g này anh ta tuyệt đối là trứng thối tuyệt chủng thế kỷ hai mươi mốt!
Mặc Tử Hàn thấy cô đột nhiên trở nên thành thành thật thật, không vui trên mặt lập tức biến mất, bề ngoài mơ hồ nụ cười thấy không rõ, sau đó hai mắt to gan quét cả thân thể trơn bóng của cô, lại nhìn quần áo trong tay, lắc đầu.
Cầm quần áo treo lại mắc, lấy một bộ khác, vẫn ước lượng như trước trên người cô, cảm thấy cái này cũng không phải thích hợp liền treo lại, đổi lại một kiện khác…..Lặp đi lặp lại động tác này mấy lần, không ngừng đổi lại quần áo trong tay, cuối cùng…
Nửa giờ trôi qua!
Tử Thất Thất thân thể trần trụi rốt cục có thể mặc quần áo vào che dấu, nhưng mà anh cẩn thận vì cô chọn lựa một bộ quần áo này lại làm cho cô có xúc động muốn tự sát.
Hai người cùng nhau đứng ở trước gương, Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn mình trong kính.
Lễ phục màu đỏ bao lấy ngực nhỏ, xương quai xanh cùng hai cánh tay hoàn toàn lộ ra bên ngoài, làn váy dính sát vào nhau ở trên đầu gối, lộ ra bắp chân trắng nõn, bên hông là một cái đai lưng màu đen, trên đai lưng trang sức một đóa hoa màu đỏ, vừa vặn làm nổi bật lên cái eo… Dưới chân là một đôi giày cao gót màu đỏ, gót giầy có mười phân khiến cô từ 1m6 đề cao lên, cả người càng thêm tinh tế, nhưng là một bước đi lại không cách nào khống chế lắc lư….
Anh ta cố ý, anh ta tuyệt đối tuyệt đối là cố ý!
Toàn thân trên dưới đều là màu đỏ, liếc mắt một cái nhìn sang giống như là dạ phục kết hôn, hơn nữa gót giầy là sao? Cô căn bản ngay cả đứng cũng không vững.
Hai mắt trở nên phát sáng như thật, hận không thể đem anh ta chết ngay lập tức! Nhưng là đôi môi dùng sức cắn chặt, như cũ không để cho mình nói chuyện!
Trứng thối, trứng thối, trứng thối, trứng thối….. Cô ở trong lòng không ngừng mắng anh hơn ngàn lần, hơn vạn lần, hơn tỷ lần….
Mà Mặc Tử Hàn cũng là hài lòng nhìn cô, còn nhẹ nhàng gật đầu:
“Rất đẹp!” Anh khen ngợi.
Đẹp cái đầu anh!
Tử Thất Thất ở trong lòng mắng.
“Đi thôi, bảo bối của anh!” Anh nói xong liền cực kỳ thân sĩ dắt tay phải bị còng khóa của cô.
Tử Thất Thất không khỏi khẽ nhíu mày, tâm….. ẩn ẩn đau!
Nếu không thích cô, cũng đừng có gọi cô bảo bối, từ như vậy chỉ có cha mẹ qua đời từng gọi cô, cô nguyên chuẩn bị lưu lại cho chồng tương lai, nhưng là hiện tại…..
Mặc Tử Hàn thấy trên mặt cô lộ ra ưu thương, không khỏi mở miệng hỏi, “Sao vậy?”
Tử Thất Thất không có trả lời, chẳng qua là nhẹ nhàng bắt tay anh, ý bảo có thể đi!
Hai hàng lông mày Mặc Tử Hàn run rẩy, cũng không chau lên, không hỏi tới, trực tiếp nắm tay cô, nửa chống đỡ thân thể cô ra khỏi gian thay đồ.
…..
Mới vừa đi ra gian thay đồ không mấy bước liền chạm mặt bóng dáng nho nhỏ của Mặc Thiên Tân.
“Oa….” Mặc Thiên Tân há to miệng, ngó cả thân lửa đỏ của Tử Thất Thất, kinh ngạc nói, “Ba, mẹ, hai người đây là muốn đi kết hôn sao? Mặc dù màu đỏ không tồi, nhưng mà hiện tại lưu hành áo cưới màu trắng!”
Tử Thất Thất đổ mồ hôi!
Dụng lực nhìn chằm chằm cậu, rốt cục mở miệng nói, “Con không nói lời nào, không có ai nói con câm điếc!”
Nghe được thanh âm của Tử Thất Thất, tinh thần Mặc Tử Hàn không khỏi lay động.
Thì ra là thanh âm của cô chỉ cấm một mình anh!
A…. Anh âm thầm cười khẽ! Thú vị…. Anh cũng muốn xem cô có thể chịu tới khi nào mới bằng lòng mở miệng nói chuyện cùng anh.
“A? Mẹ không phải đi kết hôn sao? Vậy để làm chi mặc thành như vậy?” Một người âu phục màu đen chính trang, một người dạ phục lửa đỏ, nói không phải kết hôn, ai tin a?
Tử Thất Thất rối rắm cau mày, hai mắt liếc người bên cạnh, tức giận nói, “Còn không phải bởi vì người nào đó có sở thích đặc biệt!”
Người nào đó?
Cặp mắt đen nhánh của Mặc Thiên Tân nhìn về phía Mặc Tử Hàn, nháy mắt hiểu chuyện gì xảy ra.
“A….Mẹ, con hiểu rồi, cái gọi là sở thích đặc biệt chính là mọi người thường xuyên nói hành động biến thái, chỉ có biến thái mới có thể làm, đúng không?”
“Bảo bối, con thật quá thông minh, mẹ hôn một cái!”
Tử Thất Thất tâm tình thật tốt, kích động mở cánh tay, khom lưng ôm lấy thân thể nho nhỏ của cậu, đồng thời dụng lực gần gũi hai gò má cậu, nhưng lại hoàn toàn quên mất giày cao gót cao mười phân dưới chân, mất thăng bằng, trực tiếp đè Mặc Thiên Tân trên mặt đất, mà Mặc Tử Hàn cũng không kịp phản ứng, bị ảnh hưởng nằm đè lên trên người Tử Thất Thất.
“Khụ…. Khụ…..” Mặc Thiên Tân bị đè không thở nổi, hấp hối nói: “Mẹ…. Không biết cảm giác bị hai người đè xuống…. Có tính là một loại sở thích đặc biệt không?”
CHƯƠNG 93: MUỐN ĐI TOILET VẬY THÌ HÔN TÔI
“Đúng….. Xin lỗi!” Tử Thất Thất bối rối nói, lập tức muốn đứng lên.
Nhưng là Mặc Tử Hàn ở sau lưng cô vẫn không nhúc nhích, còn cố ý dùng lực không cho cô đứng lên.
Anh ta? Anh ta dĩ nhiên….
Tử Thất Thất quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn anh.
Đứng lên!
Cô dùng hai mắt ám chỉ anh.
Mặc Tử Hàn rõ ràng xem hiểu ánh mắt nhưng là lại như cũ gắt gao đè ép hai người bọn họ, chính là không chịu đứng dậy, tựa hồ là muốn đợi Tử Thất Thất mở miệng nói chuyện.
Tử Thất Thất hận đến nghiến răng, hai mắt càng trừng anh, trong lòng không ngừng reo
