Old school Easter eggs.
Câu được con rùa vàng

Câu được con rùa vàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326600

Bình chọn: 10.00/10/660 lượt.

ằng anh ta luôn muốn trở thành một người đàn bà, anh ta đang để dành tiền để làm phẫu thuật chuyển giới. Anh nói xem tôi phải chấp nhận chuyện này ra sao đây? Lúc này tôi đã cố nặn ra mấy giọt nước mắt. Lâm Diệu dường như bị cảm động trước câu chuyện của tôi, vội vàng cầm lấy tay tôi, an ủi:

– Lâm Sảng, câu chuyện chị bịa ra thật là cảm động, tôi thật sự cảm động! Thực ra tôi cũng quen Trương Hạo, lúc anh ta kết hôn tôi cũng đã đến tham dự! Thằng nhãi ranh, dám trêu ta à! Tôi vung tay gõ cho anh ta một phát vào đầu, nhìn bộ mặt cười đểu cáng ấy, trong đầu tôi lại hiện lên hai chữ “con riêng”. Tôi lại bại trận.

Cuối cùng thì Trương Hạo cũng không tố cáo tôi, xem ra anh ta vẫn còn chút tử tế. Xem như anh biết điều, anh không cần tôi thì cũng đừng có dây đến tôi! Tôi xuống xưởng tìm hiểu tiến độ đơn hàng của ông Trần, cũng may là ngày mai có thể xuất xưởng đúng thời hạn, nếu không chắc tôi phải mang đầu đến gặp ông ta mất. Để biểu thị thành ý, tôi quyết định hôm sau sẽ đi theo xe hàng đến tận nơi. Đây thực ra chỉ là cái cớ để tôi làm biếng một chút, dù gì chuyện ở công ty cũng đã có Lâm Diệu lo rồi. Giọng của ông Trần trong điện thoại ngọt ngào đến mát cả ruột, nếu mà vẻ ngoài khả quan một chút thì…. Tôi lại ảo tưởng, mong mỏi những chuyện chỉ có ở trong phim diễn ra với mình.

– Chị nghĩ gì mà ngồi đó cười như con ngốc thế hả?

– Lâm Diệu nghe điện thoại xong, chắc lại bị khách hàng mắng mỏ, nhìn thấy tôi cười nên chướng mắt liền bực bội hỏi.

– Nhìn thấy anh dường như tôi nhìn thấy chính mình năm đó, tôi cũng đã từng như vậy. Một nhân viên theo dõi đơn hàng mà chưa từng bị ăn chửi thì không khá lên được đâu!

– Tôi tỏ vẻ an ủi.

– Chị lại biết là tôi bị ăn mắng à?

– Nhìn cái bộ mặt đưa đám của anh là tôi biết ngay. Cưng à, muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc được sẽ thấy nhẹ nhõm hơn đấy!

– Vậy cho tôi mượn vai chị một lát! Vội giật lùi lại:

– Chị thân mình ngọc ngà…

– Chị đừng c tự đề cao mình quá như vậy!

– Lâm Diệu lườm tôi sắc lẻm.

– À phải rồi, ngày mai tôi phải theo xe hàng đến chỗ ông Trần, có việc gì cậu không giải quyết được cứ gọi vào máy của tôi nhé!

– Chị thấy có khách hàng nào tôi không giải quyết được không?

– Lâm Diệu thản nhiên nói. Không biết là ai đang tự đề cao mình nữa đây?

– Chà, cô còn đích thân đưa hàng đến tận đây cơ à?

– Ông Trần kinh ngạc reo lên, nụ cười đẹp hiện lên khuôn mặt. Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú, đúng là không phí công đi chuyến này. Tôi xúc động tới mức rơm rớm nước mắt, cố giấu đi vẻ đanh đá của mình, vui vẻ nói: “Chuyện tôi nhận lời ngài đương nhiên phải làm cho bằng được rồi!”. Nói rồi tôi liếc nhìn ông ta, nào ngờ ông ta đã quay người đi rót cho tôi cốc nước, không nhận được tín hiệu của tôi. Nhưng không sao, còn nhiều cơ hội mà.

– Làm ăn với công ty cô đã lâu, đã đổi không biết bao nhân viên theo dõi đơn hàng, cô là người đầu tiên tôi được gặp mặt đây! Đúng là phúc ba đời!

– Ông Trần đưa cho tôi cốc nước, nếu như tôi không nhìn nhầm thì hình như ông ta đang liếc mắt đưa tình với tôi. Tôi ra sức chớp chớp mắt, bàn tay cầm cốc nước hơi run lên. Tôi định thần lại, tỏ vẻ lẳng lơ nói:

– Ngài nói gì vậy, tôi mới là người thấy phúc ba đời vì gặp được ngài mới phải

– A ha ha ha!

– Ông Trần cười sang sảng.

Không khí rất vui vẻ, tôi lại ném cho ông ta một cái nhìn lẳng lơ, lần này thì ông ta lại có điện thoại nên vẫn không nhận được tín hiệu. Tôi bắt đầu thấy sốt ruột! Sao ông lắm chuyện thế không biết? Mau nói ông theo đuổi tôi để tôi không chậm hàng của ông nữa đi! Nhưng mà cuộc điện thoại này lâu thật đấy, tôi chờ mà thấy mệt hết cả óc.

– Lâm Sảng! Lâm Sảng! Lâm Sảng! Chắc là lái xe giục tôi đi rồi, còn chưa quyến rũ thành công, sao tôi có thể đi được? Tôi thậm chí đã có ý lao đến cướp cái điện thoại kia khỏi tay ông ta.

– Lâm Sảng! Lâm Sảng! Lâm Sảng! Mở to mắt ra, tôi nghe thấy tiếng gọi của mẹ, sao mình lại nằm mơ như vậy nhỉ? Hầy, cho dù có mơ cũng phải mơ cho hết đã chứ, tôi còn chưa nghe thấy ông ta tỏ tình với mình cơ mà. Cố gắng nhớ lại nhưng không sao nhớ ra được bộ dạng của ông Trần, chỉ có điều không sao, tôi sắp được gặp người thật rồi. Tôi đang háo hức chờ đợi đây. Chọn một bộ quần áo thật đẹp, xịt nước hoa, bận rộn suốt cả buổi, ngay cả bữa sáng cũng chẳng kịp ăn, tôi lao ngay đến công ty. Hàng thường xuất kho vào buổi chiểu, vì vậy buổi sáng tôi vẫn có thời gian giải quyết một số việc gấp, nhân tiện xem xem Lâm Diệu có gặp phải khó khăn gì không. Nhân lúc còn chưa đi thì cố mà giải quyết cho xong, không nhỡ xảy ra chuyện gì thì người bị ăn mắng chính là tôi. Với tính cách của sếp, chắc chắn ông ấy chẳng dám “thi hành bạo lực” với tên Lâm Diệu con riêng kia rồi.

– Hôm nay chị đi giao hàng hay là đi xem mặt thế hả?

– Lâm Diệu vừa nhìn thấy tôi đã sầm mặt hỏi.

– Đi giao hàng!

– Tôi lườm anh ta sắc lẻm rồi giở các đơn hàng trên bàn ra.

– Sao chị lại ăn mặc lố lăng thế này? Còn xịt cả nước hoa nữa, mùi khiếp quá!

– Lâm Diệu tỏ vẻ khó chịu. Thằng nhóc, dám bảo mình lố lăng à? Tôi cáu tiết, cốc cho anh ta một cái, nói:

– Anh thông minh mộ