Insane
Bồ câu không đưa thư – Nguyễn Nhật Ánh

Bồ câu không đưa thư – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323814

Bình chọn: 9.5.00/10/381 lượt.

i đâu cũng được.

Xuyến nheo mắt:

– Bạn trả tiền nghen?

– Ai trả cũng được.

Nói xong, chợt phát hiện mình bị hớ, Phán tròn mắt ấp úng:

– Ơ, các bạn bảo các bạn “đền” cho tui mà!

Vẻ ngơ ngác của Phán khiến ba cô gái cười phá lên.

Chương 04

Chương 4

Xuyến, Thục và Cúc Hương nhận được ba trái xoài chỉ vài ngày sau đó. Vẫn với một bài thơ kèm theo. Lần này, giọng điệu của Phong Khê đã bắt đầu ỡm ờ:

Khi chưa biết thì kêu huyền bí

Lúc hay ra, giản dị lắm thay!

Xoài ngon ba trái trao tay

Mong rằng gặp gỡ sau này… có khi!

Đọc xong bài thơ, Cúc Hương ngó Xuyến:

– Mình không muốn gặp hắn, hắn lại mong gặp mình! Giờ tính sao?

– Kệ hắn! – Xuyến phẩy tay – Thật ra hắn chỉ muốn gặp mặt con Thục thôi, nhưng mình sẽ không để hắn thực hiện ý đồ “đen tối” này!

Cúc Hương liếc Thục, thở dài:

– Nếu như vậy con Thục sẽ buồn! Tội nó!

Thục “xí” một tiếng:

– Có mày buồn thì có! Đừng đổ hết cho tao!

Cúc Hương nhe răng cười:

– Mày đừng lo cho tao! Tao có ba trái xoài làm bạn rồi, chẳng còn muốn “gặp gỡ” ai nữa! Hơn nữa tao thuộc hệ PAL, đâu phải hệ NTSC như mày!

Dù đang khẩu chiến, Thục cũng không nén được tò mò:

– PAL là sao?

– Là “Phớt Anh Luôn” chứ là sao! Hùng quăn từng là nạn nhân hệ PAL của tao, mày không nhớ sao!

Thục có vẻ thích thú trước trò chơi chữ của Cúc Hương:

– Thế còn con Xuyến? Nó là PAL hay NTSC?

– Con Xuyến hả? – Cúc Hương tươi cười – Nó khác tụi mình. Nó thuộc hệ SECAM. Sao Em Chê Anh Mãi. Hệ này còn gọi là hệ… ế chồng!

Xuyến trừng mắt:

– Tao cốc ột cái bây giờ! Chuyện quan trọng trước mắt không lo, cứ lo đi trù ẻo bạn bè!

Cúc Hương đưa tay ôm đầu:

– Chuyện gì mà quan trọng?

– Chuyện anh chàng Phong Khê của con Thục chứ chuyện gì!

– Hắn sao?

– Còn trăng với sao nữa! Mày đọc lại bài thơ của hắn coi!Cúc Hương đọc lại bài thơ.

– Thấy gì chưa? – Xuyến hỏi.

Cúc Hương giương mắt ếch:

– Có thấy gì đâu!

– Mắt mày đui rồi! – Xuyến thở dài – Mày đọc kỹ hai câu đầu ấy!

Cúc Hương lại dán mắt vô tờ giấy. Và lần này, nó reo lên:

– À, tao thấy rồi!

Xuyến sáng mắt:

– Thấy rồi phải không?

– Ừ, tao thấy… hai câu thơ.

Bị lỡm, Xuyến đâm gắt:

– Vô duyên! Dẹp mày đi!

Cúc Hương cười hì hì:

– Giỡn với mày vậy thôi chứ tao hiểu rồi! Vấn đề nằm ở hai chữ “giản dị”, đúng không? “Lúc hay ra, giản dị lắm thay!”, câu thơ đó tố cáo rằng hắn là một người rất quen thuộc với tụi mình…

Không đợi Cúc Hương nói hết câu, Xuyến đã vỗ tay:

– Khá lắm!

