chiếc xe đã mở cửa sẵn.
Cuối cùng cô gái cũng bị chàng trai ép lên xe, chuyện giận hờn của đôi tình nhân cũng diễn xong rồi. Quãng đường phía trước cũng đuợc thông suốt, nhưng một chiếc xe thể thao màu xám bạc chẳng biết tại sao lại chết máy ngay giữa đường.
Cần gạt nước chuyển động theo nhịp, tiếng còi xe phía sau vang lên ầm ĩ, gần như át cả tiếng giống tố âm ỉ nơi chân trời.
Nhưng cậu chẳng còn đủ sức để nhấn chân ga.
Rõ ràng bản thân có cảm giác, rõ ràng còn nuối tiếc không nộp tờ đơn ly hôn, rõ ràng ghen tức khó chịu, rõ ràng chỉ cần một câu ra lệnh nhẹ nhàng, cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời quay về bên cạnh mình, tại sao còn phải lén lút, tại sao còn phải tự dằn vặt bản thân?
Dù cô chỉ coi cậu là cậu chủ thì đã sao? Dù cô không coi cậu là đàn ông thì đã sao? Nếu cô và gã họ Thư kia tự nguyện đến với nhau, tuyên bố cho cả thiên hạ biết, mọi người đồng ý thì cậu sẽ thế nào?
Chỉ cần kéo cô lại khóa chặt lại bên người, lấy thân phận cậu chủ ra lệnh, cậu sẽ không cần lo lắng cô sẽ chạy tới nơi mình không tìm thấy.
Diêu Tiền Thụ cởi mớ quần áo ướt nhem ra đi tắm nước nóng, rồi sung sướng ôm quần áo bẩn vào phòng giặt quần áo.
Cái giỏ chuyên để quần áo của cậu chủ vừa được để vào trong phòng giặt. Đó vốn là việc của cô, nhưng giờ đã để người khác làm.
Trong giỏ toàn quần áo mới thay còn vương mùi của cậu chủ. Cô không nén nổi mê hoặc ngồi xuống cạnh chiếc giỏ quần áo của cậu, để thứ mùi vị chỉ thuộc về cậu chủ đang tràn ngập trong không khí tiến vào mũi mình.
Đã lâu lắm không giặt quần áo cho cậu chủ rồi.
Giờ cậu ấy đã không cần cô phục vụ riêng nữa.
Nhưng, cô là người hầu của cậu, dù sao giờ cũng không có người giặt, cô cố gắng làm việc, đi giặt quần áo cũng chẳng có gì sai đâu nhỉ?
Xắn ống tay áo lên, cô ôm giỏ quần áo bẩn, chuẩn bị làm việc đã lâu không làm.
“Đưa đây cho tôi!”.
Tiếng ra lệnh rắn rỏi lạnh lùng vang lên từ sau lưng cô, cô còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, giỏ quần áo trong tay đã bị giật mất.
“Cậu… cậu chủ…”.
Cậu ấy về lúc nào vậy?
Mái tóc rối bù còn ướt nước mưa, áo sơ mi dán vào lồng ngực phập phồng như ẩn như hiện.
Đôi mắt đen nhánh của cậu không nhìn cô, kéo cái giỏ quần áo ra phía sau, không để cô đụng vào.
“Cậu chủ… em chỉ muốn giúp cậu giặt quần áo…”.
“Thôi. Cô không cần xen vào chuyện của người khác”.
“…”. Cô cụp mắt xuống, hóa ra cô không thể quan tâm tới những chuyện nhỏ nhặt của cậu chủ nữa rồi, “… Vâng. Em biết rồi”.
Cô cúi đầu đi ra khỏi phòng giặt quần áo.
Chiếc nhẫn bạc rẻ tiền được lồng vào một chiếc dây chuyền bạc rơi ra khỏi đống quần áo trong giỏ.
Cậu thừa lúc cô không để ý vội vàng nắm chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.
CHƯƠNG 40: CẬU CHỦ, CẬU BỊ BẮT CÓC SAO?
Làn khói thuốc lượn lờ trong quán bar khuya.
Chàng trai mặc bộ quần áo thuần một màu ngồi trong phòng riêng hút thuốc uống rượu liên tục.
“Cẩm Ngọc, không phải cậu không thích hút thuốc sao? Dạo này hút kinh quá. Còn chưa làm lành à?”.
“Để tớ nói nhé, cậu cũng chán đời quá đấy, cứ cởi sạch quần áo ra, ôm cô ấy đè lên giường, nói đúng một câu anh yêu em không phải là xong à, việc này cứ vòng vo tam quốc làm gì”.
“Ôi giời, các cậu đừng giày vò cậu ấy nữa, cô người hầu nhà cậu ấy á, trong đầu toàn là gỗ, đầu làm từ gỗ đấy, ám chỉ rồi công khai cách nào cũng thử hết rồi, chỉ biết phục vụ Cẩm Ngọc như cậu chủ, chẳng biết cậu chủ nhà mình cũng có thất tình lục dục, là tên đàn ông chính hiệu thích cô ta từ thể xác tới tâm hồn đâu!”.
Chàng trai gỡ điếu thuốc trên môi xuống, dụi tắt, nới lỏng cà vạt, lẳng lặng tiếp tục uống rượu giải sầu, cố nuốt mọi thất tình lục dục không thể kìm chế nổi với cô gái ngốc nghếch kia xuống.
Anh em xung quanh thấy cậu không trả lời cũng chẳng làm chộn rộn nữa, tản ra chỗ khác ngồi chơi, chỉ cười khẽ lắc đầu với cậu.
“Hồi trước tìm cậu đi chơi, cậu bảo mình kết hôn rồi, đưa hết tiền cho vợ, không có tiền, giờ thì giàu rồi hả? Mời mọi người uống rượu?”
Chàng trai kia vẫn lờ đi, tiếp tục nhấm nháp ly vang đỏ không trả lời.
“Vợ chạy rồi mới nhớ tới anh em, cậu được lắm”.
Vợ của cậu chạy thật, cậu tận mắt thấy cô lên xe người đàn ông khác, ngồi trên ghế lái phụ của gã kia, cài dây bảo hiểm, còn cậu thì ngậm bồ hòn làm ngọt uất ức ngồi trong xe mình, không tìm ra cớ mà nổi giận.
“Đúng đó, hồi trước cậu sống chết cũng chẳng thừa nhận mình có tình cảm với người ta, chạy ra nước ngoài tránh cô ấy lâu thế, rốt cuộc chịu thua, không chịu nổi mới đồng ý về nước đúng không?”.
“… Sao tôi phải yêu một người hầu hả? Với tôi, cô ấy chỉ giống như Hắc Thủ Đảng thôi…”
“Tớ thì tò mò lắm nhé, rốt cuộc con cún con ấy làm gì với cậu, khiến cậu càng lúc càng thích, quan tâm hờn dỗi tới mức này hả? Không lẽ chỉ vì bị người khác phá chuyện kết hôn giả, chứ không phải vì cậu không chịu được việc cô ấy bị người khác cướp mất?”.
“…”
Cậu nghĩ phải tránh xa cô, phải tránh xa cô người hầu ấy ra, cậu còn nhớ hồi còn bé mình đã nói, cô ấy như Hắc Thủ Đảng, chỉ là thứ thuộc về cậu, cậu sẽ không có tình cảm với Hắc Thủ Đảng, nhưng tại sao mỗi lần đối diện với cô, cậu càng lúc càng khó kiểm
