Bộ Tứ – Agatha Christie

Bộ Tứ – Agatha Christie

Tác giả: Agatha Christie

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323014

Bình chọn: 8.00/10/301 lượt.

ông, tôi xin gửi lời chào – Poirot bình tĩnh.

Có cái gì bất ngờ, kỳ lạ trong giọng nói của anh làm tôi ngạc nhiên và phải quay lại nhìn ; anh hoàn toàn bình tĩnh, tuy nhiên tôi vẫn thấy ở thái độ anh có gì thay đổi.

Tiếng váy áo sột soạt phía sau chúng tôi, và nữ bá tước Vera Rossakoff bước vào. “Số Bốn” reo lên:

– A! Đây là trợ tá quý báu và trung thành của chúng tôi. Thưa bà, một người bạn cũ của bà đang có mặt.

– Ồ, là ngài thám tử nhỏ bé? Ông sống dai quá nhỉ! Khổ thân ông, ông dính vào chuyện này thật là dại.

Không hề bối rối vì sự xởi lởi của nữ bá tước, Poirot cúi chào, bình tĩnh đáp:

– Tôi ưa mạo hiểm. Chỗ nào có hiểm nguy là tôi bị hút vào.

Nghe giọng nói, nữ bá tước nhìn anh một cách nghi hoặc, và mối linh cảm của tôi lập tức trở thành khẳng định.

Người đứng bên tôi không phải là Hercule Poirot!

Hai người giống nhau một cách kỳ lạ: cũng đầu tròn như kẹo, bộ điệu cố làm ra khoan thai, người hơi mập. Duy giọng nói, đôi mắt là hơi khác; còn bộ ria, bộ ria nổi tiếng…

Nữ bá tước dứt tôi ra khỏi dòng suy nghĩ:

– Các người lại bị lừa một lần nữa! Người này không phải Hercule Poirot!

Tên “Số Bốn” thốt lên tiếng kêu, chưa tin. Nhưng nữ bá tước tiến đến Poirot, cầm ria mép giật phăng. Lần này sự thật đã rõ ràng!

Thật vậy môi trên của người này có sẹo nhỏ, làm nét mặt khác hẳn. “Số Bốn” lẩm bẩm:

– Không phải Hercule Poirot, vậy là ai?

– Tôi biết – tôi kêu lên, rồi dừng lại đột ngột, sợ rằng mình đã làm hỏng việc.

Chàng Poirot giả quay về phía tôi, khích lệ:

– Ông cứ nói, điều ấy chẳng thay đổi gì. Mưu mẹo đã hoàn thành.

– Đó là Achille Poirot – tôi nhấn từng lời – anh em sinh đôi của Hercule Poirot.

– Không thể thế – Ryland nói, vẫn nghi ngờ.

– Kế hoạch của anh tôi tỏ ra rất tuyệt vời – Achille không bối rối, nói.

Tên “Số Bốn” lại gần, dữ tợn:

– Ngươi chắc thế không? Chớ quên là các ngươi sắp chết đến nơi.

– Ô! Tôi sẵn sàng chờ – Achille nghiêm trang đáp – Ông thừa biết rằng con người có thể hy sinh vì chính nghĩa. Tôi sẽ cứu thế giới, dù phải trả giá bằng mạng sống.

Ryland cay độc:

– Ngươi hy sinh mạng sống, thì cứu được gì cho thế giới?

– Rõ là ông chưa nắm được tầm rộng lớn kế hoạch của Hercule. Cho phép tôi báo ông biết là hang ổ của ông đã bị phát hiện từ nhiều tháng nay, và tất cả khách du lịch cùng nhân viên khách sạn đều là người của Sở Mật vụ! Đã thiết lập một hàng rào bao vây quả núi, và dù có nhiều lối thoát bí mật, các ông cũng bị tóm. Đích thân Poirot chỉ huy chiến dịch. Tối nay, trước khi xuống sân thượng thế chỗ anh tôi, tôi đã tẩm đế giầy bằng dầu hôi để chó săn đánh hơi theo dấu. Chúng sẽ tìm ra tảng đá ở lối vào Mê cung. Các ông muốn làm gì chúng tôi, thì mẻ lưới vẫn đang bủa chặt! Các người đừng hy vọng thoát.

Mụ Olivier cười gằn:

– Ông nhầm, chúng tôi có một cách thoát, đó là cách Samson đã dùng. Cùng lúc, chúng tôi tiêu diệt mọi kẻ thù. Các ngài nghĩ sao? – Mụ hỏi, quay về Ryland và “Số Bốn”.

Ryland chăm chăm nhìn Achille, lên tiếng khàn khàn:

– Nếu hắn đánh lừa ta?

Achille nhún vai:

– Một giờ nữa trời sáng, các ông dễ dàng kiểm tra những lời tôi nói. Lúc này, dấu tích tôi chắc chắn đã được theo sát.

Achille vừa nói hết câu thì có tiếng động lạ, một người chạy vào phát ra những lời khó hiểu. Ryland chồm lên bỏ ra. Mụ Olivier lùi vào cuối phòng, mở một cái cửa mà trước đó tôi không để ý; qua đó tôi thoáng nhìn thấy một phòng thí nghiệm trang bị hiện đại. “Số Bốn” cũng vội đứng dậy và đi ra. Hắn quay lại ngay, đưa cho nữ bá tước khẩu súng lục của Poirot.

– Ta không sợ chúng chạy thoát đâu – hắn nói vẻ hung dữ – nhưng muốn cẩn thận bà hãy giữ vũ khí này.

Rồi hắn lại biến.

Nữ bá tước nhìn chăm chú một lát vào người đồng hành của tôi, rồi phá lên cười:

– Ông gớm thật đấy, ông Achille Poirot – mụ giễu cợt

– Thưa bà, ta nói chuyện sòng phẳng. Họ để chúng ta ở lại với nhau thế này là một dịp may. Bà ra giá bao nhiêu?

– Tôi không hiểu ông nói gì?

– Bà biết các lối ra bí mật, bà giúp chúng tôi chạy thoát vì thế tôi hỏi bà đòi giá bao nhiêu.

Mụ lại phá lên cười lần nữa:

– Cao hơn sức ông có thể trả nhiều, hỡi chàng trai! Nhớ cho kỹ là cả kho vàng của thế giới không mua được tôi.

– Bà không hiểu tôi, tôi không nói tiền. Mỗi người chúng ta đều có giá trị nhất định, và tôi tự cho là có thể thực hiện được điều ước thầm kín nhất của bà, để đổi lấy tính mạng và tự do.

– Nói cách khác, ông tự cho là có phép phù thủy?

– Cũng được, nếu bà muốn.

Nữ bá tước không còn giọng giễu cợt nữa. Con mắt bỗng buồn man mác, mụ nói nhỏ:

– Các người điên!… Mong ước tha thiết nhất của ta ư? Ngươi có trả được cho ta tuổi trẻ? Ngươi có thể làm người chết sống lại?

Achille Poirot quan sát rất kỹ người đàn bà:

– Trong hai điều đó, bà ước điều gì nhất? Bà hãy chọn!

Mụ bật tiếng cười bất cần:

– Ngươi sẽ có thuốc Trường sinh bán cho ta ư? Thôi đi! Giờ ta giao ước: ta có một đứa con, trả nó cho ta, và các người sẽ được tự do.

– Đồng ý! Tôi nhận lời, bà sẽ được gặp con. Tôi xin hứa… lời hứa của Hercule Poirot.

Người đàn bà kỳ lạ nọ lại cười rũ rượi, điên dại:

– Ông Poirot thân m


Old school Swatch Watches