Teya Salat
Bộ bộ kinh tâm

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324641

Bình chọn: 8.00/10/464 lượt.

u là đồ mới làm, cho nên mùi hương rất nồng. Việc chuẩn bị là do Công bộ phụ trách, Bát ca vừa mới quản lý sự vụ của Công bộ, Hoàng huynh nhất thời bị tức giận liền răn dạy Bát ca.”

Ta im lặng một lát hỏi:” Chỉ là răn dạy thôi sao?” Thập Tam do dự nói:” Còn hạ chỉ lệnh cho Bát ca cùng Công bộ thị lang, lang trung, quỳ trước thái miếu một đêm.” Ta xoay người bước về hướng Dưỡng Tâm điện, Thập Tam tóm ta lại, “Ngươi múôn làm gì chứ? Đi cầu xin sao? Ta có thể cầu cũng đều đã cầu rồi, có thể nói cũng đều đã nói rồi.”

Ta hỏi:” Lẽ nào chỉ có thể đứng nhìn thôi sao?” Thập Tam than thở:” Hôm nay những đại thần mở lời cầu xin đều bị quở trách, ta đành lén nói hộ ở đằng sau với Hoàng huynh, Hoàng huynh chỉ yên lặng nghe, ta nói cả một hồi, Hoàng huynh chỉ thản nhiên nói một câu” Ý chỉ đã ban, không có lý nào lại thu về” rồi tỏ ý không muốn nói tiếp. Ngươi đi cầu xin lẽ nào sẽ có kết quả tốt hơn ta sao?”

Ta nói:” Phải thử một lần mới biết được!” Thập Tam nói:” Ta có lời muốn nói với ngươi.” Nói rồi bắt đầu bước đi, đến chỗ không người, hắn cúi đầu trầm ngâm một lúc, nói:” Nhược Hi, Hoàng huynh mặc dù không sắc phong cho ngươi, chỉ lấy danh nghĩa cung nữ lưu lại Dưỡng Tâm điện, nhưng người sáng ruốt đều hiểu được rằng ngươi đã là người của Hoàng thượng. Năm đó ra còn lo lắng rằng ngươi không toàn tâm toàn ý với Hoàng huynh, nhưng hôm nay theo ta thấy, tình cảm ngươi dành cho Hoàng huynh tuyệt đối không ít hơn tình cảm Hoàng huynh dành cho ngươi. Đã như vậy rồi, ngươi thực sự quên Bát a ca đi!”

Ta hỏi:” Nếu ngươi ở vào hoàn cảnh của ta, đối mặt với chuyện này, ngươi vẫn có thể coi đó là người lạ, chảng hề quan tâm sao? Chuyện mà chính ngươi còn không làm được, sao còn yêu cầu ta?”

Thập Tam nói:” Ta biết chuyện này rất khó, nhưng tình hình lúc này là thế nào chứ ? Trước đây bát ca còn là anh rể của ngươi, nhưng bây gìơ hai người chẳng còn quan hệ nào nữa, nếu ngươi vẫn luôn nghĩ đến bát ca, một ngày Hoàng huynh biết chuyện của ngươi và Bát ca lúc trước, ngươi sẽ hại Bát ca đó?”

Ta đau khổ nói:” Năm đó ngươi còn khuyên ta có thể nói thẳng việc này với Hoàng thượng, ngươi nói :” Ngươi đã nghĩ Tứ ca là ngừơi quá hẹp hòi rồi! Tá Ưng có thể bao dung Mẫn Mẫn, Tứ Ca chẳng lẽ không thể bao dung ngươi? Thập Tam nhất nhất thời kinh ngạc , sau một lúc lâu nói:” Đây là lời ta nói lúc trước? Ngươi vẫn còn nhỡ rõ à! Đã cách mười một năm, trong lúc đó đã xảy ra bao nhiêu chuyện? Chúng ta không còn là chúng ta của lúc đó, hôm nay là Hoàng huynh, mà không phải Tứ ca!”

