Ring ring
Về đi anh… Nơi đây em vẫn đợi

Về đi anh… Nơi đây em vẫn đợi

Tác giả: Lan Rùa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325244

Bình chọn: 7.00/10/524 lượt.

cũng mất, thôi, bảo toàn được tính mạng đã là tốt rồi…”-“Cái gì? …”…..-“Cảm ơn! Cái này miễn phí”Nàng nói, rồi nhẹ nhàng đặt chiếc cheesecake vuông nhỏ lên bàn.Nhìn bàn tay đỏ tấy, lòng anh xót, muốn lao đến mà xem xét, lại sợ, quan hệ của họ vừa mới được tý khởi sắc, Tú chỉ lặng lặng gửi một tin nhắn.Một lát sau, một người đàn ông cao to vào tiệm.-“Của anh đây ạ!”Anh nói với hắn cái gì đó rồi cầm lọ thuốc bỏng, cẩn thận đưa Lan.-“Không cần đâu…”-“Cô không bôi thì tôi sẽ giúp…”-“Không cần, tôi tự làm được”Tránh phiền phức, nàng bóp tuýp thuốc, tùy ý xoa qua loa, lúc ngẩng đầu lên đã thấy Tú đang dọn dẹp đống ngổn ngang lúc nãy.-“Để tôi làm là được rồi!”Anh ta không nói gì, cương quyết tới bồn rửa nốt phần chén đĩa và dụng cụ.Cũng lạ, ngoài những vị khách tới lúc trước, thì sau đó tiệm không có khách nữa.Nàng ngồi bần thần cạnh cửa sổ, nhìn dòng xe cộ đi qua.Hắn ngồi dán mặt vào laptop.-“Chúng ta có thể làm bạn không?”-“Tôi đã nói với anh rồi mà…”-“Thực ra Việt không ghét tôi như cô nghĩ đâu, chúng tôi trước chơi rất thân, sau này vì hoàn cảnh nên mới vậy…”Nàng nheo mắt, tỏ rõ sự nghi hoặc.-“Hắn có hình xăm một con đại bàng, của tôi là có một con rồng, chúng tôi rủ nhau đi xăm đấy…”Đúng là Việt có hình xăm đại bàng, tự nhiên nhắc tới anh, nước mắt nàng chảy.-“Làm bạn được chứ?”Nàng không trả lời. Như thế với Tú cũng tốt, còn hơn là từ chối.‘Rõ ràng hắn không phải anh? Nhưng tại sao mùi hương, ánh mắt, cử chỉ vô thức, mọi thứ đều giống anh tới vậy?Việt à, nói cho em lý do đi? Mỗi lần em nhìn hắn, em đều nhớ tới anh…em biết anh ghét người đó, nhưng cứ gặp hắn, em lại thấy ấm lòng…thậm chí, lúc này đây, khi em nhắm mắt và cảm nhận, em còn tưởng trong phòng này là anh và em…tại sao, tại sao vậy anh???’ P/S: Mạng nhà tác giả đang lỗi nhé, ko trả lời được hết câu hỏi của các bạn, thông cảm nhé, tìm chỗ up được là ta đã cố gắng lắm rồi. CHAP 60: CHUYỆN VỀ VIỆTNhững ngày sau vẫn vậy, có điều Nghi Lan không còn cảm thấy khó chịu về sự xuất hiện của Tú.-“Chị Cả!”-“Linh à, mọi người vẫn khỏe chứ?”-“Khỏe chị ạ, mấy anh hôm nay bảo em lấy ít bánh về, hôm nay bọn em thuê nhiều đĩa phim hay lắm, rảnh tối chị qua đi…”-“Ừ, tối chị qua…”-“Được, để em bảo bọn nó chờ đây nhé…”-“Được rồi, cô thích ăn gì cứ lấy đi, không đủ để chị nướng thêm nhé!”-“Không cần đâu, còn bao nhiêu này, phải lấy nhiều nhiều để chị còn đóng cửa hàng sớm, hihi!”