thực sự đã tới thiên đường, cô nàng bắt đầu ăn uống thả cửa.
Tất cả những thứ đó đều là thức ăn cô thích nhất, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi bạc hà thơm mát.
Giấc mơ đẹp kia kéo dài rất lâu, lâu đến mức bụng Du Nhiên sôi lên vì đói.
Vì vậy, cô tỉnh lại.
Khi ý thức được có lẽ cả đời mình không thể mơ lại giấc mơ này nữa, Du Nhiên cố gắng một lần cuối cùng – cô không mở mắt, cô muốn trở lại nơi ngay cả cái ghế cũng do thỏ bọc đường xếp thành kia một lần nữa.
Kết quả đương nhiên không được như mong muốn, Du Nhiên rầu rĩ mở mắt ra.
Lúc này, cô nhìn thấy một cậu trai trẻ đang đứng bên cạnh cửa sổ phòng mình.
Du Nhiên khi đó vì tuổi còn nhỏ, tầm mắt hạn hẹp, chưa va chạm nhiều với đời, vì vậy những hình dung về bề ngoài của người khác đều lấy nhân vật trên phim truyền hình làm tham chiếu.
Lúc này, Du Nhiên nghĩ, cậu trai anh hùng khí khái này dường như còn đẹp hơn Trương công tử trong “Tiểu Thanh nhà ta”.
Thiếu niên anh khí vươn tay ra, mà trong lòng bàn tay, lại chính là sô cô la mà cô thích nhất, hình chữ nhật, chia làm nhiều ô vuông, giống như những ô cửa.
“Tặng cho em.” Cậu bé nói.
Trong một giây đó, Du Nhiên nghĩ, thiếu niên này dường như còn đẹp mắt hơn cả Tiểu Bạch Long mà Đường Tăng cưỡi trong Tây Du Ký.
Tiểu Bạch Long nói tiếp: “Anh là Cổ Thừa Viễn, là anh trai em… Anh ruột.”
Du Nhiên dùng ý chí rất lớn mới dời mắt được khỏi thanh sô cô la, nhìn về phía Cổ Thừa Viễn.
Bề ngoài của anh ta có chút âm trầm không hợp với lứa tuổi, nhưng cũng không đáng lo, vì ánh mắt anh ta nhìn Du Nhiên rất dịu dàng, giống như cây rong biển trong nước, mềm mại lay động.
Cổ Thừa Viễn bóc lớp giấy bên ngoài của thanh sô cô la, mở lớp giấy bạc, đưa đến bên miệng Du Nhiên.
Du Nhiên hé miệng, nhẹ nhàng cắn một miếng sô cô la, hình dạng lạ thường, mà miếng sô cô la trên tay Cổ Thừa Viễn cũng bị thừa lại một miếng nho nhỏ hình răng cửa.
Sô cô la đậm đà, Du Nhiên thỏa mãn nhếch môi cười.
Cổ Thừa Viễn phát hiện, thì ra cô em gái nhỏ đang trong thời kỳ thay răng của cậu bị thiếu một cái răng cửa.
Năm đó, Du Nhiên sáu tuổi.
“Đang nghĩ gì vậy?” Tiếng nói của Khuất Vân cắt đứt hồi tưởng của Du Nhiên.
“Nghĩ xem đồ ăn vặt em mang theo có đủ hay không.” Du Nhiên nói.
“Chỉ ngồi tàu hỏa hơn một tiếng.” Khuất Vân nhắc.
“Anh không chịu về cùng em, một mình em ngồi trên tàu rất buồn chán, đành phải kiếm gì đó ăn để giết thời gian.” Du Nhiên giải thích.
“Chẳng lẽ trước đây em không về nhà một mình?” Khuất Vân không chấp nhận lời giải thích này.
“Tình huống bây giờ khác trước kia, trước kia em cô đơn đã quen rồi, nhưng bây giờ em đã có bạn trai, bạn trai lại không chịu đi cùng em, em thật sự rất thảm, vì vậy em mới dùng đồ ăn để chữa thương.” Du Nhiên âm thầm lên án Khuất Vân.
“Nếu em đã nói vậy, tôi sẽ về cùng em, đi gặp bố mẹ em.” Khuất Vân nói.
“Không thể gặp bố mẹ, nếu không cái mạng em sẽ không còn!” Du Nhiên vội la lên.
Nếu bố cô biết trong khi học đại học, cô không chỉ trốn học, thi lại mà còn quyến rũ thầy giáo, vậy cô nhất định còn thảm hơn cả miếng bã đậu.
“Vậy ý của em là…” Khuất Vân không muốn đoán tiếp.
“Ý của em là, dù sao quãng đường cũng không xa, hay là anh cũng lên tàu đưa em về nhà, sau đó tự mình quay về, được không?” Du Nhiên nhìn bạn trai, ánh mắt lấp lánh ánh sao.
Nhưng câu nói của Khuất Vân đã dập tắt ánh sáng của cô: “Không được.”
Tuy đã bị đả kích thành quen, nhưng Du Nhiên vẫn muốn làm bộ tức giận một chút, coi như làm rõ lập trường của mình. Vì vậy, ngày hôm sau, cô không để Khuất Vân đến tiễn, một mình lên tàu hỏa.
Rất may, chỗ ngồi của cô sát cửa sổ, Du Nhiên đeo tai nghe, vùi đầu trong hai tay, định đánh một giấc.
Trong tiếng nhạc ầm ĩ, Du Nhiên cảm nhận được tàu hỏa bắt đầu chuyển động, lay động rất nhẹ, ngủ càng ngon.
Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay sờ vào chân Du Nhiên.
Dám sàm sỡ giữa nơi công cộng?!
Du Nhiên lẳng lặng thò tay kia vào trong túi quần, móc ra một cái huy hiệu trường, nhẹ nhàng nhấn một cái, chiếc kim băng sắc bén bật ra.
Đối phó với lũ dê già nhất định phải quyết liệt như những kẻ Pakistan đánh bom tự sát.
Du Nhiên thầm đếm đến ba, mạnh mẽ công kích, đâm đầu kim băng nhọn hoắt về phía cái móng heo kia.
Nhưng công kích của cô thất bại – bàn tay cầm hung khí của Du Nhiên bị nắm lấy.
Du Nhiên nổi giận, dù thế nào cô cũng là một Đảng viên dự bị, nay lại bị đùa giỡn giữa ban ngày ban mặt, còn đến mức này.
Vì vậy, cô trợn mắt đứng lên, muốn khiến con dê già này xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
“Sờ…” cái đầu nhà mi.
Đây vốn là lời thoại đầu tiên mà Du Nhiên đã nghĩ sẵn.
Nhưng khi nhìn thấy tên dê già kia, Du Nhiên đột nhiên thay đổi lời thoại: “Sờ… thật giỏi.”
Nguyên nhân ở chỗ, người ở bên cạnh cô, chính là Khuất Vân.
Tâm trạng của Du Nhiên, từ giận dữ đến vui mừng, thay đổi quá nhanh, toàn bộ cơ mặt co rúm lại có chút quái dị.
“Sao anh lại ở đây?” Du Nhiên hỏi.
“Không phải em nói nếu không có bạn trai đi cùng, em sẽ ăn rất nhiều sao? Tôi cẩn thận suy nghĩ lại, nếu em còn ăn nữa tôi sẽ ôm không nổi, vì vậy, tôi tới đây.” Đây là câu trả lời của Khu