Ta thì thào hỏi:” Dận Tường , ta nên làm gì bây gìơ.?” Thập Tam thở dài nói:”Ngươi nếu thực sự muốn tốt cho Bát a ca, hãy quên đi thôi. Bằng không để Hoàng huynh phát giác ra điều gì, có lòng nghi hoặc, thì sớm muộn Hoàng huynh sẽ biết thôi, đến lúc đó chỉ sợ Hoàng huynh càng hận Bát ca.”

Ta khom người ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm mặt, vì sao lại như vậy? Thập Tam lặng lẽ ngồi bên, thật lâu mới khẽ nói:” Một đời người , ngắn ngủi được vài chục năm , nhưng đau khổ nhiều, sung sướng ít! Chuyện không bằng lòng có đến tám chín phần!” Ta chậm rãi đứng dậy, đờ đẫn nhìn Thập Tam hồi lâu, xoay người rời đi, chỉ nghe từ phía sau có một tiếng thở dài thật dài.



Ta quỳ gối trước tượng phật, chăm chú nhìn lên nụ cười của Phật, người rốt cuộc biết cái gì? ,Những lời răn của Phật ngươi đọc được mà hoàn toàn không làm được sao?

“Sao hôm nay đột nhiên lại đến bái phật? Ngày xưa cũng có thấy thắp hương bái Phật đâu?” Dận Chân ở phía sau hỏi:. Ta lại cúi đầu, buông mắt nhìn xúông mặt đất. Dận Chân tiến lên thắp ba nén hương:” Nghe thái giám nói nàng đã ở chỗ này quỳ hai canh giờ, bữa tối cũng không ăn. Đầu gối nàng sao có thể chịu được lâu đến thế chứ, mau đứng lên thôi.”

Hắn lẳng lặng chờ một lúc, thấy ta vẫn quỳ như cũ, không có bất kỳ phản ứng gì, ,một mặt đưa tay nâng ta dậy, vừa nói:” Thành tâm không phải ở việc này, đứng lên đi!” ta giãy tay hắn, qùy không động đậy.

Hắn đứng yên một hồi hỏi:” Nàng biết hết rồi sao? Ai nói cho nàng chuyện này?” Qua một lúc, hắn lại nói:” Người ở Dưỡng Tâm điện biết chuyện này tuyệt không dám truyền lại cho nàng hay, xem ra chỉ có Thập Tam đệ không giấu nổi nàng, nói cho nàng rồi.”

Ta nhìn vào tượng phật hỏi:” Dận Chân,ta chưa từng đọc qua kinh Phật, biết cũng chỉ là nghe đến, nhưng Phật luôn dạy người ta bỏ xuống đấy sao? Tham sân hận oán đều là khổ, nháy mắt phôi pha, hoa thơm thoáng chốc, nhanh chóng đã qua vài chục năm, có gì mà cứ phải nhớ mãi không quên.?

Dận Chân thản nhiên nói:” Nếu lìa xa nhân của sắc, sắc pháp không thể có, nếu lìa bỏ sắc pháp, sắc của nhân cũng không.” nói xong xoay người đi ra.” 2

Đầu gối lại lên cơn đau cũ, đau buốt như bị kim đâm. Tháng chín trời đêm đã có phần lạnh lẽo, nhớ đến tuổi của bát gia hiện giờ, cùng với khí lạnh toả lên từ sàn đá, lòng càng thêm đau đớn. Thân thể hắn vẫn luôn gầy yếu, làm sao mà chịu được đây?

Ánh sáng từ cây nến đỏ cẳm trên giá đồng sọi rọi cả căn phòng, giọt nến chảy dọc xuống dưới, chưa kịp lăn xa đã đông lại , tầng tầng lớp lớp, một đám đỏ tươi, dáng vẻ dữ tợn, khiến ch