…Nói là tới lấy bánh, Út Linh vẫn nán lại trò chuyện với Lan tầm một tiếng mới rời cửa hàng. Ra khỏi cửa, bắt gặp một người, sống mũi của cô đỏ ửng…-“Anh cả…anh cả…không thể nào…”Hộp bánh cứ thế mà rơi…cô cứ thế mà lao vào ôm người anh yêu quý…-“Linh, Hai chưa kể à, đây là Tú…”Mau chóng lấy lại bình tĩnh, cô vội vàng ra xe.Đâu phải là Hai không kể?Mà là cô cứ nghĩ thế gian có người giống nhau, nhưng ít ra khí chất sẽ khác…cô còn từng tự tin, dù Lan, dù Hai, dù tất cả mọi người có thể nhầm, chứ cô không bao giờ…Vì cô, đã yêu thầm anh, tròn mười năm, mọi thứ thuộc về anh, cô còn rõ hơn chính bản thân mình.Vậy mà…cô vẫn nhầm…Út Linh khóc tới khản cổ, gặp người ấy, một lần nữa khơi lại nỗi đau trong cô…….-“Xin lỗi, em tôi nhầm”-“Không sao”Hoàng Tú đưa cốc trà lên miệng, lúc nãy thấy họ nói chuyện, nhìn ánh mắt nàng, anh phát hiện ra một việc, cứ nghe những chuyện về Việt khiến nàng vui khôn xiết.Mặc dù anh chẳng còn nhớ cái gì trong quá khứ.Tất nhiên tên Việt cũng không ngoại lệ.Nhưng anh vẫn muốn tham lam. Dần dần dẫn mình vào vòng quay dối trá.-“Việt đó, thực ra chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm…”Sắc mặt nàng khác hẳn, cái tên đó như một liều thuốc hạnh phúc.Vậy là ngày nào, Tú cũng bịa chuyện về Việt cho Lan nghe. Nàng chăm chú lắm, mắt như muốn nuốt trọn từng chữ.-“Tôi gặp Việt lần đầu năm 15 tuổi, hắn rất giống tôi nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết…Việt rất vui tính…”-“Ừ, chồng tôi mà…”-“Chúng tôi rủ nhau đi xăm, rủ nhau tán gái…”….-“Việt được rất nhiều các cô gái theo đuổi” CHAP 60: CHUYỆN VỀ VIỆT (2)-“Vậy sao?”-“Ừ, nhiều lúc họ nhầm tôi là Việt”-“Thực ra chắc anh cũng có nhiều người theo đuổi nhỉ?”-“Cũng có thể, nhưng tôi nghiêm chỉnh chung tình, không như hắn…”-“Cái này tôi không tin”-“Tùy cô, cô bị hắn lừa rồi…”….-“Tôi kể cho cô lúc chúng tôi cùng đi đánh người nhé”-“Bạo lực vậy, cũng được, kể đi…”…..…..…..*********************Người nàng yêu thương nhất thế gian ra đi.Nửa năm sau, một người giống hệt người đó ngày nào cũng tới bên nàng.Ngày nào cũng kể những chuyện vui về người đó. Họ bắt đầu nói với nhau nhiều hơn, tám chuyện nhiều hơn, nàng cũng có nụ cười thực sự đã mất từ bao lâu.Cuộc sống nhờ có anh ta mà nàng thấy dễ dàng hơn…Nàng cũng không hiểu cảm xúc bây giờ là gì???Nàng nhìn, mới 5 giờ chiều.Tự thấy giật mình, nàng mong tới 6 giờ ư? Mong gặp hắn ta ư?Cố gạt bỏ suy nghĩ đó, tập trung làm việc. Cố không cho phép mình nhìn ngó đồng hồ.Tích tắc, tích tắc…Thật lâu, thật lâu sau, ngoảnh lên, đã 7 giờ…Chiếc bàn đó vẫn trống, lòng nàng cũng trống trải theo.Mất công nàng dặn khách bàn đó đã có người đặt, trong hai tháng liên tiếp vừa rồi, đây là lần đầu tiên hắn không xuất hiện.Sài Gòn lạ