Polly po-cket
Bộ bộ kinh tâm

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324091

Bình chọn: 7.5.00/10/409 lượt.

ào ăn nói với Bát tẩu.” Duẫn Tự khựng người lại, si ngốc nhìn lửa đang cháy trước mặt, những người ngăn hắn do dự một lúc rồi đều lui lại.

Ánh lửa tắt dần, Duẫn Tự nghiêng người nói với ca ca của Minh Tuệ căn dặn: “Ở đây ta phải nhờ ngươi rồi!” Ca ca của Minh Tuệ cố sức gật đầu. Duẫn Tự xoay người tập tễnh bước ra ngoài.

Ta cùng Thập Tam vừa ra khỏi hậu viện, đã thấy Cao Vô Dung dẫn người đang chờ bên ngoài. Thập Tam giúp ta lên xe ngựa, ta ngồi yên một hồi lâu hỏi: “Rốt cuộc thì ta đã làm gì vậy?” Thập Tam vỗ vai ta: “Không liên quan đến ngươi.” Ta nói: “Sau này ta cũng không thể có con ư?” Thập Tam ngây người một hồi, sắc mặt bi ai, gật đầu: “Hoàng huynh sợ ngươi không chịu được, chuyện này chỉ có thái y cùng chúng ta biết.” Hắn còn muốn an ủi ta, ta thản nhiên nói: “Không có gì mà không chịu được, ta vốn cũng không muốn lại có lại con. Để nó ở trong Tử Cấm thành này chịu giày vò sao?”

Cửa cung hiện ra trước mắt, ta nói: “Lần này làm liên lụy ngươi rồi!” Thập Tam vẫn đang sững sờ, một hồi lâu mới nói: “Ta chưa bao giờ ngờ tới Bát ca cùng Bát tẩu lại thành như vậy -.”

Ta đờ đẫn: “Trước kia cho là sống là gian nan,muốn chết là rất dễ dàng, không ngờ cả chết cũng đều khó khăn như vậy. Không thể mong cùng sống , cùng chết cũng vô duyên, trong khoảnh khắc phúc tấn đốt rèm trướng, treo cổ tự vẫn rốt cuộc là có bao nhiêu oán hận đây?”

Thập Tam nhìn ta muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng khẽ thở dài: “Nhược Hi, ngươi là một người rất cổ quái, người con gái khác nếu biết bản thân không thể có con, chỉ sợ khó có thể chịu đựng được kích động, mà ngươi lại thờ ơ. Nhưng ngươi cũng không thể bởi vì bản thân mình không sao, liền bỏ qua tâm tình của hoàng huynh. Lúc ấy ngươi hôn mê không tỉnh, nên không thấy thần sắc hoàng huynh khi nghe được những lời của thái y. Đó là cảm giác thương tâm đau đớn tuyệt vọng khắc cốt ghi xương. Dù ta hy vọng hoàng huynh có thể buông tha Bát tẩu, nhưng vì chuyện của ngươi hoàn toàn có thể hiểu được tại sao huynh ấy làm như vậy. Mâu thuẫn giữa Hoàng huynh cùng Bát ca, Cửu ca, Thập ca là mâu thuẫn của triều đình, là chiến tranh của đàn ông, hoàng huynh hết sức ngăn cách ngươi ở bên ngoài mọi việc, nhưng bọn họ hết lần này đến lần khác cứ muốn đem ngươi kéo vào, lần này hoàng huynh tức giận cũng là có tình có lý. Huống chi hoàng huynh chỉ lệnh cho Bát ca bỏ vợ , hoàng huynh cũng tuyệt đối không ngờ đến lại có kết cục như vậy.”

Chương 120

Ngồi dựa vào thùng xe ngơ ngác, ta nghe giọng mình dường như từ một nơi rất xa rất xa bay tới, ở một khoảng không xa xăm, có phần tức giận, ” Chúng ta chưa từng sai, vậy rốt cuộc là ai sai?” Thập Tam lặng im thật lâu nói:” Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm.” 1

Xe ngựa chậm rãi dừng lại, Cao Vô Dung đỡ ta xuống xe. Thập Tam bước đằng sau ta cùng bước vào Noãn các. Dận Chân đang dùng bữa một mình, thái giám hầu hạ ở hai bên thấy chúng ta bước vào, đều vội vàng khom người lặng lẽ rời khỏi. Thập Tam hướng về phía Dận Chân thỉnh an, Dận Chân lãnh đạm nói:” Các ngươi chạy loạn khắp nơi như vậy, sợ là chưa có thời gian dùng bữa, ngồi xuống ăn luôn đi!” . Thập Tam khẽ đáp:” Vâng” rồi ngồi xuống, thấy ta vẫn đứng nguyên như cũ không động đậy, nhíu mày liếc ta.

Ta đi tới ngồi vào bàn, Cao Vô Dung dọn bát đũa ra, cầm đũa nhìn chằm chằm một bàn đầy đồ ăn nhưng ta lại không hề muốn ăn chút nào, do dự một lúc, đặt đũa xuống nói:” Ta không ăn nổi.” Dận Chân không để ý đến ta, chỉ nhìn Thập Tam nói:” Trẫm đã phái người truyền chỉ:” tước bỏ tước vị của Đôn Quận vương Duẫn Thị Ngã, triệu hồi kinh sư, vĩnh viễn giam cầm.”

Chiếc đũa trong tay Thập Tam run lên, hướng mắt nhìn về phía ta. Ta ngồi im không động, trong đầu thì rối như tơ vò, lịch sử của ta sai rồi sao? Hay là chính lịch sử sai rồi? Ta vẫn cho rằng Bát a ca, Cửu a ca cùng Thập a ca đều là Ung Chính năm thứ tư mới gặp nạn, nhưng hiện tại mới là Ung Chính năm thứ hai? Càng hỗn loạn càng không thể nhớ nổi bất luận chuyện gì về Thập a ca, bóng dáng của hắn chỉ lờ mở ẩn hiện phía sau của Bát a ca và Thập Tứ a ca.

Ta cúi đầu cười khổ rồi nhìn Cao Vô Dung sai bảo:” Đi lấy bầu rượu lại đây.” Cao Vô Dung khẽ liếc nhìn Dận Chân, lại mau chóng cúi đầu bước đi.

Ta cười rót hai chén rượu, nhìn Thập Tam nói:” Không biết sau này ngươi có còn sẵn lòng muốn tiếp tục cùng ta uống rượu không, hôm nay có thể cùng ta uống một chén được chứ?” Thập Tam ngạc nhiên, ta nâng cốc đặt xuống trước mặt hắn nói:” Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta uống rượu sao? Chúng ta cũng coi như kết duyên nhờ rượu.” Nói xong uống cạn luôn chén đó, Thập Tam mỉm cười gật đầu nói:” Nhớ chứ! Chưa từng gặp người con gái nào có tửu lượng tốt như thế, có thể khiến ta say bảy phần.” Nói xong cũng uống cạn chén rượu, ta nói:” Hôm nay duyên phận có lẽ cũng theo rượu mà kết thúc.”

Nói xong không để ý tới hắn nữa, nhìn về Dận Chân vẫn đang lẳng lặng nhìn chúng ta, ” Ngươi vẫn tưởng Bát phúc tấn hại chết con của chúng ta sao, kỳ thực không phải đâu. Là chính ta đó.” Ta nghiêng đầu cười suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói:” Phải nói từ đâu nhỉ? Đây là việ