u tên em như vậy thì anh sẽ gọi em là Tài Khôn. Tài Khôn có vẻ thích thú khi được Thường công nhận cái tên nghộ nghĩnh của mình. Cô cười khúc khích luôn miệng.Đang cười, Tài Khôn bỗng ngừng bặt. Cô tặc lưỡi:– Chút xíu nữa em quên!– Quên gì?– Quên hỏi tên anh.Thường hắng giọng:– Tên anh thường lắm!Tài Khôn lộ vẻ hiếu kỳ!– Tên gì vậy?– Tên Thường.Tài Khôn dậm chân, giọng sốt ruột:– Thường cũng chẳng sao! Anh cứ nói đại ra đi!– Thì anh đã nói rồi. Anh tên Thường! – Rồi xem chừng Tài Khôn vẫn ngơ ngác, Thường mỉm cười nói thêm – Tên anh là Nguyễn Minh Thường, hiểu chưa?– Ồ, à, – Tài Khôn sáng mắt lên – Hóa ra vậy!Rồi cô gật gù:– Tên anh đúng là thường thật!Thường trêu:– Chứ đâu có kỳ cục như tên của em.– A, anh dám chê tên em hén.Tài Khôn giơ nắm đấm lên, nhưng chưa kịp hỏi tội Thường, cô đã lật đật quay mình chạy về bên kia cổng. Kẻng ra chơi đã vang lên. Từ ngày làm quen với cô bé bán bong bóng, Thường cảm thấy các buổi chiều dường như trôi qua nhanh hơn. Những thời khắc chờ đợi tiếng kẻng ra chơi và tiếng kẻng tan trường không dài lê thê như trước.Mỗi lần nghĩ đến Tài Khôn, Thường thấy lòng vui vui và những lúc đó anh không làm sao ngăn được mình mỉm cười. Cô bé nhí nhảnh và nghịch ngợm lạ. Đi bán bong bóng mà trông cô tươi tỉnh, đùa giỡn cứ như là đi dự hội không bằng.Thường đoán hoàn cảnh Tài Khôn chắc giống như mình. Hẳn cô bé một buổi đi học, một buổi đi bán bong bóng phụ giúp gia đình. Nhưng khi Thường hỏi thì Tài Khôn lắc đầu:– Buổi sáng em đâu có đi học.Thường ngạc nhiên:– Em không đi học thật hả?Tài Khôn vung tay:– Em thèm nào nói dối!– Không đi học thì em làm gì?– Thiếu gì chuyện làm! – Tài Khôn bật từng ngón tay, hăng hái kể – Giặt đồ nè, đi chợ nè, lau nhà nè, nấu cơm nè, xách nước nè, trông em nè…Thường cắt ngang:– Xíu Muội lớn rồi mà trông gì nữa?– Nhỏ Xíu Muội chỉ là em kế thôi! – Tài Khôn nhún vai hệt người lớn – Sau nó, còn hai đứa nữa. Trông tụi chúng mệt xỉu!Thường chớp mắt:– Vậy là em một buổi đi bán, một buổi làm việc nhà?– Thì em đã nói rồi.– Vậy là em không còn đi học?Tài Khôn chép miệng:– Ừ em nghỉ học mấy năm nay rồi.Rồi cô dòm Thường:– Thế còn anh? Anh vẫn còn đi học phải không?Không hiểu sao đối với Tài Khôn,Thường chẳng muốn nói dối. Anh khẽ gật đầu:– Ừ, buổi sáng anh đi học. Anh học lớp mười một.Tài Khôn nháy mắt:– Hỏi chơi cho vui vậy thôi, chứ lần đầu tiên nhìn thấy anh là em biết liền!– Xạo đi!