iệc theo dõi và sắp xếp đàn em cũng như việc chuyển vũ khí xuất xưởng tới kho.
Rời mắt khỏi màn hình máy tính, Khang quay ra nhìn nơi cửa phòng tắm vừa mở, Băng vừa bước ra.
– Ta yêu em!
Băng ngước lên nhìn Khang bằng cặp mắt khó hiểu.
– Thì ta đã bảo ngày nào cũng sẽ nói câu đó mà. Em tắm xong rồi thì đi ăn tối đi!
Băng đã tiến lại cạnh Khang, cô bất giác liếc vào màn hình laptop. Nó đang thu về hình ảnh từ camera.
– Gì vậy?
– Không có gì đâu. Cha chuyển hàng về, ta đang cho đàn em di chuyển sang phòng chứa có an ninh tốt hơn.
– Chắc là quan trọng?
– Ừ, mà ta cũng không rõ. Cha nói cần bảo mật cho kế hoạch sắp tới.
– Cậu chủ – Sheeply đang tiến vào.
– Sao rồi?
– Em đã dặn dò đàn em kĩ càng. Hình như phía cậu Hai đang cho người tăng cường canh gác.
Khang nhìn Sheeply, nhận ra một giây nào đó ánh mắt hắn hướng về phía Băng, không, hình như cả hai ánh mắt của hai người đã cùng giao nhau. Đôi mắt tinh ý của Khang luôn để ý được những biểu hiện nhỏ nhặt nhất của người đối diện, đó là một trong những phẩm chất của kẻ lãnh đạo.
– Thế đấy. Kế hoạch sắp diễn ra và kẻ thực hiện chưa biết nó là gì!
– Có lẽ ông chủ đã có dự tính trước cả rồi.
Reng… di động của quản lý chợt rung.
… Hắn cúp máy và thông báo với Khang bằng giọng hơi căng thẳng:
– Ông chủ vừa về. Cho gọi cậu!
– Biết rồi, ra ngoài trước đi!
Sheeply ra khỏi phòng, Khang đóng laptop.
– Em nhớ ăn tối đấy, ta có lẽ sẽ đi lâu một chút.
Cậu bước lại phía tủ âm, kéo tủ.
– Chết tiệt, thứ gì thế này! – Khang khá bực mình vì tay vừa chạm phải thứ gì trên thành tủ, như chất keo nhưng trong suốt như vô hình – Lũ giúp việc vô dụng!
Khang thay áo sơ mi mới, rồi vội bước đi, không quên để lại cho Băng một nụ hôn lên má.
– Bye người đẹp!
… Băng bước lại phía tủ âm, nhìn sát vào một mảng thành tủ. Chỉ đơn giản là một lớp băng dính trong, sẽ in lại dấu vân tay rõ ràng khi chạm tay vào thôi!
Thụy An đẩy cửa phòng 101, thản nhiên bước vào.
– Chào bạn thân, lâu rồi không gặp.
Băng không ngạc nhiên khi An ở đây nhưng cô hơi nghĩ ngợi vì An dám trực tiếp vào phòng Chấn Khang nói chuyện với mình. An không ngốc tới nỗi không hiểu được tính Khang.
– Thời gian ở bên cậu Hai thế nào? Chán rồi lại về bên cậu Cả hả?
– Cậu muốn gì thì nói đi! – Đã đến lúc Băng nghĩ cần nói chuyện rõ ràng với An.
– Được, nếu cô đã thẳng thắn vậy thì tôi nói luôn. Hôm nay, tôi muốn tôi và cô… cùng chết!
– Cậu muốn tôi chết đến vậy sao?
– Chẳng phải cô rất rõ lí do là gì?
– Cậu có thể giết tôi. Nhưng không phải bây giờ!
An bật cười đầy chế nhạo.
– Đây là giọng của một kẻ sắp trở thành nạn nhân đấy à? Tôi nghĩ kĩ rồi, thực ra cậu Ba đã chết thì tôi sống trên đời cũng không mấy ý nghĩa. Tốt nhất tôi nên diệt trừ hiểm họa là cô! Rồi sẽ tự kết liễu mình!
An rút từ trong áo ra một con dao găm, mũi dao sắc và sáng loáng.
– Nếu có sống, tôi cũng chỉ là muốn trả ơn ông chủ đã cứu mạng thôi! – An đang từ từ tiến lại.
– Ông chủ? Cậu vẫn coi kẻ đó là ân nhân sao?
– Vậy không lẽ coi cha mẹ, những người đã bỏ rơi tôi là ân nhân?
– Lâm Chấn Đông đã nói vậy với cậu? Ông ta giả dối!!
– Im miệng! Cô là gì mà dám nói về ông chủ như vậy?
– Còn cậu không phân biệt trắng đen! Cậu sống đến giờ cũng chỉ để báo ơn cho kẻ đã… – Băng nghẹn họng, cô không thể nói tiếp.
– Cô biết gì mà nói? Kẻ chỉ làm tổn thương người khác như cô thì lấy tư cách gì mà dạy đời tôi?
– An! Dừng lại đi! Cậu lạc đường rồi.
An lại bật cười thích thú. Cô đứng ngay trước Băng. Và mũi dao hướng lên
– Đừng tìm cách để tôi không giết cậu…
– Đừng vậy nữa! Cậu không nhớ gì sao? Thật sự không còn nhớ gì sao?
– Cô điên à!! – Một tay An túm lấy cổ váy của Băng, tay kia giơ con dao lên.
– Tại sao lại không thể nhớ gì chứ? Công viên Ruby? Siêu thị Palazi?
– Im đi! Và xuống Địa Ngục bây giờ!
Con dao giơ thẳng lên và…
– Hunter! Cậu là con gái…
Băng nghẹn họng lần nữa, vì lưỡi dao bằng cách quá nhanh nào đó đang kề sát vào cổ cô, tưởng chừng nhấn thêm chút nữa máu sẽ bật ra.
Băng không tài nào giữ bình tĩnh được trong lúc này… Cô không biết rằng khuôn mặt An đang biến sắc thế nào, đôi mắt cô giãn rộng chứa đầy nỗi sửng sốt.
– Thụy An?
Cheng… con dao bị ném văng đi. Băng không đoán nổi An đang nghĩ gì…
An lùi dần, lùi dần…
– An! Nghe tôi nói hết đã!
– Im đi! Tôi sẽ trở lại và giết cậu sớm thôi!
Tay An chỉ về phía Băng và cô nói gằn xuống từng chữ.
Băng chỉ kịp nhìn thấy chiếc nhẫn ánh lên trên ngón tay giữa của An. An đã quay phắt đi và lao ra ngoài…
Băng đứng như chôn chân xuống đất. Thái độ của An quả thực kì lạ. Khi được nghe gì đó về thân thế của mình, người ta nếu không tin thì cũng phải tò mò muốn biết.
… An bước từng bước nặng nề trên hành lang vắng. Bàn tay đeo chiếc nhẫn siết chặt lại, rất chặt. Nước mắt cô đang trào ra, ngày càng nhiều. Cô vẫn mím môi và cắn chặt răng để không một tiếng khóc nào phát ra ngoài… Dù hành lang rất vắng và thực sự cô đang muốn khóc nấc lên,gào lên nhưng cô vẫn đưa tay bịt chặt miệng…
…
Phòng làm việc của Lâm Chấn Đông.
Ông trùm ngồi trước bàn làm việc, hai tay đan và