mừng anh họ tôi với em họ cậu ta. Tối đó ở quán bar của Lưu Hi Hoa, tôi đã uống rất nhiều rượu. Cô em họ vẫn không nói gì nhiều, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh nghe chúng tôi nói chuyện và uống rựou, thỉnh thoảng lại rót rượu cho chúng tôi, còn quan tâm khuyên chúng tôi uống ít thôi, có thể cô ta nhận ra tâm trạng của tôi không được vui. Đột nhiên tôi rất thích cô gái này, đàn ông cũng rất thích những người phụ nữ dịu dàng như vậy: không tranh cãi với họ, không ngăn họ uống rượu, thậm chí khi họ nói chuyện còn ngồi im như thóc. Nhưng tại sao tôi không làm được?
– Thôi được, hôm nay là ngày vui, tôi sẽ hát tặng mọi người một bài. Lưu Hi Hoa kia, mau đi chọn bài!
– Tôi vỗ vai Lưu hi Hoa, ra hiệu bảo anh ta đi chọn bài cho tôi. Ba người bọn họ nghệt mặt ra.
– Làm gì có bài này?
– Lưu Hi Hoa bê cốc rượu lên, ngây
– Quán xá gì mà tồi tàn, ngay cả bài đó cũng không có!
– Tôi đứng dậy đi chọn bài Cuộc tình tan vỡ. Đứng trên bục, tiếng nhạc vang lên, Lưu Hi Hoa vỗ tay đầu tiên cỗ vũ, sau đó bên dưới vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt. Chờ đợi không khó, thời gian không dài cũng không ngắn, trong lòng có khát vọng, muốn được cùng anh tâm sự nhẹ nhàng, nhưng tiếng sấm ở đâu vang vọng đến, làm cho trái tim ai hoang mang. Tình em đã nguội lạnh, bầu trời bên ngoài cửa sổ đã hoang tàn. Trước khi cất tiếng, lệ đã hoen bờ mi, tình cảm của anh còn lạnh hơn cả dòng nước mắt của em. Suy nghĩ đắn đo, né tránh anh liệu sẽ thế nào, muốn đi mà mất phương hướng, lạc đường trong những cơn mơ. Đêm dài như vậy, em một mình ngồi bên cạnh ngọn đèn leo lét. Đêm dài như vậy, vì vậygiấc mộng của chúng ta đã không còn… Kết thúc bài hát, nước mắt đã làm mờ tầm mắt tôi, thấp thoáng phía xa, tôi nhìn thấy ánh mắt xót xa của anh họ. Về lại chỗ ngồi, không khí đã trở nên căng thẳng. Anh họ và Lưu Hi Hoa không dám chủ động nói chuyện, cũng khôg dám chủ động cười. Tôi nói một câu, họ đáp một câu, tôi cười một tiếng, họ cũng cười theo một tiếng. Không chơi, cũng không uống nữa, ai cũng học Bạch Hi Hi, im lặng ngồi yên trên ghế.
– Chuyện đó…
– Tôi cố tìm chủ đề, không khí này không thich hợp với chuyện vui hôm nay.
– Sao thế?
– Sao thế? Lưu Hi Hoa và anh họ cùng lúc ngẩng đầu lên đáp vẻ mặt hoang mang.
– Hai gã điên!
– Cuối cùng tôi không nhịn được nữa liền bật cười thích thú, tôi thấy Bạch Hi Hi cũng cười.
– Ban nãy điện thoại của em đổ chuông đấy!
– Anh họ nói.
– Ờ!
– Tôi cấm điện thoại lên xem, nhưng máy lại bị tắt. Tôi trợn mắt lườm Lưu Hi Hoa
– Cậu mua điện thoại đểu, lúc nào cũng thế này, đổ chuông một hồi là tắt máy, mở máy lên cũng chẳng thấy có cuộc gọi nhỡ nào!
– Cậu mở máy lên xem sao, không đểu đến thế chứ?
– Chả muốn mở, dù gì có đặt điện thoại bên cạnh cả tuần cũng chẳng có một cuộc gọi nhỡ hay một cái tin nhắn nào! Tôi tiện tay ném luôn điện thoại vào túi, mặc kệ nó rồi nâng cốc nói:
– Nào nào nào, uống rượu, còn ngây ra đó làm gì? Tôi chuẩn bị đi xem mắt rồi, lần sau gặp lại, bên cạnh tôi sẽ có một “ sứ giả bảo vệ hoa” đấy! Bọn họ không đáp lời, chỉ lặng lẽ phối hợp với tôi. Cạn ly! Cạn ly rồi, nhưng vẫn không say được. Tan cuộc, anh họ tôi vẫn phải ở lại làm việc. Lưu Hi Hoa nhìn tôi và Bạch Hi Hi, không biết sắp xếp thế nào.
– Lưu Hi Hoa, cậu đưa em họ về, tôi muốn đi bộ về nhà!
Chương 7: Chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa
Đêm thu, trời rất lạnh. Tôi đi bộ về nhà, toàn thân lạnh đến run cầm cập. Còn chưa vào đến khu chung cư tôi đã giật mình đứng sững lại. Nhìn từ xa, tôi thấy có một cái bóng quen thuộc. Tôi đứng ngây ra bên đường, mặc cho gió lạnh táp vào mặt, từng cơn đau rát lan tràn trên má. Tôi không dám đi tiếp, chỉ sợ mình nhìn không rõ, sợ đi tiếp bóng người trước mặt sẽ biến mất, sợ anh sẽ lái xe lướt qua tôi như chưa từng quen biết. Tôi chỉ biết đứng ngây ra trong gió lạnh. Nhìn thấy tôi đứng ngây ra anh liền ngồi vào trong xe. Tôi sợ đến thót tim, anh định bỏ đi sao? Bởi vì anh nhìn thấy tôi rồi nên muốn trốn tôi sao? Nước mắt tôi bỗng chốc trào ra. Xe anh đỗ lại ngay sát cạnh tôi. Cửa xe mở ra:
– Le! Là Lâm Diệu, đã lâu lắm không gặp, anh có vẻ gầy đi. Sống mũi tôi chợt cay cay, run run ngồi vào xe anh. Đến nhà anh, cửa vừa đóng lại, anh đã ôm chầm lấy tôi rồi hôn tôi như điên dại. Cũng không biết là vì xúc động hay là vì lạnh mà toàn thân tôi như run lên. Ban đầu anh hôn tôi, về sau tôi bình tĩnh hơn, liền vòng tay siết chặt lấy anh không muốn buông ra.
– Lâm Diệu, Lâm Diệu!
– Tôi gọi tên anh, bật khóc nức nở. Anh không nói gì, ôm tôi lên giường, nằm đè lên người tôi. Tôi không phản kháng. Được gặp lại anh như thế này tôi phải cảm ơn ông trời rất nhiều, lúc này đây tôi có thể cho anh mọi thứ…
– Em đổi điện thoại rồi à? Ban nãy tại sao không nghe điện thoại của anh, còn tắt máy nữa chứ?
– Lâm Diệu đưa tay ra móc lấy cái điện thoại của tôi, bật máy lên, mở danh sách cuộc gọi và tin nhắn, sau khi không phát hiện ra đối tượng nào khả nghi mới hỏi.
– À, tối đó lúc về nhà bị rơi vỡ điện thoại!
– Tôi thành thực trả lời, còn chủ động bổ sung.
– Cái điện thoại này là của người ta tặng em, chính