– Xạo anh chi! Tướng anh là tướng học trò, ai mà chẳng biết!Rồi cô dài giọng chê bai:– Con trai gì mà da trắng như trứng gà bóc! Con trai phải có nước da đen đen như vầy mới đẹp nè!Vừa nói Tài Khôn vừa chìa cánh tay ra. Mặc dù vẫn biết Tài Khôn là cô bé vô tư, nghĩ gì nói đó, nhưng sự so sánh bất ngờ của cô tự dưng khiến Thường đâm lúng túng. Quả thật so với Tài Khôn, anh trắng trẻo hơn nhiều, ra dáng một cậu công tử suốt ngày ru rú trong nhà. Trong khi đó, một cô bé đáng tuổi em mình lại phải quanh năm dầm mưa dãi nắng ngoài đường để kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ. Ý nghĩ đó khiến Thường khựng lại một hồi lâu. Mãi một lúc, anh mới ấp úng buộc miệng:– Đi bán một thời gian, anh sẽ đen như em chứ lo gì! Hóa ra Tài Khôn có hai người anh. Một người trạc tuổi Thường, một người lớn hơn.Cả hai cũng đều bán bong bóng, Tài Khôn bảo vậy.Cô bé kể:– Bong bóng mua trên ngã ba ông Tạ. Mua về, chia ba. Anh Hai em chuyên bán bong bóng phết mủ cao su. Loại này bán đắt nhất. Chơi lâu bể, lại có thể đặt xuống đất đá như đá bóng. Anh Ba thì bán bong bóng bay… Thường ngắt lời:– Giống như em chứ gì?– Giống nhưng mà khác!– Khác sao?Tài Khôn lắc lắc mái tóc:– Anh Ba mang theo cặp bình hơi và hóa chất, em thì không!Thường “à” một tiếng:– Anh hiểu rồi. Cặp bình để bơm bong bóng chứ gì?– Ừ.– Sao em không mang theo?Tài Khôn nhún vai:– Cặp bình đó nặng ì, em ghét chở theo. Vả lại, em thích thổi sẵn bong bóng ở nhà hơn. Em thích chạy xe dưới hàng chùm bong bóng sặc sỡ bay lơ lửng trên đầu. Bộ anh không thấy đẹp sao?– Thì đẹp! Nhưng rủi bán nửa chừng, hết bong bóng thì sao?– Làm sao hết được! Một buổi bán bao nhiêu có chừng chứ bộ! – Đang nói, Tài Khôn bỗng cười toe – Nhưng nếu hết nửa chừng thì em chạy qua đây bán kẹo kéo phụ anh! Được không?Thường cũng cười:– Tất nhiên là được. Nhưng chỉ sợ em bán thì ít mà ăn thì nhiều.Tài Khôn ngúng nguẩy:– Bộ anh sợ em ăn cụt vốn của anh hả?Thường nheo mắt:– Anh không sợ cụt vốn. Anh chỉ sợ em sún răng.– Răng thì ăn nhằm gì! Không có răng, người ta vẫn sống được vậy!– Nhưng không có răng em sẽ không còn ăn kẹo kéo được nữa. Hơn nữa, sún răng em sẽ hết đẹp.Tài Khôn “xì” một tiếng:– Anh chỉ giỏi nịnh! Em có đẹp bao giờ đâu mà hết!Thường cố ý ngắm nghía cô bé một thoáng, rồi làm bộ gật gù:– Đúng là em chẳng đẹp lắm. Nhưng mà em có duyên. Trên đời này chẳng ai có duyên bằng em.Thường không ngờ cô bé tinh nghịch như Tài Khôn cũng có lúc mắc cỡ. Nghe Thường khen mình có duyên, Tài Khôn bỗng nhiên sững lại. Rồi cô đỏ mặt ù té chạy về chỗ chiếc xe bong bóng. Từ hôm bị Tài Khôn chê là “bạch diện thư sinh”, Thường nóng lòng chờ nắng gió nhuộm nước da mình. Để có nước da “đen đen mới đẹp”, hẳn chỉ
