Boss đại nhân! Ta thua rồi

Boss đại nhân! Ta thua rồi

Tác giả: JenRee Nguyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326195

Bình chọn: 8.5.00/10/619 lượt.

, tôi phải nói. – Hàn Phong xoay qua bóp chặt vào vai tôi đau điếng, gằn từng giọng.

– Đứng nói. – Tôi thật sự không muốn bới lên nữa, nó rất đau, khiến tôi có cảm tưởng như vạn tiễn xuyên tâm.

– Em phải nghe. Tôi là bất đắc dĩ mới giết ông ấy, là do ông ấy cấu kết với người khác ám hại tôi.

– Vậy tại sao anh phải ép ông ấy chơi ma túy hả? Nếu anh không ép thì ba tôi không bao giờ đụng vào thứ đó. – Tôi hét toáng lên.

– Tôi không có, em hãy tin tôi Là do Triệu Tử Hào biết ông ta đi theo tôi nhiều năm nhất định tôi sẽ tin tưởng ba em nên hắn ta mới buộc ba em chơi ma túy làm cho ba em phải nghe lời hắn mà giết tôi. – Hàn Phong hét lớn, hắn muốn mọi chuyện phải rõ ràng, hắn không muốn cô phải hối hận vì đã ở bên hắn.

– Anh nói dối, tôi không tin. – Tôi lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt từng giọt lại từng giọt lăn dài.

– Tôi nói toàn bộ là sự thật, em không tin có thể hỏi Vũ, hỏi Anh Luân Họ đều biết.

– Cứ cho là lời anh nói là thật đi, nhưng mà… sau này anh đừng nhắc đến nữa. – Tôi không muốn tranh cải với hắn về vấn đề này nữa, tôi không muốn đào xới về nó nữa. Tôi rất mệt..

– Tôi hỏi em có tin tôi không? – Hàn Phong kích động, trán nhăn lại bóng lưỡng mồ hôi, hắn sợ cô sẽ nói không tin hắn sợ cô không tin hắn.

– Được, tôi tin anh. Tôi cũng đa phần hiểu được nguyên nhân đó.

Phải, tôi biết hắn không nói dối. Tôi biết hắn là bất đắc dĩ nhưng dù sao đó cũng là ba tôi, tôi không buông xuống được. Tôi không thể kết luận được là ai đúng ai sai, tôi chỉ là quá kích động, tôi bây giờ mệt rồi. Tôi không muốn mất đi hắn vì tôi hiểu tôi yêu hắn đến nhường nào.

– Có thật hay không? – Hàn Phong cảm thấy rất vui, nếu như cô không tin hắn có phải sẽ lại rời bỏ hắn đi hay không? Nhưng rất may, câu trả lời của cô là điều hắn muốn. Hàn Phong cũng không muốn nói về vấn đề này, hắn chuyển sang vấn đề khác.

– Em có biết vì sao tôi lại dẫn em đến vườn hoa hướng dương này không?

– Không.

– Là vì ý nghĩa của nó. Tôi không muốn nói ra nhưng chắc em cũng ngầm hiểu được lời tôi muốn nói.

Tôi không trả lời, tôi hiểu được. Tôi hiểu hắn đã đặt rất nhiều niềm tin cho tôi, tôi biết hắn đã rất hy vọng về tình yêu này vì ý nghĩa của hoa hướng dương là….

Niềm tin và hy vọng. Anh chỉ biết duy nhất có em

– “Bởi vì quá yêu, quá để tâm nên tự tìm lấy thương tổn cho chính mình. Tôi không muốn yêu anh quá sâu đậm để rồi khi anh ra đi tôi không thể vực dậy được”. Tôi ngước nhìn ra phía cánh đồng hoa hướng dương vàng rực có vài tia sáng cam vàng của ánh mặt trời trong buổi chiều tà, ánh mắt có vài phần lo âu khó hình dung.

Hàn Phong quay mặt tôi sang phía hắn ta, dùng ánh mắt thăng trầm khó hiểu nhìn tôi, giọng nói chắc nịch:

-” Tôi sẽ không rời đi và em cũng không bao giờ thoát khỏi tôi”.

Không biết tại sao ngay lúc này đây khóe mắt tôi lại long lanh ánh nước. Hàn Phong chậm rãi lau khóe mắt tôi rồi từ tốn mà hôn lên chúng, lồng đôi bàn tay to lớn vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của tôi. Lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả, dang tay ôm lấy tấm lưng ấm áp, hạnh phúc mà mỉm cười.

Bây giờ tôi có thể hét thật to cho cả thể giớ biết rằng:

Hàn Phong, em yêu anh

Lời JenRee:

Chưa full nha m.n

Chương 64: Trở mặt

– Nguyên cậu đến đây tìm tôi có việc gì? – Hàn Phong ngồi như ông hoàng trên chiếc ghế dài hai tay đặt sang hai bên bộ dạng rất thong thả.

– Tôi có một chuyện không biết có nên nói với ngài hay không nữa, chuyện này cũng khá lâu rồi. – Nguyên nhăn mày, mi tâm anh ta cau lại gương mặt nửa muốn nói nửa lại thôi khiến Hàn Phong không vui, hắn ta nói:

– Nói mau

Nguyên lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, chiếc hộp màu đen được làm bằng nhung rất đẹp. Anh ta cầm trên tay mà hơi run run, không ngừng đổ mồ hôi lạnh đưa chiếc hộp về phía Hàn Phong.

– Đây là chiếc hộp mẹ tôi để lại cho tôi, ngài hãy xem thử.

Hàn Phong nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của anh ta rồi nhìn xuống chiếc hộp. Hắn nhướng người một chút đã thuận lợi lấy được chiếc hộp nhung trên bàn. Hắn nhìn Nguyên rồi ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp đang cầm trong tay từ từ mở ra. Đập vào mắt hắn là viên kim cương màu đỏ đẹp mắt chiếu sáng lấp lánh, đường nét đều tinh tế tương xứng với hốc mắt nhỏ của con rồng này.

Hàn Phong ngước mắt nhìn Nguyên gương mặt không đổi.

– Sao cậu có viên kim cương này?

Nguyên không hề lắp bắp hay run rẩy gì cả, ngược lại cậu đáp rất nhanh gọn:

– Do trước khi mất mẹ tôi để lại cho tôi.

Hàn Phong như không tin, cái này của mẹ hắn mà thế thì làm sao mẹ của Nguyên có được chứ?

– Ở đâu mẹ cậu có?

Nguyên im lặng một lúc suy xét có nên nói hay không cuối cùng đưa ra quyết định.

– Là hồi trước mẹ ngài có cứu mẹ tôi một lần, mẹ ngài vì tin tưởng mẹ tôi nên nói với mẹ tôi rằng nhờ giữ giúp chiếc hộp nhung này để khi nào ngài cần rồi hãy đưa ra…

– Vậy sao? Hàn Phong nhếch môi mỉm cười.

Hắn đặt viên kim cương vào nơi để trống, chiếc chìa khoa kêu tách một tiếng nhỏ rồi chia làm hai ngăn. Hàn Phong mỉm cười bí mật sắp bị hắn cho ra ánh sáng. Dùng chiếc nhíp gắp ra một tờ giấy nhỏ, dòng chữ mềm mại uốn lượn trên nền giấy trắng. Sau khi đọc xong


Snack's 1967