m với anh chơi trò thả bong bóng!Thường tròn mắt:– Thả bong bóng? Bong bóng nào?Tài Khôn chỉ chùm bong bóng lơ lửng trên đầu:– Bong bóng này chứ bong bóng nào!Thường thắc mắc:– Thả cách sao?– Thả hết! – Tài Khôn đáp tỉnh khô – Thả cho nó bay tuốt lên trời!Thường giật mình:– Em đừng có giỡn chơi! Thả hết lấy gì mà bán!Tài Khôn nhún vai:– Anh khéo lo! Trời mưa, ai mua mà bán!Thường liếm môi:– Thì để ngày mai bán!– Làm sao để được?– Sao không được? Em xì hết hơi ra, ngày mai thổi lại!– Xì! Nói như anh! – Tài Khôn bĩu môi – Chẳng ai thổi bong bóng hai lần cả! Thổi một lần, nó đã dãn cả ra rồi!Vừa nói, Tài Khôn vừa quay người tháo chùm bong bóng cột trên xe ra. Thường lặng lẽ ngước mắt nhìn. Chùm bong bóng còn khá nhiều, có đến hai chục quả là ít. Thả hết lên trời, chắc trông đẹp lắm. Cứ như mây ngũ sắc ấy. Tài Khôn cắt đứt dòng suy nghĩ trong đầu Thường:– Anh thả hay em thả?– Ai thả cũng được! Hay là chia đôi ra. Mỗi người thả một nửa.– Đừng chia đôi! – Tài Khôn lắc đầu – Hay anh và em cùng nắm lấy đầu dây. Hô một hai ba, thả tay ra. Như vậy thì cả hai cùng thả.– Hay đấy!Thường gật gù khen và thò tay nắm lấy sợi dây. Nhưng anh chưa kịp nắm thì Tài Khôn đã giựt lại:– Khoan đã!Thường chưng hửng:– Gì nữa vậy?Mắt Tài Khôn long lanh:– Em vừa nghĩ ra một chuyện.– Chuyện gì?– Thả những điều ước lên trời.– Điều ước?Tài Khôn gật đầu:– Ừ. Bộ anh không bao giờ ước gì sao?– Điều ước hả? Có chứ! – Thường bối rối – Nhưng thả lên trời làm gì? Mà làm sao thả được?– Sao lại thả lên trời làm gì? Những điều ước khi bay lên tới trời thì trời sẽ đọc được. Trời sẽ biết anh và em muốn gì và biến những mơ ước của mình thành sự thật.Trước giọng điệu nghiêm trang của Tài Khôn, Thường khẽ mỉm cười:– Ai bảo em vậy?– Ngoại em. Bây giờ ngoại em mất rồi nhưng những gì ngoại nói em còn nhớ như in.– Thôi được! – Thường gật gù – Nếu ngoại em đã nói vậy thì anh sẽ thả! Nhưng làm sao thả?Tài Khôn nheo mắt:– Viết vô giấy! Viết xong, cột vào đuôi bong bóng cho nó bay lên!Vừa nói, Tài Khôn vừa thò tay vào túi áo lục lọi. Cô móc ra một mảnh giấy nhỏ, xé làm hai rồi đưa cho Thường một nửa:– Nè, anh viết vô đây đi! Anh một tấm, em một tấm.Thường cầm lấy tờ giấy. Nhưng anh vẫn đứng yên tò mò nhìn Tài Khôn hào hứng đặt mảnh giấy lên yên xe và hí hoáy thổ lộ những mơ ước thầm kín của mình.Viết xong, Tài Khôn lật đật gấp mảnh giấy lại, liếc Thường:– Tờ giấy của anh đâu?Thường chìa tay ra:– Anh không có viết! Cho anh mượn cây viết đi!Tài Khôn nguýt Thường một cái:– “Sinh viên” lớp mười một mà không mang theo viết trong người! Dỏm ơi là dỏm!– Dỏm kệ anh!Vừa nói, Thường vừa cầm lấy mẩu bút chì ngắn cũn Tài Khôn đưa và loay hoay nghĩ xem thật sự thì mình mơ ước những gì.Khi Thường đưa trả mẩu bút chì cho Tài Khôn, cô cười cười gạ:– Anh viết gì trong đó vậy? Cho em xem đi!– Không được! – Thường nhún vai – Đây là bí mật của riêng anh!– Xì! – Tài Khôn bĩu môi – Ước mơ mà cũng bày đặt bí mật!– Chứ em thì sao? – Thường nheo mắt hỏi – Em có dám cho anh xem những gì em viết không?Tài Khôn nghinh mặt:– Sao lại không dám! Nhưng anh cho em xem, em mới cho anh xem!Thường ngần ngừ:– Đổi hả?– Chứ sao? Bộ anh không dám cho em biết anh ước những gì hả?– Gì mà không dám!– Vậy thì đưa đây! – Tài Khôn ranh mãnh giục.Lưỡng lự một thoáng, Thường tặc lưỡi chìa tờ giấy ra.Chỉ đợi có vậy, Tài Khôn hí hửng giật tờ giấy trên tay Thường và mỉm cười đưa cho anh tờ giấy của cô. Xong, cô quay lưng lại và tò mò mở tờ giấy trên tay ra.Hóa ra những điều ước của Thường thật giản dị. Anh chỉ ước cuộc sống gia đình bớt khó khăn để mẹ anh đỡ lo toan vất vả. Điều ước thứ hai của Thường khiến Tài Khôn thật sự xúc động: anh ước Tài Khôn luôn luôn gặp nhiều may mắn và mãi mãi là người bạn tốt của anh.Cô mỉm cười liếc Thường và bắt gặp anh cũng đang mỉm cười khi đọc những điều ước của cô. Trong mẩu giấy nhỏ xíu bằng bàn tay đó, cô đã nắn nót viết ra những khát vọng đẹp đẽ của mình. Cô mơ ước lớn lên sẽ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo không có tiền nhập viện như cô. Cô cũng mơ ước một cách kỳ cục rằng đến lúc đó, buổi sáng cô sẽ khám và chữa bệnh, còn buổi chiều cô vẫn sẽ tiếp tục chở bong bóng đi bán cho lũ trẻ con. Cô không muốn chia tay những chùm bong bóng rực rỡ và lúc nào cũng bay bổng của mình.Nhìn ánh mắt nheo nheo của Thường, Tài Khôn nghĩ rằng anh đang chực buột miệng trêu cô. Nhưng không, Thường chỉ trầm trồ:– Một ý nghĩ tuyệt vời!Tài Khôn sung sướng:– Tuyệt vời hả? Anh nói thật đấy chứ?Thường gật đầu:– Thật! Những ước mơ hoàn toàn phù hợp với tính cách của em! Nghộ nghĩnh nhưng thật đáng yêu!Tài Khôn chun mũi:– Anh nịnh em đấy hả?– Thật chứ nịnh gì! Em cũng đáng yêu như những mơ ước của em vậy!Lời khen của Thường khiến Tài Khôn bối rối quay mặt đi. Cô đánh trống lảng:– Bây giờ cột vô hén?– Ừ.– Vậy anh đưa tờ giấy của em đây!Tài Khôn lấy đầu nhọn bút chì chích một lỗ nhỏ trên hai tờ giấy và xỏ sợi dây qua. Cô cột lại thật chặt rồi kéo chùm bong bóng ra sát mé hiên, trang trọng bảo Thường:– Rồi! Bây giờ anh cầm lấy đầu sợi dây với em đi!Thường hồi hộp cầm lấy sợi dây. Tro