XtGem Forum catalog
Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323361

Bình chọn: 10.00/10/336 lượt.

i bảo anh tin chi!

– Chứ ai bảo em xạo!

Tài Khôn nhăn mặt:

– Tại cái tên thật của em xấu hoắc à! Em sợ nói tên thật ra, anh sẽ chê, sẽ không chơi với em!

Thường bật cười:

– Tên Là mà xấu! Chà là ăn ngon lắm chứ bộ !

Tài Khôn rụt cổ:

– Chà là mà ngon gì! Kẹo kéo mới ngon!

Thường lại cung tay lên:

– Còn chọc anh nữa phải không!

Thấy Tài Khôn hốt hoảng đưa tay lên che đầu, Thường liền hạ giọng:

– Anh đùa chứ ai cốc thật đâu mà sợ! Thôi, từ nay anh sẽ gọi em bằng tên Là hén!

– Thôi, thôi, – Tài Khôn lật đật xua tay – Anh cứ gọi em là Tài Khôn như cũ đi! Em quen tên đó rồi!

– Ai lại… – Đang định phản đối, không hiểu sao Thường lại tặc lưỡi – Ừ, thôi gọi em như cũ vậy! Anh cũng quen miệng rồi!

Tài Khôn chợt níu áo Thường, giật giật:

– Hóa ra anh là con cô giáo hén!

– Thì đâu có sao!

Tài Khôn nháy mắt:

– Hèn gì anh học giỏi!

Thường nhún vai:

– Anh học cũng thường thôi! Chỉ có em mới học giỏi!

Tài Khôn chun mũi:

– Ai bảo anh vậy? – Mẹ anh chứ ai! Mẹ anh khen em hết lời, còn bảo anh phải học tập em nữa!

– Xạo đi!

– Thật đó! Mẹ anh cưng em lắm! Ở nhà, anh và bé Nhi đừng có hòng nói đùa trước mặt mẹ, vậy mà em thì cứ cười giỡn tỉnh bơ. Thế mà mẹ anh chẳng hề la, lại còn cười nữa!

– Vậy mai mốt em đến chơi hoài nghen! Em chọc cho mẹ anh cười, mẹ anh sẽ bớt la anh!

Thường phân vân:

– Anh cũng thích em đến chơi lắm, nhưng anh sợ…

Tài Khôn trố mắt:

– Anh sợ gì? Anh sợ em ở lại ăn hết phần cơm của anh hả?

Thường nhăn nhó:

– Đâu có! Anh chỉ sợ em vui miệng nói lộ ra chuyện bán kẹo kéo của anh!

– Bộ anh đi bán kẹo kéo mẹ anh không biết hả?

Thường thở dài:

– Không biết! Anh giấu mẹ, anh sợ mẹ ngăn cản. Anh nói dối là anh đi dạy kèm.

Tài Khôn bĩu môi:

– Vậy là cũng chúa xạo chứ đâu phải mình em!

Thường gãi đầu:

– Nhưng anh nói dối có lý do.

– Thì em cũng có lý do chứ bộ! Nhưng mà thôi, em sẽ không tiết lộ bí mật của anh đâu!

Đang nói, sực nhớ ra một chuyện Tài Khôn bỗng gật gù:

– Bây giờ em mới biết em đã trách oan anh.

– Trách oan chuyện gì?

Tài Khôn tặc lưỡi:

– Chuyện anh đi bán kẹo kéo mà đội nón và đeo găng tay đó! Lúc đầu em cứ tưởng anh sợ đen, hóa ra anh sợ mẹ biết!

Sự nhạy bén của Tài Khôn khiến Thường ngạc nhiên. Anh nhìn cô, thán phục:

– Hèn gì mẹ anh khen em thông minh!

– Thôi đi, anh đừng…

Đúng lúc đó, tiếng một chiếc xe đột ngột gầm lên cắt ngang câu nói dở dang của Tài Khôn.

Thường lập tức quay ngoắt người lại, vừa kịp thấy một chiếc Dream, trên yên chở hai thanh niên mặt mày nhớn nhác, đang rú ga hết cỡ, lao vọt tới. Phía sau là tiếng chân người huỳnh huỵch đuổi theo kèm những tiếng kêu cứu thất thanh tuyệt vọng:

– Cướp xe! Cướp xe! Bắt lấy nó!

Nhoáng một cái, bọn cướp xe đã phóng tới chỗ Thường và sắp sửa vượt qua khỏi anh.

Trong tích tắc, Thường không kịp suy nghĩ một điều gì. Bằng một phản ứng tự nhiên, anh đẩy vội chiếc xe kẹo kéo xuống lòng đường chắn ngang đà vọt của chiếc Dream.

Đột ngột bị chặn lại, khoảng cách lại quá gần, chiếc Dream không kịp tránh, đâm sầm vào chiếc xe đạp với một tốc độ kinh hồn.

Tên cướp ngồi phía sau bắn ra khỏi xe, văng xuống đường. Chiếc Dream không chịu đầu hàng ngay. Nó hùng hổ băng đi, vừa lồng lộn gầm rít như một con thú bị thương vừa kéo sệt chiếc xe đạp, lúc này đã bẹp dí, cày trên mặt đường những vệt dài, mãi một quãng mới chịu ngã.

Quá vội vã, Thường quýnh quíu không kịp buông tay khỏi yên xe, liền bị đẩy văng đi và ngã đập đầu xuống đất một cú như trời giáng. Trước khi chìm vào hôn mê, anh còn kịp nghe tiếng kêu thét của Tài Khôn như chiếc đinh nhọn đóng vào tim anh.

Thường thấy mình đang đứng trên một cụm mấy trắng. Bên cạnh anh là Tài Khôn và bé Nhi.

Đám mây mềm như bông, mỗi lúc một bốc lên cao, vừa bay vừa khẽ lắc lư, không ngừng đưa ba người xa dần mặt đất.

Thường ngoái cổ nhìn xuống. Anh thấy nhà cửa, cây cối bé dần lại như những hòn non bộ thuở nhỏ anh vẫn say sưa nhìn ngắm. Còn người và xe cộ thì li ti, chạy qua chạy lại như đàn kiến lạc lối về nhà.

Thường quay sang Tài Khôn, ngạc nhiên hỏi:

– Mình bay đi đâu đây?

– Bay theo những quả bóng.

– Những quả bóng nào?

Tài Không nheo mắt:

– Sao anh mau quên quá vậy? Những quả bóng hôm trước anh và em cùng thả, anh không nhớ sao?

– Anh nhớ rồi. Đó là những quả bóng mang theo mơ ước.

Tài Khôn nói thêm:

– Chúng mang mơ ước lên trời.

Thường chớp mắt:

– Nhưng mình bay theo chúng làm gì?

– Để xem thử.

– Xem thử? – Thường ngẩn ngơ.

– Ừ, xem thử chúng đã bay tới đâu rồi. Đã lên tới trời chưa. Mà sao anh cứ gặp toàn tai ương như vậy.

– Tai ương gì đâu!

– Ngã dập đầu mà không tai ương !

– Đầu anh bị dập hở em?

– Chứ sao nữa! Ai bảo anh tài khôn! Tài Khôn là tên em chứ đâu phải tên anh.

Thường tặc lưỡi:

– Đó không phải là tài khôn! Ai cũng phải hành động thế thôi!

Tài Khôn nghinh mặt:

– Em có hành động như vậy đâu!

– Đừng nói dóc! Chứ không phải em chậm chân hơn anh à?

Tài Khôn nhoẻn miệng cười:

– Thì chậm chân hơn. Chân em sao dài bằng chân anh được!

– Thấy chư