hìn như lịch sự kính rượu cô, lại làm cho cô càng uống càng nhiều.
Bộ dáng cô vẫy tay chào hỏi, gương mặt trắng lộ ra vài điểm hồng hồng, cặp mắt say mê kia, đôi môi…Tất cả đều khiến cho hắn không nhịn được muốn phát điên lại không thể kiềm chế cả người xao động.
“Không nhìn ra, Tô chủ quản ngược lại rất say sao?” Hắn cười như không cười khóe miệng lộ ra lạnh lùng.
“Tô chủ quản? Anh đang nói tôi sao?” Tô Tiểu Mễ đưa ra ngón trỏ, ngây ngốc chỉ hướng mình, đầu méo mó đung đưa.
Nhìn hình dạng của cô, Lâm Khải chợt cởi áo, tiện tay ném xuống đất, chỉ thấy một chiếc áo lót màu xám, đem vóc người hắn bại lộ toàn bộ ở trước mắt Tô Tiểu Mễ.
“Ừ, vóc người rất tốt, rất tuyệt, cám ơn anh, tiên sinh!” Cô nói câu được câu mất, trong đầu lại thoáng qua hình ảnh đêm đó hắn đè cô ở phía dưới.
“Tô Tiểu Mễ, ngươi đang phát xuân sao? Muốn gì đây, mau trở lại, mau trở lại!” Tô Tiểu Mễ dùng sức nhắm mắt lại, không nhìn tới Lâm Khải, sau đó nói thầm những lời mình cũng không hiểu xoay người muốn rời đi hắn.
Lâm Khải lại tiến lên đem cô ngăn ở trên vách tường.
Tô Tiểu Mễ chỉ đành phải giả vờ say tiếp tục, “Tiên sinh, anh thật kỳ quái!”
“Vậy sao?” Hắn nhìn cô, xem ra cô lại uống quá nhiều, người phụ nữ này chẳng lẽ không biết trạng huống hiện tại rất nguy hiểm sao? Hay là cô chơi tình một đêm bị nghiện, cho nên lại ra ngoài “Tìm thú vui”?
Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên hận không thể vung cho cô mấy quyền, đánh cô đến mức thanh tỉnh chạy trở về.
“Tiên sinh, tôi phải đi, để cho tôi đi!” Cô thích hợp ho khan mấy cái.
“Đi? Đi đâu? Cô ói khắp người tôi, liền muốn đi như vậy, giống như mọi chuyện đều không liên quan?” Hắn chẳng những không để cô đi, ngược lại đem cô dính vào trên vách tường chặt hơn, chỉ kém cả người không có dán lên.
“Tiên sinh đẹp trai như vậy, lại có hình thể như vậy, rất đại độ, đúng không, sẽ không so đo với một tiểu nữ say rượu như tôi nha!” Ánh mắt say mê của cô nhìn về phía hắn, như sao vụt bay lóe lên sáng sủa.
Lâm Khải nhìn mị thái nho nhỏ của cô, ánh mắt sáng sủa kia cơ hồ khiến hắn thất thần, cúi đầu vừa nhìn, đập ngay vào mắt là xương quai xanh, da thịt trắng nõn, tất cả tốt đẹp đêm đó của cô trong nháy mắt tràn vào đầu óc của hắn khiến cho thân thể không tự chủ được căng thẳng theo.
Chương 23: Thì ra không phải chỉ một mình hắn
Hắn chăm chú nhìn cô gắt gao, mang theo tính khiêu khích.
“Cô gái nhỏ say rượu?” Khóe miệng của hắn đột nhiên buông lỏng, lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Ánh mắt của Tô Tiểu Mễ vừa mê hoặc vừa hiếu kì nhìn hắn, cười nhẹ, chỉ cảm thấy tim đang căng thẳng đập không ngừng, thậm chí còn có chút run rẩy.
“Đáng chết, ánh mắt như vậy!” Hắn thầm hầm hừ trong lòng.
Thậm chí khiến hắn quên mất lời cần nói tiếp theo, miệng không chút do dự ấn xuống, dùng sức mút vào.
Thân thể Tô Tiểu Mễ đột nhiên dán thật chặt vào vách tường lạnh, đôi mắt mở to nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là tình huống thần kì gì? Tại sao hắn hôn cô? Tối nay cô không có câu dẫn anh ta, cũng không có ý định muốn thất thân nha?
“Mau, mau… mau tỉnh lại, tỉnh lại đi…” Tay của cô đặt ở hai bên bắp đùi mình, đại não không ngừng gọi mình cách xa người đàn ông này một chút, nhưng hắn là cấp trên của cô, ngẩng đầu không thấy cúi đầu liền thấy (có lẽ ý là “đằng nào cũng gặp”), lần đầu tiên phát sinh quan hệ là vì không biết sẽ xảy ra tình huống như thế, nếu như có lần thứ hai, thật không khỏi cũng quá khó xử đi, sau này làm sao gặp người? Truyện Sắc Hiệp –
Đầu lưỡi của hắn linh xảo tiến vào trong môi cô, nhiều lần hút lấy hương vị thơm ngọt bên trong. Tô Tiểu Mễ chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên một trận, sau đó trống rỗng.
Làm sao bây giờ? Không có khả năng cự tuyệt, phải làm sao đây?
Thân thể của hắn theo nụ hôn trở nên càng ngày càng nóng, đôi chân thon dài mà có lực mạnh mẽ chống đỡ thân thể cô khiến cô muốn kháng cự cũng không thể động đậy. Hắn dùng sức lôi kéo, eo nhỏ của cô liền bị ôm thật chặt trong tay ai kia, hai người càng thêm khít khao.
“Không!” Cô kêu to, “Nhưng tại sao không có âm thanh?” Tô Tiểu Mễ kinh ngạc.
Thân thể cô mảnh mai như vậy, bàn tay to của hắn cách một lớp y phục cũng có thể cảm nhận được toàn thân cô run rẩy, loại run rẩy nhè nhẹ này, làm cho hắn không khỏi mất khống chế một lần nữa. Thật muốn ngay lập tức tại chỗ này gần gũi cô! Mà một khi loại ý niệm này đã nảy sinh thì thật khó để có thể dừng lại được.
“Trời ạ, mình điên rồi sao? Sao mình có thể tự cho phép mình và cấp trên của mình phát sinh tình huống này lần thứ hai?” Tô Tiểu Mễ nhắm chặt mắt, vội vã thanh tỉnh lại.
“Một… Hai… Ba… đẩy…” Tô Tiểu Mễ nhủ thầm.
Cô chưa kịp đẩy ra, bên cạnh đã có người gọi to: “Lâm Khải…”
Thanh âm thẹn thùng nhưng không yếu đuối, Lâm Khải nghe phía sau có người kêu lên, tay của hắn từ từ buông lỏng, môi của hắn dùng sức hôn một cái trên môi của cô.
“Phụ nữ ngoan, phải về sớm một chút!” Thanh âm của hắn trầm thấp đến mức tựa hồ chứa một tia ra lệnh.
“Khải, em tìm anh thật lâu nha!” Người phụ nữ kia cười quyến rũ nhìn cô, đối với tất cả những chuyện cô ta vừa thấy hình như cũng không có tức giận,