duyên trở lại lần nữa! Nhạc dạo của anh chơi rất tuyệt!”
Nói xong, Hạ Tử Vi ưu nhã xoay người, khăn lụa hơi mờ che thân thể cô như ẩn như hiện, người nọ nhìn quả thật rất có lực dụ hoặc, chỉ tiếc mình đã không thể ra sức trở lại, bằng không hắn thật muốn chơi chết người phụ nữ làm cho bao tên đàn ông mất hồn này.
Chương 112: Tiệc đính hôn của hắn
Bên trong bệnh viện, Lãnh Tĩnh Thi khoác tay Lâm Khải, nhẹ nhàng dựa vào hắn.
“Khải, không cần lo lắng, em tin ba sẽ tham dự, ông cũng sẽ tha thứ cho anh!” Cô ôn nhu nói xong, tay nhỏ bé truyền đi sự ấm áp của mình, không ngần ngại chút nào đem ba Lâm Khải gọi là ba.
“Ừ, anh chỉ hi vọng ông không hận anh, nhưng là đối với những gì anh đã làm với ông, anh không hối hận.” Trong lòng Lâm Khải có một chút an ủi, Lãnh Tĩnh Thi rất hiểu về điểm này, đối với chuyện gia đình của hắn không hỏi nhưng giống như cái gì cũng hiểu
“Em ở bên ngoài chờ anh, anh muốn một mình nói chuyện với ba.” Lâm Khải dừng bước, đối với chuyện trong nhà mình, hắn cũng không hy vọng Lãnh Tĩnh Thi biết nhiều, loại cảm giác kỳ quái này hắn không biết là tại sao, nhưng hắn chính là không muốn nói với cô.
Thân thể Lãnh Tĩnh Thi có một chút cứng lại, nhưng rất nhanh liền chậm lại, điềm đạm nói: “Ừ, được rồi! Vậy em ở bên ngoài chờ anh, không nên cùng ba làm loạn!”
Thân thể Lâm Tuấn Thiên đã khôi phục được khá nhiều, lẳng lặng nằm ở trên giường, nhìn trời xanh ngoài cửa sổ như đang suy nghĩ điều gì đó.
Lâm Khải nhìn người ba chưa từng gần gũi của mình một lúc, phát giác ông đã già đi rất nhiều, hắn không khỏi nhớ lại tới lúc hắn lên 6 tuổi, ba dẫn hắn dự thính các loại hội nghị cao cấp. Tuổi thơ của hắn không giống với con cái của những gia đình bình thường đơn giản vui vẻ, hắn so với những đứa trẻ khác trưởng thành sớm hơn rất nhiều, bởi vì hắn là người nối nghiệp tương lai của Dung Khoa, hắn từ nhỏ đã tiếp nhận cuộc sống như thế, cho đến mười ba tuổi hắn liền ra nước ngoài.
“Ba!” Hắn có chút khó khăn kêu lên chữ này, từ nhỏ hắn cùng ba trao đổi rất ít, ngay cả khi dự thính hội nghị, sau khi hội nghị kết thúc, ba cũng chỉ hỏi hắn một câu: “Hiểu không?”
Cái đầu nho nhỏ của Lâm Khải chỉ biết lắc đầu
Sau đó, chỉ cần mỗi lần dự thính hội nghị xong, ba của hắn vẫn như cũ sẽ là hai chữ: “Hiểu không?”
Hắn từ việc lắc đầu, đến cái hiểu cái không, cho đến khi mười ba tuổi kiên định gật đầu nói cho ba biết, hắn đã hiểu. Ngay lúc đó hắn cũng liền xuất ngoại, một mình đối mặt với mưa gió bên ngoài. Khi hắn học trung học, hắn đã quản lý chi nhánh của Dung Khoa ở nước ngoài, được hắn dẫn dắt, danh tiếng của chi nhánh công ty một đường thăng tiến.
Lâm Tuấn Thiên nghe tiếng quay đầu lại nhìn đến con trai của mình, cường tráng mà tiêu sái, bề ngoài so với hắn lúc trẻ còn xuất chúng hơn, giữa hai lông mày lộ ra một cỗ khí phách vương giả, hắn từ nhỏ bồi dưỡng con trai tỉnh táo máu lạnh, nhưng không có nghĩ đến mình cuối cùng thua bởi đứa con trai từ tay mình luyện ra.
Hắn há có thể không đau lòng?
“Tao không phải là ba mày, mày cũng không cần gọi tao là ba!”Thanh âm của hắn lạnh như vậy, lạnh đến thấu cả xương.
“Con biết ba hận con, nhưng con vẫn xem người là ba.” Người ba này mặc dù từ nhỏ không quan tâm đến hắn, phương thức giáo dục cho tới bây giờ đều là máu lạnh cùng lãnh đạm, nhưng trong lòng hắn rõ ràng đây chỉ là một cách giáo dục, hắn có thành tựu như hôm nay đều là nhờ vào sự dạy dỗ của ba.
“Nếu như mày còn nghĩ tao là ba mày, mày cũng sẽ không làm ra chuyện như thế, liên thủ mẹ mày đem tao đá ra hội đồng quản trị cắt chức, chính mày liền ngồi lên cái ghế CEO của Dung Khoa, vậy có bao giờ mày cảm thấy có chút nào tự trách không? Chính mày đã đạp lên ba ruột của mình mà đi lên!”
“Ba biết rõ con cũng không muốn như vậy, nhưng do ba đã làm những chuyện khiến cho mẹ không cách nào nhịn được rồi. Nếu như ba có quan tâm đến mẹ một chút, con cũng sẽ không làm như vậy. Con nhớ là đã đi tìm ba, cùng ba nói chuyện nhưng ba cho tới bây giờ đều không liếc mắt đến con một cái, lòng của ba hoàn toàn không để ở trong cái nhà này.” Lâm Khải nghĩ đến những gì đã trải qua, hắn đối với người ba này đúng là có một ít hận. Khi hắn bắt đầu ý thức được mọi chuyện, ba cho tới bây giờ cũng chưa từng cho hắn một vòng ôm ấm áp.
“Mày bên ngoài cũng một đống tình nhân, mày cảm thấy mày có tư cách trông nom tao sao?”
“Người đã kết hôn là ba, không phải con. Nếu như con kết hôn, con nhất định sẽ trung thành với hôn nhân của mình, con không muốn con của mình từ nhỏ đã phải sống trong một cuộc hôn nhân tan vỡ, ở trong một căn nhà không có chút hơi ấm gia đình mà lớn lên!”
“Tao hiện tại không muốn nói với các người về tình yêu, tao chỉ là ở bên ngoài vui đùa một chút, nhưng là các người lại đuổi tao ra khỏi nhà, các người cũng đủ ngoan độc?” Nghĩ đến mẹ con bọn hắn, ông liền vô cùng đau đớn.
Đối mặt với ba, Lâm Khải cuối cùng vẫn giữ vững trầm mặc, hắn căn bản không nghĩ tới mẹ ngay lúc ba xuống đài lập tức nói ly hôn, hắn vẫn cho là mẹ gọi hắn giúp, chỉ là muốn để cho ba nếm một chút giáo huấn, nhưng không có nghĩ