Teya Salat
Bồ câu không đưa thư – Nguyễn Nhật Ánh

Bồ câu không đưa thư – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323601

Bình chọn: 10.00/10/360 lượt.

a em hừng đông đi cày bừa, má em hừng đông đi cày bừa” chết tiệt kia. Thật chưa thấy ai “lãng xẹt” như anh ta. Chẳng thà như Hoàng Hòa, ngồi trong lớp liếc Thục một cái, rồi… thôi. Như vậy thì chẳng ai hay biết, bạn bè cũng không mà Phong Khê cũng không. Lại chẳng bị ai ầm ĩ trêu chọc. Đằng này Phán củi chẳng thèm biết đến thái độ của Thục, cứ ngang nhiên “tương” một bài thơ lên báo hệt như người ta quảng cáo trên ti-vi, ai mà chẳng nghe thấy. Giọng điệu lại bô bô ra vẻ “ta đây cũng có một cái… ngã ba lòng” khiến mấy ngày sau đó Thục xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn mặt ai. Nhất là những khi Hoàng Hòa ngồi dãy bên kia trông sang, Thục càng nóng ran cả mặt mày.

Nhưng Hoàng Hòa nghĩ ngợi như thế nào, đối với Thục điều đó không quan trọng. Thục chỉ sợ Phong Khê hiểu lầm, dù rằng tại sao Thục lại sợ như vậy thì chính Thục cũng không cắt nghĩa được. Nó chỉ biết nó cảm thấy thấp thỏm khi Phong Khê đọc được bài thơ “tai họa” của Phán củi và khi Phong Khê đòi “tạm biệt” một cách đột ngột thì nó lại vô cùng bứt rứt. Nó không rõ đằng sau lý do ôn thi học kỳ hai có còn một lý do nào khác như Xuyến nhận xét hay không. Dù sao thì Thục cũng cố tin rằng Phong Khê không bịa chuyện, rằng anh ta đề nghị cả bọn tạm thời “cắt đứt liên lạc” chính vì lợi ích học tập của anh và cả của bọn Thục.

Vì thật ra kỳ thi quan trọng kia cũng đã đến gần. Chỉ còn một tuần lễ nữa thôi.

Khác với Thục, Xuyến và Cúc Hương chẳng tỏ vẻ gì âu sầu về chuyện Phong Khê đòi “ngưng chiến”. Lần trước, nhà thơ Lê Huy Phán lỡ tuôn ra hai câu thơ tàn nhẫn “dù quen biết hay không quen biết, thì bọn này có thiết tha chi” khiến sau đó Phong Khê cáo bệnh về vườn nằm đọc báo… Mực Tím thì Xuyến và Cúc Hương còn tỏ ra áy náy, nhưng lần này mọi sự là do đề nghị “chính đáng” của Phong Khê nên sự im lặng của anh ta không còn là… sự im lặng đáng sợ đối với tụi nó nữa. Cúc Hương chỉ thỉnh thoảng buồn tình than thở:

– Than ôi, thời ăn uống nay còn đâu!

Xuyến cười:

– Thi xong học kỳ hai, nhà máy chế biến thực phẩm mang tên Phong Khê sẽ hoạt động trở lại chứ lo gì!

Cúc Hương vẫn rầu rầu:

– Sao lại không lo! Thi xong học kỳ hai là chuẩn bị nghỉ hè. Nghỉ hè xong tụi mình đâu còn học ở trường này nữa mà tính chuyện “đục khoét” tiếp!

Trước nay, Xuyến và Thục chẳng bao giờ nhớ năm học của chúng là năm học cuối cùng ở ngôi trường này và chẳng bao lâu nữa chúng sẽ phải từ giã khung cảnh quen thuộc nơi đây nên bây giờ nghe Cúc Hương nhắc, cả hai bất giác thở dài cảm thán:

– Ừ hén, vậy mà tụi tao quên béng đi mất! Vậy mà lâu nay cứ tưởng tụi mình sẽ ăn đời ở kiếp nơi đây!

– Làm gì có chuyện đó! – Cúc Hương tặc lưỡi – Không những tụi mình không ăn đời ở kiếp tại đây được mà con Thục cũng đừng hòng “ăn đời ở kiếp” với anh chàng Phong Khê của nó! Mai đây, khi tụi mình đi rồi, hắn ta sẽ tiếp tục nhét thư vào ngăn bàn của một đứa con gái khác đòi làm quen, và như thế là con nhãi tốt số đó sẽ hưởng tất tần tận những thứ của ngon vật lạ trên cõi đời này. Còn tụi mình thì… trơ mõm!

Lời tiên tri của Cúc Hương khiến Thục nhăn mặt:

– Mày nói gì nghe ghê quá!

– Để đó rồi mày coi! – Cúc Hương gục gặc đầu như một nhà hiền triết – Mày buồn thì tao chịu nhưng “sự thật khách quan” như thế nào thì tao nói vậy! Tụi đàn ông con trai mà mày!

– Xí! – Thục bĩu môi – Mày làm gì mà rành tụi con trai dữ vậy?

– Sao lại không rành? – Cúc Hương trợn mắt – Tưỡng gì chứ tụi con trai, tao biết cả tá!

– Xạo đi!

– Tao xạo mày làm gì! Trong bà con dòng họ nhà tao có đúng mười hai anh em trai mà!

Nói xong, Cúc Hương nhe răng cười khiến Thục dù đang tức ấm ách cũng phải bật cười theo.

– Thôi đừng cà rỡn nữa! – Xuyến thình lình xen vào, giọng có vẻ trầm ngâm – Bây giờ tụi mình tập trung bàn chuyện này coi!

Thấy Xuyến mặt mày nghiêm trọng, Cúc Hương nheo nheo mắt:

– Chuyện gì mà phải “tập trung” dữ vậy? Bàn số đề hả?

Phớt lờ sự cà khịa của Cúc Hương, Xuyến tiếp tục theo đuổi những ý nghĩ vừa lóe ra trong óc:

– Theo tao, đã đến lúc tụi mình cần phải tìm hiểu xem anh chàng Phong Khê là người như thế nào!

Lời tuyên bố bất ngờ của Xuyến khiến Thục và Cúc Hương trố mắt:

– Sao hôm trước mày bảo đừng truy tìm hắn, sợ “mất giá”?

– Hôm trước khác, bây giờ khác! Bây giờ sắp nghỉ hè. Trước khi chia tay ít ra tụi mình cũng phải “liếc sơ” qua hắn để… mở rộng kiến thức chứ!

Nghe Xuyến nói, bất giác Thục cảm thấy tim mình đập thình thịch. Nhưng nó không tỏ lộ điều gì. Chỉ có Cúc Hương là hào hứng:

– Vậy sáng mai tụi mình bắt đầu chiến dịch truy lùng… đạo tặc. Tao sẽ…

Cúc Hương chưa nói dứt câu, Xuyến đã cắt ngang:

– Sáng mai chưa được! Phải đợi thi xong học kỳ hai đã!- Mày không muốn vi phạm “hợp đồng” với tay Phong Khê chứ gì?

– Không hoàn toàn như vậy! – Xuyến thủng thỉnh – Cái chính là tao muốn con Thục được ăn ngon ngủ yên trước ngày thi! Gặp Phong Khê bây giờ, rủi đó là một tên ốm o quặt quẹo có phải hỏng bét hết mọi chuyện không! Tốt nhất là chờ thi cử xong xuôi. Lúc đó, con Thục có thất vọng cũng không ảnh hưởng gì!

Cúc Hương gật gù:

– Vậy thi xong là tụi mình ra tay “vạch mặt” hắn liền?

Xuyến c