hiệu trưởng mở cửa phòng làm việc của mình, ông nhìn thấy một Khuất Vân ngã xuống, và một Du Nhiên đứng lên.
Mà trên tay của Du Nhiên đứng lên, cầm một cái kìm điện còn đang bắn tia điện “xoẹt xoẹt”.
Trong một giây đó, hiệu trưởng hoàn toàn thay đổi ý định – ông quyết định, thế nào cũng phải bắt Du Nhiên về làm con dâu.
Cứ như thế, Khuất Vân cũng bị Du Nhiên gửi đến bệnh viện ở trọ vài ngày, Du Nhiên cảm thấy thật thành công.
Có lẽ đã nhận thức được sự lợi hại của cô, sau khi hai con sói ra viện cũng không còn nảy sinh những ý nghĩ không lành mạnh với đôi môi của cô nữa, Du Nhiên rất vui mừng.
Tiểu Tân cũng không bởi vì sự bạo lực của cô mà buông tha cho cô, Du Nhiên luôn cảm thấy, ánh mắt cậu ta nhìn cô giống như một kẻ ham mê leo núi nhìn đỉnh Everest.
Du Nhiên đặc biệt lo lắng một ngày nào đó cậu ta sẽ thật sự cắm quốc kỳ lên đầu cô.
Cuộc sống trong trường rất nhàm chán, những khi không ôn tập, Du Nhiên sẽ tự tìm chút thú vui để làm.
Ví dụ như, tối thứ Ba cô sẽ tham gia trò chơi sát thủ.
Trò chơi này do một bạn không biết tên khởi xướng trên diễn đàn của trường, quyết định tám giờ tối sẽ tiến hành ở phòng 1707, tất cả bạn học có hứng thú đều có thể tham gia.
Du Nhiên vốn muốn đi một mình, còn lừa Tiểu Tân rằng ôn tập quá mệt mỏi, buổi tối sẽ không tới phòng tự học, định ở trong phòng ngủ ngủ bù.
Nhưng khi Du Nhiên lén lén lút lút chuồn ra khỏi ký túc xá, một con mèo lông mày sâu róm chờ đã lâu lập tức bắt được con chuột là cô.
“Vì sao phải lừa tôi?!” Còn mèo hỏi.
“Vì sao cậu biết tôi đang lừa cậu?!” Con chuột thật buồn bực.
“Bởi vì bữa cơm tối nay em đột nhiên tốt bụng gắp một miếng thịt kho tàu to bằng ngón tay vào trong bát của tôi, hành động này có thể chứng minh một chuyện – em đã làm hoặc định làm một chuyện có lỗi với tôi.” Tư duy lô gic của con mèo rất phát triển.
“Tôi ị vào, cậu để tôi yên tĩnh một đêm không được sao?” Con chuột sắp phát điên.
“Tôi chỉ lo nửa đêm em về ký túc xá sẽ gặp cướp giật.” Thì ra con mèo có lòng tốt.
“Nếu gặp, tôi chỉ cần lộ mặt ra là có thể dọa tên đó sợ đến mất mạng, vì vậy không cần lo cho tôi.” Con chuột vỗ vai con mèo.
Con mèo: “Nhưng, người tôi lo lắng là tên cướp bị gương mặt em dọa sợ đến mức tè ra quần kia… Đều lăn lộn vất vả, em bỏ qua cho người ta đi.”
Con chuột: “…”
Đã bị bắt được rồi, còn có gì không dám, Du Nhiên đành mang cả Tiểu Tân đi.
Sau khi tới phòng 1707, Du Nhiên mới phát hiện còn có một con mèo khác đã ở đây.
Khuất Vân ngồi tại chỗ, mỉm cười nhẹ nhàng.
Du Nhiên không chỉ dùng một câu “ị vào” được nữa.
Du Nhiên không muốn tỏ vẻ phong độ, quyết định mang theo Tiểu Tân bỏ về.
Thế nhưng Tiểu Tân lại thích tỏ phong độ, quyết định kéo Du Nhiên ngồi xuống.
“Ở cùng anh ta có gì vui.” Con chuột nói.
“Tôi thấy vui.” Con mèo nhỏ không buông tay.
Con chuột nổi giận: “Vậy hai người chậm rãi cởi quần chơi trò BL đi!”
Con mèo lớn không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau bọn họ, xen lời: “Nếu đó là mệnh lệnh của em, tôi sẽ tuân mệnh.”
Con mèo nhỏ lùi về sau ba bước, nhìn đồng loại trước mặt một cách thù địch.
“Nếu không chơi BL, thì chơi cái khác đi.” Con mèo lớn khép hờ mắt: “Trong vòng năm ván, ai thua nhiều hơn người đó phải rời khỏi Du Nhiên.”
Còn mèo nhỏ bị kích thích: “Đồng chí, nếu tôi thắng, sau này anh sẽ hoàn toàn buông tha cho bà già Lý chứ.”
Con mèo lớn cười nhạt: “Quan trọng hơn là, nếu tôi thắng, sau này cậu không được giả bộ làm bạn trai cô ấy nữa.”
Con chuột bị biến thành phần thưởng nên nổi giận: “Hai người dám dùng một trò trẻ con như thế để vũ nhục tôi?”
Con mèo lớn, con mèo nhỏ quyết định tôn trọng con chuột một lần: “Vậy em nói xem nên so đấu cái gì?”
Con chuột ngồi nghiêm chỉnh: “Phải có chiều sâu, có nội hàm, phải liên quan đến dân sinh, phải thể hiện được xã hội hài hòa, quan trọng hơn là phải là thứ tôi thích.”
Con mèo lớn, con mèo nhỏ không ngại học hỏi kẻ dưới: “Ý của em là?”
Con chuột: “Thi ăn thịt kho tàu, ai ăn nhiều hơn người đó thắng.”
Con mèo lớn, con mèo nhỏ quyết định sau này không bao giờ tôn trọng con chuột nữa.
Không để ý đến Du Nhiên, trận đấu bắt đầu.
Tình hình chiến đấu rất quyết liệt và thê thảm… Đương nhiên, đó là đối với Tiểu Tân.
Khuất Vân giống như có ba mắt vậy, bất kể Tiểu Tân là sát thủ, bình dân hay cảnh sát, anh đều biết.
Ngược lại, bất kể Khuất Vân là sát thủ, bình dân, hay cảnh sát, Tiểu Tân hoàn toàn không biết.
Đồng thời, Tiểu Tân còn bị giết hai lần.
Thực sự không nhìn nổi nữa, Du Nhiên còn đặc biệt động tay động chân, giao thân phận sát thủ cho Khuất Vân, cũng báo cho Tiểu Tân biết, muốn cậu ta thắng một ván.
Khi Tiểu Tân tràn đầy tự tin nói ra Khuất Vân là sát thủ, khi đáp án được công bố, anh lại là cảnh sát.
Du Nhiên đang há hốc mồm, không thể ngạc nhiên hơn thì Khuất Vân đã thì thầm bên tai cô, nói cho cô biết sự thật: “Xin lỗi, tôi vừa lén đổi bài với người bên cạnh.”
Buổi tối này, tổng cộng chơi hơn hai mươi ván, Khuất Vân rất dễ dàng thắng gấp mấy lần năm ván.
Trước khi rời đi, Khuất Vân cười khẽ, nụ cười kia đẹp đến mức làm người ta nghẹn lời.
Có l