Vâng!
An Lâm theo ánh nhìn của Trúc Diệp nhìn vào họ. Phát hiện ra mấy người đó cũng đang nhìn về phía anh thì anh chỉ thoáng mỉm cười rồi quay sang nói với Trúc Diệp:
– Em ở đây nhé? Anh qua chào hỏi họ vài câu.
– Vâng!
Tiệc buffet của bệnh viện tổ chức tương đối hoành tráng. Nghe nói còn mời cả những nghệ sĩ nỏi tiếng đến biểu diễn và một số vị chức quyền trong thành phố đến dự. Không hổ danh là bệnh viện danh giá nhất thành phố. Thỉnh thoảng, mấy người bưng bê rượu đi qua đi lại có mời Trúc Diệp uống, nhưng cô đã cúi đầu từ chối. Có lẽ cũng không nên uống rượu nhiều quá.
Có một điều rất lạ mà Trúc Diệp thắc mắc từ đầu đến giờ: Tại sao Nam Lâm lại có mặt ở đây? Anh ấy cũng được mời hay sao? Theo như cô được biết thì Nam Lâm chỉ là một đội trưởng của một phòng rất nhỏ thuộc trụ sở công an của thành phố. Không có lí nào người đứng cao hơn anh rất nhiều lần không được mời mà anh lại có mặt ở đây cả. Chẳng lẽ do anh là em trai của trưởng khoa tim mạch nên họ mời hay sao? Hoàn toàn không thể, An Lâm đã nói rồi, anh chỉ có thể mời thêm cô nữa thôi. Và có lẽ cô cũng hiểu là An Lâm không có lí do để mời Nam Lâm. Nhưng thắc mắc thì là vậy, cô có thể hỏi được ai cơ chứ? Rồi cuối cùng Trúc Diệp cũng chỉ biết lắc đầu cười nhạt.
– Nụ cười của em khổ sở quá, không vui khi anh đến à?
Trúc Diệp mải suy nghĩ, không biết Nam Lâm đã đi đến chỗ cô từ lúc nào. Đã hơn một tháng trôi qua, đây là lần đầu tiên Trúc Diệp nhìn kĩ khuôn mặt của anh đến vậy. Nét ương ngạnh vẫn chẳng thể tiêu tan đi trong đôi mặt của anh, hai chiếc khuyên tai sáng loáng như một vật bất di bất dịch càng làm anh thêm ngỗ ngược. Làn môi mỏng nhếch lên như khiêu khích, chiếc mũi cao anh tuấn nằm chính giữa khuôn mặt càng tô điểm cho nó thêm ngời sáng. Chợt, bao nhiêu xúc cảm yêu thương ùa về khiến cô chỉ muốn lao vào lòng anh ngay lập tức. Nhưng cô đã kiềm chế, người khẽ rung lên một hồi như để cưỡng lại rồi cười gượng với Nam Lâm:
– Em đâu có nhìn thấy anh.
Nam Lâm lặng người đi. Bỗng nhiên chẳng biết nói gì nữa, mọi thứ xung quanh như ngừng trôi giữa hai người. Giống như thiên địa hòa hợp vào lòng mỗi người khiến cho họ chỉ biết đứng nhìn nhau mà bày tỏ tình cảm. Có đôi khi, những nỗi lòng của ta thật sự chỉ có thể nói ra bằng ánh mắt mà thôi.
– Sao hôm nay anh lại đến đây? – Trúc Diệp bất giác tìm được câu hỏi mà mình vẫn tò mò suốt từ đầu bữa tiệc đến giờ. Đồng thời phá tan sự in lặng diễn ra giữa hai người.
Nam Lâm cho tay vào túi quần, ngẩng mặt lên trời nhìn ánh trăng treo lơ lửng tầng không rồi nói:
– Được sếp nhường vé. Tiện thăm anh trai luôn.
Trúc Diệp cũng chỉ biết ậm ờ:
– Vậy hả?
– Thực ra là cũng muốn tìm xem có điều gì thú vị không!
Câu nói này của Nam Lâm làm Trúc Diệp như hoang mang. Sau dần cô định thần lại ngay. Cô hiểu cái ý tứ trong câu nói kia, anh muốn đi tìm một người con gái cho riêng anh ấy. Không phải là cô. Có lẽ tất cả đang dần hướng về tương lai, cái thực tại khốc liệt này rồi sẽ mau chóng trở thành quá khứ không ai muốn lục lại. Chỉ tiếc là cô không có quyền ngăn cản anh:
– Ừm, vậy anh đã thấy gì chưa?
– Chưa.
Câu trả lời ngắn gọn này khiến Trúc Diệp thanh thản ít nhiều. Cô không hiểu sao khi đứng trước mặt Nam Lâm, cảm xúc của cô không thể kiểm soát. Dường như tất cả mùi vị của tình yêu đều ập đến khiến cô có phần ngả nghiêng, liêu xiêu, lại có phần bồng bềnh, êm ái.
– Trúc Diệp này!
Nam Lâm khẽ gọi tên cô. Âm thanh ấm áp như làn nước xuân, cứ len lỏi, róc rách vào tận nguồn ngạnh mọi giác cảm của Trúc Diệp. Từ sau cái đêm hôm ấy, Nam Lâm chưa từng gọi tên cô dịu dàng hơn thế này. Bất giác, nỗi nhớ và sự xúc động làm Trúc Diệp cảm thấy cay cay nơi khóe mắt. Cô cúi mặt xuống để che giấu, đồng thời trả lời anh:
– Dạ!
– Hình như anh chưa nói câu đó với em có đúng không?
Trúc Diệp hơi ngẩng đầu, một chút thôi. Rồi cô nói giọng ngạc nhiên:
– Câu gì ạ?
Nam Lâm thôi nhìn vầng trăng, ánh mắt anh bỗng nhiên chuyển sắc. Đồng tử tụ một nét thống khổ, buồn đau nhưng lại kiên định. Đôi mắt ấy đang nhìn vào Trúc Diệp, cơ hồ như muốn thu nhận hết thảy mọi hình ảnh của cô. Rồi anh nói với giọng run run:
– Chúng ta…chia tay đi!
Trúc Diệp tưởng mình bị một lực mạnh xô vào trái tim yếu mềm khiến nó trầy trụa giây phút đó. Lần này thì cô đã ngẩng cao đầu nhìn Nam Lâm. Sự hoang mang trong cô như thủy triều cuộn dâng, nhanh chóng chế ngự tất cả khiến cô chỉ biết lặng i