. Không phải cháu cho là ta nói đùa đi?” Lão bá hơi kinh ngạc.
“Lão bá, thực xin lỗi, ngày đó cháu nghĩ…” Mân Huyên thẹn thùng cúi đầu.
“Không sao, cháu không cần để trong lòng, lần sau cháu mời ta uống trà coi như bồi thường thế nào?” Lão bá cười ha ha, đưa ra ý kiến.
“Có thể, ngày khác nhất định mời bác uống trà.” Mân Huyên khẳng định gật đầu, lấy ra giấy bút trong ba lô, đem số điện thoại của mình viết ra đưa ra lão bá.
“Đây là số của cháu, còn có tên của cháu, cháu là Lăng Mân Huyên. Bác muốn uống trà khi nào, gọi đến số này là có thể.”
“Ha ha… Được, ta đây sẽ không khách khí.” Lão bá nhận lấy tờ giấy cười cười, chỉ vào tòa nhà phía trước, “Nơi đó chính là nơi cháu muốn đến.”
“Vâng, cám ơn.”
Mân Huyên đem xe dựng trước cánh cửa xa hoa khí phái.
“Mân Huyên, vào đi.” Nàng vừa ngẩng đầu, nhìn thấy lão bá đang đứng trước cửa ngoắc ngoắc nàng, lão bá quen biết chủ nhân của căn biệt thự này sao.
Nàng khóa kĩ xe, mang theo bánh ngọt chạy qua. “Cháu không cần đi vào, lão bá, cháu thây bác rất quen biết chủ nhân nhà này, cháu trực tiếp đem bánh ngọt giao cho bác, phiền bác giúp cháu mang vào đi thôi.”
Lão bá lắc lắc đầu, vẻ mặt ý cười, chỉ vào tòa nhà xa hoa rộng lớn phía sau. “Mân Huyên, không cần khách khí. Ta một người ở nhà quá nhàm chán, con trai con gái cũng không ở. Cháu tiến vào cùng ta nói chuyện đi.”
Chính mình không có nghe sai đi, nháy mắt miệng của nàng há hốc đến mức có thế nhét vào cả quả trứng: “Này… Đây là nhà bác?”
“Đúng vậy, đi vào ngồi một lát.”
Lão bá lôi kéo nàng đi vào, lại gặp một vài người giúp việc nữ đang quét tước, cùng nhau cúi đầu. “Lão gia, ngài tản bộ đã trở lại.”
Chương 76 – 78
Chương 76 Thì ra có quen biết
“Ừ.” Lão bá hơi khoát tay hướng hạ nhân, toát ra vài phần uy nghiêm. Mân Huyên vẫn không thể tin được lão bá thật là chủ nhân của cơ ngơi này.
Trên mặt cỏ đình viện đặt một cây dù lớn, một người ra dáng quản gia tiến đến, lão bá nói khẽ với đối phương gì đó, chỉ nhìn quản gia tiếp nhận bánh ngọt trong tay nàng để lên bàn.
“Lăng tiểu thư, đây là tiền bánh ngọt.”
Quản gia đưa cho nàng một tờ tiền giá trị lớn, nàng nhận lấy, muốn lấy ví ra tìm tiền lẻ trả lại.
“Mân Huyên, không cần thối lại, cháu ngồi ở đâu nói chuyện với ta.”
Lão bá khoát tay, ý bảo Mân Huyên ngồi ở ghế bên cạnh.
“Không được, thứ này nên trả cho bác.”
Mân Huyên lắc đầu, kiên trì đem tiền lẻ đặt lên bàn, nhìn thoáng qua thời gian, “Lão bá, cháu phải đi.”
Nhìn Mân Huyên có vẻ vội vàng phải đi, lão bá có chút thất vọng, “Mân Huyên, không thể ngồi lại sao?”
Mân Huyên không đành lòng nhìn lão bá như vậy, kéo ghé ra ngồi xuống: “Dạ được.”
Quản gia đưa người giúp việc mang bánh ngọt tránh ra, Mân Huyên nhìn khắp bốn phía đình viện, nàng vẫn nghĩ lão bá chỉ là người thường, không ngờ bác ấy lại có nhiều tiền như vậy. Trong ấn tượng của nàng, có tiền đồng nghĩa với bạo ngược, nàng làm thêm đã nhiều năm, khắc sâu cảm nhận điều này.
Ánh mắt dò hỏi của lão bá nhìn chằm chằm Mân Huyên nãy giờ vẫn không lên tiếng, “Mân Huyên, sao cháu không nói lời nào? Không phải vì ta ở căn biệt thự này, cháu liền cảm thấy câu nệ đi.”
“Mân Huyên cúi đầu nhìn khăn trải bàn tinh xảo, “Sẽ không, lão bá, cháu chỉ là… Chỉ là không biết nên nói gì.”
“Mân Huyên, ta ở trong căn phòng lớn như vậy một chút cũng không vui vẻ.”
Lão bá thở dài, trong giọng nói có chút cô đơn. “Bọn họ cũng không trở về thăm ta.”
Thì ra lão bá cũng có phiền não của mình, tâm Mân Huyên lập tức cảm thấy trắc ẩn, thử an ủi: “Bọn họ khả năng công tác công tác quá bận rộn, hoặc là không rảnh, bác cũng có thể đi thăm bọn họ.”
“Ha ha, đúng vậy . Hai tháng trước ta đi Australia thăm con gái ta, còn có cháu ngoại đáng yêu.” Trên mặt lão bá tràn ngập tươi cười, đột nhiên lại nhớ ra cái gì, lập tức lại biến mất: “Chính là thằng con trai ta, đối ta có chút hiểm lầm, rõ ràng sống trong cùng một thành phố, nhưng là bình thường nó cũng không về thăm ta, cũng xác thực nói nó hận ta.”
“Cha con trong lúc đó hẳn là không có cái gì thâm cừu đại hận, giải thích rõ ràng không phải được rồi.” Mân Huyên thử gợi ý.
“Vô dụng, ta đã giải thích quá nhiều lần, nó căn bản nghe không vào, gần nhất quan hệ giữa ta và nó càng ngày càng xấu.”
Lão bá vịn tay vào ghế, khuôn mặt không giấu nổi u sầu.
Mân Huyên cũng khó nói, nàng không biết khuyên giải lão bá như thế nào. Nhưng mà nghĩ lại, con lão bá cũng quá cực đoan, hắn chẳng lẽ không biết trên đời này có rất nhiều trẻ mồ côi như nàng, căn bản không thể có tình thương của cha, vĩnh viễn chỉ biết hâm mộ người khác sao?
“Lão gia.” Quản gia đi tới, khom người. “Trà chiều đã chuẩn bị xong.”
Lão bá thu hồi thương cảm trên măt, bình tĩnh gật đầu. “Rồi, bưng lên đi.”
Quản gia vẫy tay, chờ người giúp việc nữ bưng ra, cẩn thận đặt bốn cái đĩa nhỏ lên bàn.
Mân Huyên kinh ngạc nhìn mấy chiếc đĩa bánh ngọt trước mặt, một mùi thơm dễ chịu bay vào mũi, bánh ngọt hẳn là mới nướng đi ra.
Nàng nhớ rõ mình đưa tới chiếc bánh ngọt ba tầng, cũng không phải đĩa bánh ngọt trước mắt.
Như vậy trong nhà lão bá có
