hết gì…? An Ôn chết tiệt!
“Được, vậy ít nhất bác sĩ cũng phải để cho tôi vài ngày để chuyển viện chứ. Trong vòng ba ngày, nếu như mà tôi đóng không được một trăm vạn ở chỗ này, tôi tự nhiên sẽ mang theo ba tôi rời đi!”
“Không được, cô chỉ có một ngày thôi. Chỗ chúng tôi luôn có bệnh nhân đứng xếp hàng xin nhập viện, một ngày này là nhìn ở mặt mũi của Lâm tổng mới để cho ba cô ở lại, nếu không cô đã phải rời đi trong vòng một tiếng!” Bác sĩ nhẫn tâm ném xuống những lời này, hất cằm cao ngạo rời đi khỏi tầm mắt của Tô Tiểu Mễ.
Cô nắm thật chặt quả đấm của mình, tự nói với mình phải bình tĩnh, phải thật bình tĩnh…Phải tỉnh táo…!!! Hiện tại quan trọng nhất là liên hệ trở lại bệnh viện cũ, để cho ba có chỗ ở trước.
Không tới một phút, cô nhận được điện thoại của Hạ Tử Vi, nói nhà hàng không can ngăn được bị buộc tạm đóng cửa để hợp tác điều tra.
Những lời tiếp theo của Hạ Tử Vi một chữ Tiểu Mễ cũng không nghe được, suy nghĩ của cô đã không còn ở nơi này. Bỗng nhiên cô như tìm được lời giải đáp, nhanh chóng bảo Tử Vi đừng nóng vội, cô sẽ nghĩ biện pháp.
Điện thoại cắt đứt rồi, cô lập tức gọi một cú điện thoại cho mẹ, thanh âm nghẹn ngào có chút cường ngạnh ở đầu kia vẫn bị Tô Tiểu Mễ phát hiện… thì ra là mẹ bị đình chỉ công tác.
Xâu chuỗi tất cả mọi sự kiên lại… cô chỉ có thể nghĩ đến một người… An Ôn!
Cúp điện thoại, cô gọi điện thoại tới công ty, xác định An Ôn ở Dung Khoa, cô lập tức nhanh chóng trở về.
*********
Phòng làm việc của An Ôn, Tô Tiểu Mễ cơ hồ không gõ cửa liền xông vào.
Nhìn Tô Tiểu Mễ nộ khí đằng đằng, An Ôn rất tự nhiên, bình tĩnh nói: “Tô chủ quản, cô càng ngày càng không biết phép tắc rồi, ngay cả phép lịch sự cơ bản nhất là gõ cửa cũng không biết sao?”
“Nhà hàng của chúng tôi có phải do bà cho người đóng không? Còn có công việc của mẹ tôi, bệnh viện nơi ba tôi ở, tất cả đều là do bà thao túng, đúng không?” Cô tức giận gấp gáp hỏi.
“Đúng vậy, đều là do ta kêu người làm đó.” Bà không e dè mà thoải mái thừa nhận.
“Bà thật quá quắt, tại sao bà lại làm như vậy?” Tô Tiểu Mễ thật muốn mắng một câu bà tám thối, nhưng vẫn kềm lại được. Dù sao bà cũng lớn tuổi hơn mình, câu nói đó chỉ có thể mắng ở trong lòng.
“Do ta cao hứng, ta thích, cô có thể quản sao?” An Ôn nhìn bộ dạng cô bị tức đến muốn chết đi sống lại, khiến bà cảm thấy thật hả hê. Ép Tô Tiểu Mễ đến mức này mới có thể nói ra điều kiện, mà bà cũng chỉ là cho cô một chút giáo huấn nho nhỏ thôi mà.
Một giây, hai giây… Mười giây…Tô Tiểu Mễ chịu đựng, chịu đựng… Thái độ phách lối này làm cho Tô Tiểu Mễ càng thêm tức giận, nhưng cô tự nói với mình không thể để cho bà thao túng tâm tình của mình, nếu không cô liền nhất định phải thua.
“Bà rốt cuộc muốn gì?”
“Cút ngay khỏi Dung Khoa, cách xa con ta! Đời này đừng có liên lạc gì với con trai ta nữa!” Bà trực tiếp nói mục đích ra.
Tô Tiểu Mễ hô hấp thật sâu, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ bị hai mẹ con Lâm Khải và An Ôn này bức cho điên khùng mất!
“Bà cho rằng tôi không muốn rời đi Dung Khoa sao? Nói cho bà biết, chỉ cần con trai của bà ra lệnh một tiếng, tôi sẽ trốn nhanh hơn bất luận kẻ nào. Đối với con trai của bà, tôi cũng không có bất kỳ hứng thú, càng không muốn trở thành con dâu nhà họ Lâm các người!” Tô Tiểu Mễ kìm nén bực bội trực tiếp nói ra: “Hiện tại, tôi rất nghiêm túc, rất có trách nhiệm nói cho bà biết, chỉ cần bà với con trai của bà bàn bạc xong, muốn tôi rời đi lúc nào tôi liền đi ngay lúc đó. Bởi vì không phải là tôi cố chấp ở nơi này không chịu đi, mà là con trai của bà buộc tôi ở lại, tôi không cách nào rời đi được!”
Tô Tiểu Mễ cuối cùng đã có thể thông suốt chấp nhận nói ra, chuyện rối rắm giữa mẹ con bọn họ cô không muốn dính vào nữa. Cô cũng đã chịu đủ cuộc sống như thế rồi, tha thứ cho cô, để cho cô ích kỷ một lần đi! Nếu như bởi vì cô mà người bên cạnh bị thương tổn, cô tuyệt không thể tha thứ chính mình!
Chương 175: An Ôn ra tay 2
An Ôn nghe cô nói, hung hăng khi dễ trở lại.
“Nếu không phải là do cô quấn lấy nó, nếu không phải là do cô dùng thủ đoạn dụ dỗ gì đó, con ta sẽ quấn lấy cô à? Thật là một chuyện cười, đường đường là tổng giám đốc Dung Khoa quốc tế, sẽ quấn lấy không buông một người phụ nữ bình thường như cô à? Thật không biết cô lấy đâu ra can đảm nói ra những lời này.” Bà giễu cợt, hận không thể hoàn toàn vùi dập cô vào trong bể nhục nhã.
“Con trai của bà kiêu ngạo, con trai của bà có tiền, con trai của bà đẹp trai… Tôi thừa nhận, hắn rất ưu tú, rất có mị lực, nhưng hiện tại tôi muốn nói cho bà biết, tôi đối với đứa con yêu quí của bà không có hứng thú, bây giờ bà ở đây ăn thua đủ với tôi cũng không giải quyết được gì. Chuyện nên làm là tới phòng làm việc của con trai bà, sau đó nói bà muốn đuổi Tô Tiểu Mễ, cùng hắn than thở khóc lóc, chỉ cần hắn đồng ý, tôi lập tức xách giỏ rời đi!”Tô Tiểu Mễ cũng không khách khí trả lời.
“Hừ! Cô ở đây nghĩ cái gì chẳng lẽ ta không biết, kêu ta đi tìm con ta đuổi việc cô, cô lại đang muốn giở thủ đoạn gì đây? Kế ly gián? Muốn cho mẹ con chúng ta tình cảm bất hòa? Tâm tư của cô thật đủ xấu!”
Tô Tiểu