Old school Swatch Watches
Cậu chủ hồ đồ

Cậu chủ hồ đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327882

Bình chọn: 9.5.00/10/788 lượt.

họn chồng, bọn họ cũng sợ chạy mất dép! Còn bảo con muốn tìm người đàn ông để cùng đi phục vụ người đàn ông khác, đúng là đồ não nhũn loạn trí tâm thần đó”.

“Hừ! Không thể theo mấy tên đàn ông con trai không chí hướng không tương lai như thế được, bạn trai của cô mặt mũi người ngợm ra sao không quan trọng, quan trọng nhất là phải giống cô, phải có sự trung thành tuyệt đối với cậu chủ, nghe rõ chưa!”.

“Ừm…”.

“Trả lời to lên cho ta!”.

“Vâng! Con nhất định sẽ lừa được một gã về phục vụ cậu chủ, tận tụy với cậu chủ, hy sinh cho cậu chủ, vì cậu chủ mà nhảy vào núi đao biển lửa cũng không từ!!!”.

“Rất tốt!”.

“Nhưng mà, cậu chủ đã thành người Anh rồi, con tìm chồng về phải tận tụy với ai đây. Dù sao cũng không thể kêu người ta tận tụy vì một con chó Tàng Ngao với con chứ?”. Cô nhỏ giọng càu nhàu, kéo kéo cái dây xích chó, than vãn cứ than vãn, nhưng công việc của mình cô cũng không dám chậm trễ.

“Hắc Thủ Đảng, hôm nay chúng ta phải đi gặp người tên là Thư Thành Nhạc, đây là ảnh của anh ta, nhớ rõ nha. Tao đồng ý chăm sóc mày như chăm sóc cậu chủ, cho nên mày là người to nhất, có quyền quyết định ấy, mày đồng ý thì tao mới có thể yên tâm thích anh ta. Thích anh ta, mày chỉ cần sủa một tiếng, không thích cũng không được cắn người ta thảm thương như lần trước đó, đúng là đồ vô nhân đạo!”.

Diêu Tiền Thụ xuất phát, dắt Hắc Thủ Đảng đã mấp mé tuổi già chạy tới hiện trường xem mắt, lừa đàn ông.

Tổng quản bảo mẫu nhìn theo bóng cô dần đi xa cảm thấy yên lòng, yên lòng xong thì chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc của ông.

Việc thứ nhất, tắm cho cậu chủ – lau bức chân dung lớn của cậu chủ treo trên bức tường phía trên lò sưởi ở phòng khách một trăm lần. Gương mặt anh tuấn của cậu chủ, kia hình dáng hoàn mỹ được hoa hồng vây quanh, kia cái chân khi ngồi, cái dáng đan ngón tay vào nhau đặt bên môi gợi cảm, kia ánh mắt hoang dã tự nhiên lại tràn đầy chất đàn ông, ôi ôi ôi, cậu chủ xinh đẹp!

Việc thứ hai, pha trà cho cậu chủ – cung kính đưa tới trước bức chân dung cỡ lớn của cậu chủ.

Việc thứ ba, xức nước hoa cho cậu chủ – không thể vẩy nước lên tranh, thế thì xông hương đi, ừm ừm, đặt một cái lư hương thật lớn trước bức chân dung cỡ lớn của cậu chủ!

“Reng reng”.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, quấy rầy lịch làm việc của ông, chuyện này khiến ông rất ghét, ông cầm điện thoại tức giận nói: “A lô, ai đấy?”.

“Tôi đây”.

“Tôi đây?”. Tổng quản bảo mẫu ngẩn người ra.

“… Là tôi! Không phải ông!”.

“Sao ta lại không phải là ta chứ? Ta đã làm ta nhiều năm thế rồi, cái đồ con nít ranh gì chứ, gọi điện tới bảo ta không phải ta?”.

“… Im miệng, sân bay”.

“Sân bay cái gì chứ, mắng ai là sân bay hả!”.

“… Tôi ở sân bay!”.

“Hở?”.

“Tới đón tôi! Ngay lập tức!”.

“Há? Cậu… cậu chủ!”.

“Cộp”, điện thoại rơi thẳng xuống mặt đất, tổng quản bảo mẫu lấy lại tinh thần nhặt nó lên, tiếng hét xuyên qua ống nghe, chọc thẳng vào tai đối phương.

“Cậu chủ!!! Cậu đã về rồi!!! Cậu đã trở về rồi ồi ồi ồi ồi ồi ồi! Sao cậu không nói thêm mấy câu nữa, hại tôi không nhận ra cậu chủ là cậu chủ, ôi ôi ôi ôi ôi, giọng cậu thay đổi rồi, giọng cậu giờ gợi cảm vô cùng, trầm vô cùng, êm ái vô cùng, đàn ông vô cùng, cậu chủ, cậu nói thêm mấy câu cho tôi cảm nhận chất đàn ông chút đi mà mà mà mà mà!”.

“Cạch. Tút…”.

Đáp lại lời ông là tiếng cúp máy thẳng thừng dứt khoát.

“A a a, tiếng dập máy có chất đàn ông quá!!! Tiếng cúp máy lạnh lùng trang nhã tràn ngập khí chất vương giả nam tính như thế, trừ cậu chủ ra không còn ai nữa!!!”.

“Toàn thể người làm nghe lệnh của ta, nghiêm, nghỉ, chuẩn bị trang bị cẩn thận, giờ chúng ta phải tới sân bay nghênh đón cậu chủ trở về!”.

“Báo cáo tổng quản, còn thiếu một người”.

“Ai? Đứa nào không muốn sống dám vắng mặt trong ngày đón cậu chủ về nhà hả!”.

“Diêu Tiền Thụ ạ!”

“Con ranh đó lại chạy đi đâu rồi hả, bắt nó về đây!!!”.

“… Không phải ông sắp xếp cho cô ấy đi xem mắt sao?”.

CHƯƠNG 3 : AI CHO CÔ ĐI COI MẮT HẢ ?!

Một chiếc Limousine sành điệu tiến vào sân bay.

Cửa xe mở rộng, một tấm thảm đỏ từ trong tung ra, trải thẳng vào sảnh chờ của sân bay.

Một đám người cầm hoa hồng, xếp hàng chỉnh tề như đã được huấn luyện xuất hiện, xông thẳng vào trong sảnh chờ của sân bay như một đoàn quân nhỏ, người đi đầu tay giơ cao một bức ảnh chân dung cỡ lớn và tấm biển tên gắn đèn nhấp nháy hăng hái rẽ dòng người mở đường máu.

Những người xung quanh đều nhìn qua.

“Chuyện gì thế? Lại có ngôi sao gì tới à?”.

“Cái đám fan não nhũn này. Ối trời, có cả đồng phục nữa à?”.

“Đây là hội gì thế? Hội mặc đồ hầu nữ quản gia à?”.

“Cái ông đi đầu kia phải hơn năm mươi rồi nhỉ? Già thế còn theo đuổi ngôi sao à?”.

“Ngôi sao nào khủng thế? Ngay cả ông già cũng không tha?”.

“Coi cái ảnh ông ta giơ lên không phải biết ngay à”.

“Thế nào thế nào?”.

“… Một thằng nhóc kháu khỉnh”.

“Hả? Ông già năm mươi tuổi thích… bé trai kháu khỉnh?”. Sở thích gì lạ vậy?

Không thèm để ý tới những ánh mắt chờ mong ngôi sao gợi cảm của mọi người, tổng quản bảo mẫu giơ ảnh lên, hai mắt như rada quét tìm mục tiêu.

Đột nhiên, một cái túi