết nói cái gì cho phải, chỉ nói:”Phải không, chuyện này ta cũng thật không biết.”Thiệu Thi Dung nói:”Cho dù ngươi không biết tâm ý của ta, nhưng chính miệng ngươi nói qua thích Tô Tử Mặc, lại có thể nào gả cho biểu ca ngươi, để cho người làm nhục chứ?”Trong lòng Chung Minh tuy biết là vì Tô Tử Mặc mới gả, lại càng sẽ không cho biểu ca làm nhục, nhưng để Thiệu Thi Dung hết hy vọng, ngoài miệng lại nói:”Ta gả cho biểu ca đã thành sự thật, hiện tại nói cái gì cũng vô ích, ta thực cảm kích ngươi…… thích ta, đáng tiếc ngươi và ta không duyên cũng không phận, về sau còn có thể gặp nhau hay không cũng khó nói, hy vọng ngươi có thể tìm được phu quân, chúng ta chia ly từ đây”.Thiệu Thi Dung cầm cổ tay nàng, nói:”Chung Minh, ngươi biết tính cách của ta, ta sẽ không buông tha đâu”.Chung Minh thầm nghĩ, kiếp trước cũng không gặp Thiệu Thi Dung dây dưa như vậy, chỉ là ứng phó mà thôi, không muốn dài dòng nữa, nhẫn tâm nói: “Đời người mười chuyện thì có tám chuyện không như ý rồi, cần gì phải cưỡng cầu, hơn nữa đây cũng chỉ là do ngươi nhất sương tình nguyện, ta có gả cho biểu ca hay không cũng sẽ không thích ngươi”.Thiệu Thi Dung rốt cuộc cũng còn là cô nương, nghe lời nói như thế, trên mặt tự nhiên không nhịn được, thẹn quá thành giận tính mở miệng phản bác, nhưng mà nhìn gương mặt xinh đẹp kia lại không nói nên lời, lau khô nước mắt, sải bước leo lên lưng ngựa, trên cao nhìn xuống nói với Chung Minh: “Đừng nghĩ có thể bỏ ta dễ dàng như vậy, ta sẽ đi kinh thành tìm ngươi.” Nói xong, ngẩng cao đầu rời đi.Chung Minh cảm thấy đau đầu, Thiệu Thi Dung sao mãi không chịu buông tha, nhưng thật ra có vài phần giống nàng. Có điều Chung Minh không biết Tô Tử Mặc có như nàng hay không, thầm nghĩ muốn lánh xa tên Viễn Chi kia. CHƯƠNG 49 – NGHIÊM PHỤChung Minh gả cho Tống Tuấn Kiệt làm thiếp, lại rời xa quê nhà, nghĩ đến phụ mẫu ở nhà, trong lòng không khỏi cực kỳ bi ai, cũng may dọc đường đi có Tô Tử Mặc làm bạn, mới không quá mức bi thương, còn lấy cớ mỗi đêm đều cùng Tô Tử Mặc ngủ chung, đương nhiên không thể thiếu chuyện chiếm ít tiện nghi trên người Tô Tử Mặc.Tô Tử Mặc niệm tình nàng bị ủy khuất, chỉ cần không quá phận, liền tuỳ ý nàng, Chung Minh được một tấc lại muốn tiến một thước, ngày càng dính lấy nàng, người ngoài nhìn tưởng quan hệ hai người thật tốt, Tống Tuấn Kiệt càng đắc ý, nhà người ta thê thiếp đều lục đục với nhau, làm nhà cửa ồn ào không thể sống yên ổn, chỉ có thê thiếp hắn là hòa thuận không có chuyện lo ngại này, chỉ có một điểm không tốt là hai nàng Chung Tô luôn như hình với bóng, làm hắn không có cơ hội xuống tay, mắt nhìn thèm không chịu được đành lén đi thanh lâu tìm sung sướng riêng.Ít ngày nữa đến kinh thành, theo lý thì phải dùng kiệu hoa nâng Chung Minh vào cửa, nhưng trước hết là Chung Minh không muốn phiền toái như thế, thứ hai có Tô Tử Mặc đi theo, dù sao Chung Minh cũng là thiếp, chỉ cần Chung Minh không ngại, thì miễn đi lễ nghi nạp thiếp phiền phức càng tốt, Tống Tuấn Kiệt sớm sai người đi về nhà truyền tin trước, phòng ở cho Chung Minh đã thu dọn thoả đáng, như ý Chung Minh yêu cầu, đúng là cùng trong một viện với Tô Tử Mặc, Tống lão phu nhân cân nhắc mãi mới chịu đồng ý.Trở lại Tống phủ thì sắc trời đã tối muộn, ngồi xe mệt nhọc, ai cũng đều tự về phòng nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, Chung Minh lấy thân phận người làm dâu hướng lão phu nhân cùng Mã Nguyệt Nga kính trà, lão phu nhân nói Chung Minh là ngoại tôn nữ, xưng hô không cần thay đổi, Tô Tử Mặc là chính thất, Chung Minh cũng dâng một chén trà, lúc Tô Tử Mặc uống trà, Chung Minh nhỏ giọng nói:”Khi có người thì ngươi lớn ta nhỏ, mọi chuyện ta nghe theo lời ngươi, còn khi không có người nào, giống yêu cầu tối hôm qua, ngươi cũng không thể cự tuyệt, nếu không ta nói lỡ miệng, chính thất cùng tiểu thiếp thông gian với nhau, truyền ra cũng không dễ nghe.” Tối hôm qua Chung Minh vừa muốn ngủ lại trong phòng Tô Tử Mặc lại bị Tô Tử Mặc cản trở về.Tô Tử Mặc suýt nữa bị sặc trà, ngẩng đầu nhìn lại ánh m