Thục không nói gì, chỉ gật gù tỏ ý tán đồng với nhận xét của Cúc Hương.

Nghe khen, Cúc Hương khoái chí, tiếp tục bô bô:

– Vì vậy nhiệm vụ trước mắt của tụi mình là khẩn cấp truy tìm thủ phạm, xem thử hắn là cái đứa bố láo nào!

Nào ngờ lần này ý kiến của Cúc Hương bị Xuyến phản đối:

– Không nên! Làm vậy sẽ rơi vào cái bẫy của hắn!

– Bẫy gì? – Cúc Hương trố mắt.

Xuyến thủng thỉnh giải thích:

– Ngay từ lá thư làm quen đầu tiên, hắn đã làm bộ bí mật để dụ tụi mình… đi tìm hắn. Mà hễ con gái đi tìm con trai là coi như “mất giá” rồi…

– Còn giá của hắn thì lại tăng theo giá vàng và đô-la! – Cúc Hương lẹ làng bổ sung.

– Đúng vậy! – Cúc Hương tiếp tục nhận định với giọng nghiêm nghị – Hắn tự muốn nâng giá vô tội vạ như ở các bãi giữ xe. Nhưng tụi mình đã tỏ ra là những công dân đầy bản lĩnh. Ngay cả khi hắn điều tra ra “quý danh” của tụi mình, tụi mình vẫn không thèm tò mò về hắn. Tụi mình cứ thản nhiên ăn ổi, ăn xoài và tiếp tục tỉnh rụi khiến hắn tức điên!

– Sao mày biết hắn tức điên? – Thục hỏi chen ngang.

Xuyến nguýt Thục:

– Sao lại không biết! Chính vì tức điên nên lần này hắn cố tình úp úp mở mở, nói xa nói gần ra vẻ ta đây là người thân quen ghê lắm để đánh vào lòng hiếu kỳ của tụi mình. Kỳ thực hắn chẳng hề quen biết gì với tụi mình, mà chỉ là một thằng nhãi học lớp 11…

– Hay, hay! – Cúc Hương buột miệng khen – Mày quả là Khổng Minh tái thế, phân tích đâu ra đó đàng hoàng. Suýt chút nữa tụi mình rơi vào âm mưu thâm độc của hắn…

– Và sẽ bị hắn cười vào mũi ba ngày ba đêm! – Xuyến hùng hồn nói tiếp.

Thục mỉm cười:

– Còn tụi mình không đi tìm thì hắn sẽ bị sổ mũi ba đêm ba ngày?

– Chứ còn gì nữa! – Cúc Hương hăm hở – Tao sẽ cho hắn biết thế nào là phụ nữ hệ PAL!

Đang ba hoa, Cúc Hương bỗng ngập ngừng:

– Nhưng còn cái vụ viết thư?

– Sao?

Cúc Hương liếm môi:

– Tụi mình không đi tìm hắn nhưng vẫn phải tiếp tục viết thư “dụ ăn” chứ?

– Đương nhiên rồi! – Xuyến phì cười – Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, còn cái miệng là cửa chính. Mình không cho hắn nhảy qua cửa sổ, chứ còn cửa chính thì tha hồ. Ổi, xoài, bưởi, mận gì đều qua được tuốt!

Ngay sau “quyết định” của Xuyến, Phán củi lập tức được triệu tập.

Lần này, Phán không còn bỡ ngỡ nữa. Vừa nghe Xuyến gọi, anh đã bước lại, cười hỏi:

– Làm thơ nữa hả?

– Trời đất! – Xuyến trợn mắt – Mới ăn có một chầu chè mà sao đầu óc bạn thông minh sáng láng hẳn ra vậy?

– Thông minh gì đâu! – Phán bẽn lẽn – Các bạn kêu tôi thì chỉ có nhờ làm thơ thôi chứ có chuyện gì!

– Đừng nói vậy mất đoàn kết lắm à nghen! Tụi này chơi với bạn vì quý bạn chứ không phải để nhờ vả đâu à!Bị Xuyến thình lình “lên lớp”, P