XtGem Forum catalog
Bộ Tứ – Agatha Christie

Bộ Tứ – Agatha Christie

Tác giả: Agatha Christie

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323314

Bình chọn: 7.00/10/331 lượt.

rowther. Ông này hiểu câu hỏi bao hàm trong cái nhìn đó.

– Vâng, tôi cho là phải công nhận Bộ Tứ vĩ đại là có thật! Lúc đầu, Scotland Yard cũng muốn coi thường song chẳng bao lâu phải công nhận ông Poirot nói đúng ở hơn một điểm: vấn đề là xem các giả thuyết của ông ấy có cơ sở đến đâu. Tôi không tin là ông Poirot… khuếch đại quá đáng.

Để giải đáp, Poirot kể ra mười sự việc chính. Tôi đã được yêu cầu không để lộ ra công khai, kể cả vào giờ phút này. Tuy nhiên tôi được phép nói đó là những tai hoạ dưới đáy biển châu Mỹ, những tai nạn máy bay kỳ lạ những sự chuẩn bị chiến tranh, tuyên truyền bạo lực do một số đảng cực đoan tiến hành. Theo Poirot, đó đều là tác phẩm của Bốn Người. Chúng nắm giữ những phương tiện khoa học loài người chưa từng biết.

Cuối cùng, Thủ tướng Pháp nêu câu hỏi mà chúng tôi chờ đợi:

– Ông nói người thứ ba của tổ chức này là một phụ nữ Pháp: tên bà ta là gì?

– Một cái tên nổi tiếng, thưa ngài Thủ tướng. “Số Ba” không ai khác là bà Olivier.

Ông Desjardeaux chồm lên:

– Bà Olivier? Không thể được! Vô lý! Không có lẽ! Lời ông nói là một sự xúc phạm!

Poirot bình tĩnh lắc đầu, không nói gì.

Ông Desjardeau kinh ngạc nhìn Poirot một lúc, rồi quay sang Bộ trưởng Bộ Nội vụ:

– Ông Poirot là người có tiếng, điều ấy đã rõ, nhưng những con người lớn đôi khi có tật nhỏ. Tật của ông phải chăng là tưởng tượng ra những âm mưu, rồi gán nó cho những người quen biết? Ông nghĩ sao, ông Crowther?

Crowther suy nghĩ một lát, rồi thong thả cân nhắc từng chữ, đáp:

– Thực ra, tôi không biết. Tôi đã và vẫn tin tưởng ông Poirot, nhưng phải công nhận trường hợp này là khó tin.

– Đã có ai nghe nói đến cái tên Li Chang-yen? – Desjardeaux hỏi.

– Tôi – Ingles, từ nãy không nói gì, đáp.

Vị thủ tướng Pháp quay nhìn Ingles. Vị bộ trưởng Anh nói:

– Ông Ingles đây là người am hiểu nhất về Trung Quốc.

– Và ông đã nghe nói đến Li Chang-yen?

– Trước hôm ông Poirot đây đến nói với tôi, tôi cứ tưởng ở nước Anh chỉ có mình tôi biết. Xin ông tin rằng, người duy nhất đáng kể hiện nay ở Trung Quốc, là Li Chang-yen. Có lẽ hắn là người thông minh nhất thế giới!

Desjardeaux choáng người, suy nghĩ, rồi nói tiếp, giọng bình tĩnh hơn:

– Rất có thể những khẳng định của ông Poirot nói chung là có cơ sở, nhưng về bà Olivier, chắc chắn ông đã lầm: đó là một bác học lớn cả đời chỉ có nghiên cứu!

Poirot khẽ nhún vai như chán nản, lặng im. Sau một, hai phút, anh đứng lên, lấy bộ nghiêm trang đến mức ngộ nhĩnh.

– Đó là tất cả những gì tôi muốn thông báo tới các ngài. Tôi biết trước là các ngài sẽ không tin, do đó tôi không lấy làm lạ, nhưng dù sao tôi cũng yêu cầu các ngài cảnh giác. Những điêu tôi nói, ắt sẽ đọng lại một cái gì, và nếu xảy ra sự cố gì mới, các ngài hãy nhớ lại. Tôi cần phải trình bày hôm nay, sợ rằng sau này sẽ không còn nói được nữa.

– Ông muốn nói gì? – Bị ấn tượng bởi sự nghiêm trọng của Poirot, Crowther hỏi.

– Tôi muốn nói từ khi tôi xác định được lý lịch của “Số Bốn”, cuộc sống của tôi không đáng giá bao nhiêu nữa. Hắn sẽ tìm cách thủ tiêu tôi bằng mọi giá; hắn rất xứng với danh hiệu “Kẻ tiêu diệt ! Thưa ngài Crowther, cho phép tôi chuyển cho ngài chiếc chìa khóa và phong bì này. Tôi đã tập hợp mọi ghi chép về vụ này, chỉ ra những cách mà tôi cho là cần thiết để đấu tranh chống tai hoạ. Trường hợp tôi chết, tôi đồng ý để ngài sử dụng những tài liệu này. Và bây giờ, xin các ngài cho phép tôi cáo lui.

Desjardeaux chào đáp lễ. Crowther đứng lên, bắt tay ông bạn cố tri.

– Ông đã thuyết phục tôi. Dù vô lý đến thế nào, tôi vẫn tin ở ông.

Ingles cùng chúng tôi ra về. Poirot nói:

– Tôi không thất vọng. Desjardeaux thì tôi nghĩ khó thuyết phục. Cuộc gặp này ít nhất cũng làm tôi yên tâm rằng mọi việc tôi làm là không vô ích, nếu một mai tôi bị thủ tiêu. Không thuyết phục được hai thì được một, cũng là kết quả.

– Tôi hoàn toàn đồng ý với ông – Ingles nói – Ông Poirot, tôi sắp trở lại Trung Quốc.

– Như thế có khôn ngoan không?

– Không – Ingles nói ngay – Nhưng cần trở lại. Mỗi người làm được gì thì phải cố làm.

– A, ông thật dũng cảm. Nếu không đang ở ngoài đường, tôi xin ôm hôn ông – Poirot xúc động.

Ingles tỏ vẻ phấn chấn… vì đang ở ngoài đường.

– Tôi nghĩ ông ở London còn nguy hiểm hơn tôi ở Trung Quốc.

– Có thể – Poirot nói. Mong muốn duy nhất của tôi là chúng không giết cả Hastings.

Sau khi chia tay ông Ingles, chúng tôi yên lặng đi một quãng. Bỗng nhiên, Poirot tung ra một lời bất ngờ:

– Tôi nghĩ phải lôi thằng em tôi vào cuộc.

– Sao, em anh? – tôi sửng sốt – Tôi không biết là anh có em trai!

– Anh này lạ thật. Anh không biết rằng tất cả các thám tử nổi tiếng đều có những người anh em có thể còn nổi tiếng hơn, ít nhất là vì sự lười biếng bẩm sinh?

Có những lúc, không thể biết Poirot đùa giỡn hay nghiêm chỉnh.

– Tên cậu em là gì? – Tôi hỏi, đành coi đó như chuyệt thật.

– Achille. Achille Poirot; hắn ở gần Spa, bên Bỉ.

– Cậu ta làm gì? – Tôi hỏi tiếp vì tò mò, không đả động đến xu hướng thủ cựu đã khiến cụ bà Poirot xưa đặt cho các con những cái tên lấy từ huyền thoại!

– Như tôi đã nói, hắn