Insane
Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả: Tát Không Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328504

Bình chọn: 9.00/10/850 lượt.

ái Diệp : “…”

Sau khi quyết định kế hoạch, Du Nhiên bắt đầu suy nghĩ xem ai là kẻ thù của mình, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một người: Tiểu Tân, cậu bé bút chì lần trước.

Long Tường.

Vụ đại chiến trên thao trường lần trước, dưới sự kiểm soát của Khuất Vân, đã được giải quyết trong hòa bình, Long Tường cũng nhờ vậy mà được gia nhập câu lạc bộ kịch.

Vì không muốn nhìn thấy cậu ta, lại không có tình yêu nhiệt huyết gì với diễn kịch, gần đây Du Nhiên không có bất cứ quan hệ gì với câu lạc bộ kịch, có chuyện gì đều giao cho cậu em như con tôm nhỏ lần trước giải quyết.

Mà hiện tại, vì bí mật riêng tư không thể cho ai biết của mình, Du Nhiên quyết định tiếp xúc thân mật với Tiểu Tân.

Sau khi tới phòng tập của câu lạc bộ, phát hiện có thêm không ít người mới, Du Nhiên rất vui vẻ – số lượng người xem gia tăng miễn phí.

Con tôm nhỏ dường như rất có dã tâm với vị trí đội trưởng kỳ tiếp theo, bởi vậy vô cùng xu nịnh đội trưởng đương nhiệm là Du Nhiên, Du Nhiên cũng thản nhiên hưởng thụ.

Hưởng thụ thì hưởng thụ, mục đích vẫn phải đạt được, Du Nhiên không dám lãng phí thời gian nữa, trực tiếp hướng ánh mắt về phía Tiểu Tân.

Lúc đó, tất cả thành viên mới đang ở trên sân khấu diễn tập một vở kịch mới, mọi người nhiệt huyết sục sôi, giống như một đám tâm thần.

Dường như Tiểu Tân có một vai khá quan trọng trong số đó, nhưng không thể phủ nhận, diễn xuất của cậu ta không tệ, đứng trên sân khấu rất có khí thế.

Thời gian không phải dùng để lãng phí, Du Nhiên bắt đầu ra chiêu thứ nhất: liếc mắt đưa tình.

Ngồi trên chỗ ngồi đặc biệt cho đội trưởng, Du Nhiên nhìn chằm chằm vào Tiểu Tân, ánh mắt như đèn pha, cậu ta di chuyển đến đâu, ánh mắt cô nàng theo sát đến đấy, ước chừng chuẩn xác không kém gì đầu đạn truy tìm mục tiêu tiên tiến của quân đội Mỹ.

Không chỉ chính xác, mà còn có nhiệt độ – ánh mắt Du Nhiên có thể gọi là nồng cháy, khiến cho những diễn viên trên sân khấu gào thét đòi mở điều hòa.

Hành động rõ ràng như thế, người bên cạnh đương nhiên cũng nhận ra.

Có người nói đùa hỏi thăm: “Đội trưởng, chị nhìn cái gì mà chăm chú như vậy?”

Liếc mắt đưa tình nhất định đã có hiệu quả, Du Nhiên bắt đầu bước thứ hai, đó là tung tin đồn nhảm – khiến người khác tưởng rằng Tiểu Tân chủ động.

Vì vậy, Du Nhiên vờ như vô tình hỏi: “Thành viên mới kia, gọi là Long Tường đúng không?”

Câu trả lời là chắc chắn rồi: “Vâng? Đội trưởng biết cậu ta à?”

“Cũng không tính là biết.” Du Nhiên làm dáng sờ sờ tóc, nói: “Gần đây cậu ta cứ mời tôi đi ăn, còn tặng hoa cho tôi, khiến tôi thật khó xử.”

Lỗ tai những người xung quanh dựng đứng lên: “Đi ăn? Tặng hoa? Đội trưởng, không phải Long Tường muốn theo đuổi chị đấy chứ?”

Du Nhiên lại làm vẻ ngạc nhiên: “Sao thế được, tôi bao nhiêu tuổi, cậu ta bao nhiêu tuổi chứ.”

Quần chúng khuyên nhủ: “Hiện giờ đang thịnh hành tình chị em, hơn nữa, không phải chỉ hơn nhau có hai tuổi thôi sao?”

Cuối cùng, Du Nhiên làm bộ xua tay: “Aiz, cậu ấy cũng nói vậy, nhưng tôi không thể chấp nhận tình chị em được… Đúng rồi, chuyện vừa rồi nhất định phải giữ bí mật nhé.”

Quần chúng vội vàng gật đầu, nhưng Du Nhiên biết, chỉ một buổi tối, tin đồn này sẽ bay khắp trường.

Mọi chuyện quả thật phát triển theo hướng mà Du Nhiên đã dự đoán, tới buổi tối, bài viết nổi bật nhất trên diễn đàn của trường chính là chuyện tình của Long Tường và Du Nhiên.

Nhưng bởi vậy, đương sự tất nhiên cũng biết.

Ngày hôm sau, khi Du Nhiên tới câu lạc bộ, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là bản mặt đen sì của Long Tường.

Đối với chuyện này, Du Nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước, vì vậy cô nàng rất bình tĩnh, trực tiếp bước vào phòng thay đồ, mà Tiểu Tân với cặp lông mày đã dựng thành hai đường thẳng song song đương nhiên cũng vào theo.

Trong mắt những người bên cạnh lại biến thành Long Tường theo đuổi từng bước chân của Du Nhiên ngay trước mắt công chúng, lên tiếng cầu xin tình yêu.

Mà ở trong phòng thay đồ lại là một tình cảnh khác.

Long Tường lạnh mặt nhìn Du Nhiên: “Bà già, bà phát điên cái gì đấy, lại dám nói với những người đó tôi theo đuổi bà?”

“Tôi á? Đâu có.” Du Nhiên ra vẻ vô tội.

“Đừng có vờ vịt!” Long Tường nổi giận: “Tôi mặc kệ cô định làm cái quái gì, nhưng bảo tôi theo đuổi cô, kiếp sau cũng đừng có mơ!”

“Ừ.” Du Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Nhưng thái độ này không hiểu sao lại chọc giận Long Tường, cậu ta túm lấy áo Du Nhiên, ép cô vào tủ đựng đồ.

Sức lực này hoàn toàn không có vẻ gì thương hương tiếc ngọc, ngực Du Nhiên đau đến mức suýt nữa nứt ra.

Cùng lúc đó, trên mặt đất vang lên một tiếng vang rất nhỏ – động tác thô bạo này của Long Tường khiến một cái cúc áo của Du Nhiên đứt ra.

“Tôi nhắc lại lần cuối cùng, tôi rất ghét cô, vì vậy, đừng có ở đấy mà tự tưởng bở.” Long Tường tàn bạo nhìn Du Nhiên, gằn từng câu từng chữ: “Nghe rõ chưa? Bà già?”

“Rồi.” Du Nhiên vẫn gật đầu.

Long Tường miễn cưỡng thỏa mãn, thả cô ra: “Ra ngoài đi, sau này còn dám nói lung tung, đừng trách tôi không nương tay!”

Được tự do, Du Nhiên tựa vào tủ quần áo, không ngừng hít sâu.

“Cô đang làm gì vậy?” Long Tường hỏi.

“Lấy tâm trạng.”