XtGem Forum catalog
Câu được con rùa vàng

Câu được con rùa vàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325332

Bình chọn: 8.5.00/10/533 lượt.

ian có thể gột sạch tất cả những hiểu lầm và ái ngại, chỉ còn để lại sự trong sáng và cảm kích, để cho tôi hiểu rằng phải tin vào tình cảm, phải tin vào tình bạn. Nhìn bọn họ nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn tôi, tôi có cảm giác mình được làm một giao điểm duy nhất giữa hai người đàn ông này.

– Này anh họ Hoàng kia…

– Lâm Diệu mở miệng.

– Cái gì mà họ Hoàng, tôi có tên đàng hoàng, tôi tên là…

– Doctor Hoàng còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.

– Không được nói!

– Tôi đứng dậy.

– Không được gọi tên của anh ta, hoặc là gọi Doctor Hoàng, hoặc là bác sĩ Hoàng, tóm lại không được gọi tên anh ta!

– Chuyện gì thế? Thế này là…

– Lâm Diệu ngây người trước phản ứng của tôi.

– Đúng là bi kịch, tên tôi đồng âm với tên thần tượng của cô ấy, cô ấy vừa nghe thấy đã nổi điên lên rồi!

– Doctor Hoàng

– Anh… Tôi nhớ là anh không phải Hoàng Thiên Lạc mà!

– Lâm Diệu ngây người.

– Không phải Cổ Thiên Lạc, là một người khác cơ! Nhưng tôi không dám nói!

– Doctor Hoàng bật cười.

– Là ai?

– Lâm Diệu hỏi tôi.

– Không được nói, ít nhất không được nói cái tên này trước mặt Doctor Hoàng, nói rồi đừng trách người ta trở mặt!

– Tôi hằn học nói.

– Sao em lắm thần tượng thế hả?

– Lâm Diệu kéo tôi ngồi lại ghế, chất vấn.

– Ai đẹp trai em đều thích cả!

– Cứ nhắc đến trai đẹp là tôi lại thấy rạo rực.

– Thế còn anh thì sao?

– Lâm Diệu nói rất chậm, rất trầm, vẻ mặt rất bình thản nhưng lại khiến tôi có hơi áp lực.

– Anh còn có thể làm sao chứ? Anh đã theo họ với em rồi, anh còn muốn thế nào nữa?

– Tôi nắm tay anh, gật đầu với anh.

– Cái gì mà theo họ em hả? Anh cũng mang họ Lâm nhé!

– Lâm Diệu kéo tay tôi, đặt lên đùi mình.

– Cái cô Lâm Sảng này mồm mép ghê gớm lắm, sau này anh khổ rồi!

– Doctor Hoàng thốt lên.

– Không sao, đàn ông muốn trị đâu cần dùng đến cái miệng, đúng không nào?

– Lâm Diệu cười tinh quái.

– Thế thì cậu mau trị cô ta đi!

– Doctor Hoàng bật cười.

– Chỗ này không tiện!

– Hai người đó nhìn nhau bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Đúng là đồ cầm thú! Lại còn kẻ hát kẻ đánh đàn cơ đấy! Tô tức điên, trợn mắt định ra đòn.

– Lâm Sảng, tôi muốn nói chuyện riêng với Lâm Diệu một chút, cô đợi chúng tôi một lát nhé!

– Doctor Hoàng nói với tôi, sau đó nhìn Lâm Diệu. Lâm Diệu có hơi bất ngờ, song cũng đứng dậy đi ra ngoài với Doctor Hoàng. Tôi cố dỏng tai lên mà không thể nghe được họ nói chuyện gì. Sau khi nói vài câu, thấy bọn họ nắm tay nhau, huynh đệ tốt gớm! Hóa ra giữa đàn ông với nhau cũng có bí mật đấy! Nhìn hai người đàn ông ở phía xa, một người là người tôi yêu nhất, một người coi tôi như em gái, sau đó tôi còn cả một người bạn quan tâm và tốt bụng với tôi nhất là Mạc Lãnh, ông trời đúng là không bạc đãi tôi, thế bảo tôi làm sao từ giã cõi trần gian này cho được? Nhớ tới Mạc Lãnh, đã lâu lắm rồi không gặp cô ấy, không biết em bé đã lớn thế nào rồi, phải đến thăm cô ấy mới được, nhân tiện đa tạ Bầu Trời đã hành nghĩa vụ lần trước. Sau khi bọn họ quay lại, chúng tôi liền ra về. Đợi Doctor Hoàng đi xa, tôi liền hỏi Lâm Diệu hai người nói chuyện gì. Lâm Diệu liền bảo:

– Doctor Hoàng bảo anh phải đối xử tốt với em một chút, nếu không anh ta sẽ không tha cho anh! Lâm Diệu đang lừa tôi, những chuyện như vậy có cần phải nói sau lưng tôi không? Thôi bỏ đi, cứ để bí mật ấy tồn tại giữa hai người bọn họ đi! Tôi lấy điện thoại gọi cho Mạc Lãnh, hỏi khi nào cô ấy rảnh. Mạc Lãnh nói gần đây đang bận rộn vài việc, chỉ có điều chẳng mấy chốc sẽ kết thúc thôi. Tôi nói vậy cuối tuần tôi sẽ đến thăm cô, nhân tiện thăm em bé luôn. Mạc Lãnh đồng ý luôn. Tôi cúp điện thoại, không biết tại sao nghe giọng Mạc Lãnh có vẻ mệt mỏi. Đúng vào lúc tôi tưởng rằng chuyện đơn hàng lần trước đã kết thúc, hành động của tôi cuối cùng đã có kết quả, đơn hàng lại có chuyện, đơn hàng số tám biến mất. Tôi kích động tới mức run hết cả tay chân, quả nhiên có người đang định hãm hại tôi. Tôi mặt mày bình thản, cầm theo đơn hàng đi vào văn phòng của sếp, đặt xuống bàn của ông.

– Cô làm gì thế?

– Sếp ngơ ngác nhìn tôi?

– Tôi bị thiếu mất một đơn hàng!

– Tôi nói.

– Cô lại làm mất đơn hàng ư? Gần đây cô đang làm gì vậy hả?

– Sếp bực bội gắt.

– Không phải tôi làm mất, hôm qua lúc hết giờ làm tôi rõ ràng đã sắp xếp lại đơn hàng, sếp xem đơn hàng của tôi đi, còn được đánh số đàng hoàng đấy! Sếp bán tín bán nghi lật giở đơn hàng của tôi, chau mày nói:

– Ý của cô là có người cố tình làm hại cô?

– Đúng thế

– Tôi khẳng định chắc nịch.

– Có biết là ai làm không?

– Tôi mà biết còn đến tìm sếp làm gì?

– Tôi nói chẳng chút thiện cảm.

– Cô đã thử tìm chưa?

– Rồi ạ, lần này thì ngay cả “ thi thể” cũng không thấy. À phải rồi, chẳng phải trong văn phòng có camera sao? Xem lại là biết ngay mà!

– Tôi nhắc nhở sếp.

– Camera ban ngày mới bật, để giám sát các cô, tránh hiện tượng lười biếng làm việc!

– Sếp nói xong liền vội vàng bịt miệng vì nói hớ, mắt len lén nhìn tôi.

– Thế trong nhà vệ sinh nữ có không ạ?

– Tôi chọc sếp.

– Cô ăn nói cho nghiêm chỉnh nhé, giờ cô nghĩ thế nào?

– Tôi không biết ạ!

– Đơn hàng của khách hàng nào biến mấ