Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bộ bộ kinh tâm

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324773

Bình chọn: 9.5.00/10/477 lượt.

đặt ở trên giường, ta vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, còn có chút mơ hồ chờ mong, vài phần thẹn thùng, vài phần xấu hổ, không dám thở mạnh, chỉ đành nhắm chặt hai mắt, cảm giác hắn vừa hôn nhẹ vành tai ta, vừa cởi bỏ lớp áo bên ngoài….

( đúng là đêm xuân ngắn ngủi trong truyền thuyết :))



Cái lạnh se sắt cũng đã rời đi, Viên Minh Viên ngập chìm trong sắc xanh dịu dàng, khắp chốn muôn hoa khoe sắc.Đám chim chóc bên ngoài cũng nỗ lực khoe tài, ríu rít hót vang không ngừng, mỗi thanh âm đều tràn ngập sắc xuân.

Ba người Dận Chân, Dận Tường cùng ta đang thong dong bước đi. Có lẽ là bởi tác động của ý xuân dào dạt trong vườn , khí sắc của Thập Tam xem ra rất tốt, miệng còn nở nụ cười, nói chuyện phiếm cùng Dận Chân. Dận Chân cũng vui vẻ khác thường, trong ánh mắt đong đầy ấm áp và trìu mến. Ta im lặng đi theo phía sau bọn họ , khi nghe tiếng hai người khẽ cười, trong lòng cũng có cảm giác ấm áp không nói nên lời.

Dận Chân chốc chốc lại quay đầu liếc nhìn ta, Thập Tam trông thấy có chút biến sắc,nhưngđã mau chóng giấuđi, quay ra nháy mắt cười với ta, rồi lại như cười như không nhìn ta cùng Dận Chân. Điệu cười quen thuộc ấy trong phút chốc khiến ta rưng rưng, nước mắt suýt nữa đã rơi xuống.

Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, xen lẫn trong đó có tiếng ca mơ hồ vang lên. Tiếng ca vui mừng vô cùng đơn thuần và trong sáng. Hai ngừơi bọn họ không cưỡng được muốn tìm ra tiếng ca , ta lại chỉ cười không chút để ý.

Thập Tam lắng tai nghe rồi nói:” Bọn nhỏ này hát cái gì vậy? Nhạc điệu chưa từng nghe thấy.” Dận Chân cười nói:” Có lẽ là bài mới rồi! Mấy bài chúng ta từng hát lúc nhỏ, đệ còn nhớ rõ không? Thập Tam cười nói:”Vẫn nhớ hết!” Dận Chân vô cùng ngạc nhiên nói:” Nhớ hết sao? Ta chỉ nhớ được hai ba bài thôi.”

Ta háo hức nói:”Nhớ được bài nào thế? Hát lên nghe một chút đi.” Vẻ mặt Dận Chân nhất thời có chút kỳ lạ, Thập Tam lấy tay che miệng, khẽ ho khan vài tiếng, cũng chẳng giẩu được ý cười. . Ta cười nói:” Thập Tam gia, có chuyện gì vui sao, đừng chỉ biết một mình vui sướng như vậy chứ!

Thập Tam cười nhìn Dận Chân liếc mắt nói:” Ta không dám nói, ngươi nếu muốn biết, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện vậy.” Dận Chân cười trách cứ: “Đây mà là không dám nói sao? Mau mau nói đi! Nói ở trước mặt, ta còn yên tâm một chút, nếu mà để lén lút không biết sẽ nói linh tinh gì nữa.”

Giọng điệu Dận Chân tuy là án trách, nhưng lại biểu lộ trong lòng đang rất vui mừng. Thập Tam và hắnrốt cuộc lại bắt đầu trêu đùa với nhau giống như trước đây, Tuy chỉ là những lúc hết sức hiếm hoi, phần lớn thời gian Thập Tam vẫn giữ nghiêm quy củ, nhưng hắn đã rất thoả mãn. Vui mừng vì tinh thần của Thập Tam so với năm ngoái vừa mới được thả ra đã tốt hơn nhiều, vui mừng vì sâu tận đáy lòng của Thập Tam vẫn coi hắn là Tứ ca thân thiết, Tứ ca – không cần phải chú ý đến phép tắc.

Thập Tam cười nhìn ta nói:” Ngươi đã từng nghe thấy Hoành huynh hát chưa?” Ta lắc đầu, hắn gật đầu cười nói:”Ngươi nghĩ cách để cho Hoàng huynh hát cho ngươi nghe một lần sẽ biết, có điều chỉ e rất khó.” Ta cười liếc nhìn vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không của Dận Chân nói:” Có vẻ như sẽ không được dễ nghe cho lắm.” Thập Tam than thở:” Aiz! không thể hình dung bằng dễ nghe hay không dễ nghe đâu, mà là…” nói xong, dừng lại, cười hì hi nhìn Dận Chân.

Dận Chân gượng cười hai tiếng, nóil” Đệ cứ nói tiếp đi!” Thập Tam hắng giọng rồi nói tiếp:” Vào sinh nhật của Hoàng a mã năm đó, khi ấy ta còn nhỏ, nhớ rằng Tam ca đàn được một bài nhạc ,Hoàng huynh vì hợp cảnh bèn trình diễn một khúc ca lấy lòng Hoàng a mã, kết quả huynh ấy vừa mở miệng, mấy đứa nhỏ chúng ta đều vội vàng bịt kín lỗ tai, Thập Tứ đệ thậm chí còn trốn luôn xuống gầm bàn. Mấy vị huynh trưởng ai cũng đều cau mày cố nhịn. Riêng chỉ có Hoàng a mã cười nghe huynh ấy hát hết bài. Huynh ấy vừa hát xong, khắp nơi tiếng vỗ tay vui mừng vang lên như sấm, chúng ta thậm chí gõ vào bàn để chúc mừng. Kỹ năng đánh đàn hoàn mỹ của Tam ca đêm đó cũng không khiến mọi người ra sức vỗ tay , cao giọng ủng hộ đến thế. Hoàng huynh đã độc chiếm ngội vị số một.”

Ta che miệng nén tiếng cười lớn:” Thật như thế à, muốn tìm cơ hội để nghe thử xem sao quá.” Thập Tam nói:” Từ đó về sau, hễ nghe thấy Hoàng huynh muốn hát, chúng ta lập tức vôi vàng chuồn êm, gìơ nghĩ lại, nhiều năm như thế mới chỉ được nghe có một lần, thật sự là đáng tiếc. Hoàng huynh nếu lại bằng lòng ca hát, nhớ nói cho thần đệ một tiếng nhé.” Dận Chân hờ hững đứng ở phía trước, chậm rãi bước đi. Ta quay sang nhìn Thập Tam, hai người nhìn nhau cười rộ lên.

Thừa Hoan ngồi trên đu dây, Hoàng Lịch đẩy nàng đung đưa, ở bên cạnh còn có mấy con em vương công đại thần cùng học với Hoàng Lịch, con trai Thập Tam Hoàng Thôn cùng mấy tiểu cách cách người chơi đu dây, ngừơi ngồi vui đùa trên cỏ.

Ba người chúng ta nấp ở trong rừng cây nhìn lũ trẻ, một tiểu cung nữ diện mạo thanh tú vừa lúc từ phía bên đi ngang qua, quay lại thỉnh an đám trẻ rồi lui đi, Hoàng Lịch mải nhìn theo bóng nàng rời đi, nhất thời đã quên đẩy Thừa Hoan, Thừa Hoan quỷ quyệt quay đầu lại nhìn Hoàng Lịch, rồi lại