Old school Easter eggs.
Boss Lưu Manh

Boss Lưu Manh

Tác giả: SIM

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322941

Bình chọn: 10.00/10/294 lượt.

a Ly vẻ đáng thương nghẹn ngào nói. “Tôi..tôi thật không cố ý”“Cô thật là, còn không mau xin lỗi!”.“Tôi… tôi xin lỗi.”“Ừm tôi không sao. Lần sau cô chú ý một chút”.“Vậy, cô tên gì?”“Tôi tên Hoa Ly”“Còn tôi là Nam Khanh”Hoa Ly lúc này càng thất thần hơn. “Nam Khanh…Nam Khanh hả Nam Khanh ư? Không phải Nam Khanh khóa trên của chứ. Người mà các mỹ nữ trong trường ao ước trở thành bạn gái của anh ta sao. Cô vừa đắc tội với anh ta ư. Trời! Vậy là tiêu rồi, bảo cô từ giờ làm sao mà sống yên ổn đây. Nhưng mà phải công nhận rằng anh ta……thật đẹp trai… đẹp thật đấy”. Sau khi Hoa Ly tỉnh lại khỏi cảm giác mơ hồ thì Nam Khanh đã đi khỏi đó rồi.Cách Hoa Ly không xa lắm là Ngọc Ngọc. Hoa Ly gọi to. “Này Ngọc Ngọc, cậu không cần phải thế chứ, cậu chảy nước miếng kìa, ghê quá đi”“Hứ, cậu cũng thế còn gì?”Hoa Ly nè lưỡi… “Đâu có đâu, tớ đâu có hám trai như cậu”.“Còn chối nữa, khinh.”“Thôi vào lớp đi, tớ xử lý cậu sau vậy”. Hai người cùng nhau vào lớp.“Nam Khanh, học năm thứ 3, dáng vẻ điềm tĩnh như một hoàng tử, có nụ đẹp như thiên thần, Bố là Bộ Trưởng bộ ngoại giao, còn mẹ Nam Khanh qua đời từ khi cậu được sinh ra. Ba anh từ đấy đối với anh chỉ là trách nhiệm, ông yêu vợ hơn đứa con của mình. Cậu có nụ cười đẹp là di truyền từ mẹ. Mặc dù thiếu thốn tình cảm nhưng cậu không vì thế mà trách bố, vì cậu biết, bố cậu yêu mẹ”.…“Này Nam khanh…Nam khanh cậu đang nghĩ mà cứ mỉm cười suốt thế, không phải là …cậu… cô gái đó… ha ha…Có phải đầu cậu va vào đâu không? nói tớ nghe xem? hê hꔓĐừng cười nữa, mau giúp tớ tìm hiểu cô gái này”.“Ừ… hả? gì cơ?… thật á?…” oAo vẻ mặt hắn chuyển đổi đủ màu sắc nói lăng lắp bắp.“Cô ấy thật thú vị…^^”“À ừ… này… nhưng cô ta…giống heo mà”Hắn quay sang thì thấy Nam Khanh đã đeo tai fone rồi. “Haizz chán thật”.…“Thưa Thiện Tổng việc điều tra đã có kết quả. 6 tên đó đều là tay sai của Nam Mặc, quán Bar đó là địa bàn của chúng. Ông ta bề ngoài là một công dân yêu nước nhưng bên trong lại là một người vô cùng nham hiểm. Thiện tổng, chuyện này xử lý sao a”Khóe môi anh khẽ nhếch lên nói.“Tôi đoán không sai mà… Nam Mặc”.“Thưa Thiện Tổng chuyện này có nên…”“Qua đêm nay, tôi không muốn nhìn thấy quán Bar đó nữa. 6 tên kia, nhất định phải hối hận cả đời vì đã ép tôi ngồi xe buýt. Nói với người của hắn. Đây chỉ là cảnh cáo.”“Vâng, tôi sẽ làm ngay”. Tên cận vệ khi ra tới cửa sực nhớ ra chuyện gì vội quay lại nói. CHươNG 2. Cô đúNG Là TO GAN (3)“Thưa Thiện Tổng.”“Còn việc gì nữa.”“Thưa, còn cô gái đó… tôi”“Được rồi… Cô gái đó… tôi tự lo.”Người đó cúi đầu rồi đi ra ngoài. Trong lòng không khỏi hối tiếc cho cô gái kia.Thiện Phong ngồi trên cái ghế xoay dài rồi ngửa người ra sau, khẽ cười nói nhỏ. “Cô đúng là to gan”“Phải nói là anh chưa bao giờ nghĩ là một người có thể nói nhiều như thế. Suốt 30 phút đó, cô gái trên xe buýt đó cứ liên tục nói, có điều anh thích nghe cái giọng đó… anh thích… giọng nói đó cứ vang lên trong đầu anh… thật khiến người ta khó mà quên” CHươNG 3.Dự TIệC“Thiện Phong. Tên đầy đủ. Lý Thiện Phong 26 tuổi. Người thừa kế tập đoàn Lý Thiện. Nước da hồng hồng, trắc khỏe, tóc đen, mắt hơi nâu, mũi cao và thẳng, môi đẹp, hàm răng trắng bóng. Trên người luôn tỏa ra mùi hương nam tính, mị hoặc. Anh không có tuổi thơ như những đứa trẻ khác, 3 tuổi đã bắt đầu học số, làm quen chữ cái, 5 tuổi đọc đã đọc thông vanh vách, 7 tuổi theo ba đến các buổi họp báo, tiệc tùng, 10 tuổi phải học nghiên cứu thị trường, 15 tuổi đã là giám đốc của một chi nhánh nhỏ, anh căn bản không được gần gũi mẹ nhiều, mẹ anh rất sợ ba, anh cũng vậy. Năm 20 tuổi anh đã có thể quản lý tất cả các chi nhánh mà không cần ba, năm 23 tuổi ba anh gặp tai nạn khi một lần đích thân đi công tác, nhưng ông chưa qua đời. Ông đem những hơi thở còn lại nói cho Thiện Phong tất cả những tài liệu bí mật của Tập đoàn và ai là bạn, ai là thù. Khi ông ra đi, Thiện Phong 24 tuổi, Anh nghiễm nhiên trở thành người kế thừa tập đoàn Lý Thiện. Người thừa kế trẻ nhất từ trước tới nay. Tất cả công việc đều xử lý vô cùng chính xác và quyết đoán. Không ai có thể nghi ngờ tài năng của anh được.…Cuối giờ học Ngọc Ngọc đẩy Hoa Ly… “Vào đi”“Hự…” “Ồ đến rồi sao? Đúng giờ nhỉ, em lúc nào cũng đúng thế này sao?”Tiếng thầy diễu cợt, thầy này có kiểu hay châm chọc người khác.“Dạ… em… em … vâng… thưa thầy.”Thầy nghiêm túc.“Trần Hoa Ly, có phải tôi đã quá nhân nhượng em hết lần này đến lần khác cho nên em coi thường phải không? Em cho rằng tôi sẽ không phạt em.”“Dạ… không phải vậy ạ… e