Polly po-cket
Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả: Tát Không Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329741

Bình chọn: 7.5.00/10/974 lượt.

mới có kết quả, thế sự khó lường, ai biết có qua hay không.” Du Nhiên cúi đầu, không có hứng thú với món quà của Cổ Thừa Viễn.

Cổ Thừa Viễn cũng không miễn cường, tự mở hộp ra, bên trong là một chiếc cặp tóc Chanel tạo hình hoạt hình, bên trên là chiếc xe buýt nho nhỏ màu hồng nhạt xếp một đóa hoa Trà, nhìn có vẻ vừa sáng tạo vừa ngây thơ.

“Thích không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.

Trước khi cái hộp mở ra, Du Nhiên đã biết món quà này nhất định sẽ hợp ý cô, bởi vì Cổ Thừa Viễn biết rất rõ sở thích của cô.

Du Nhiên sẽ rất thỏa mãn nhận món quà này – nếu người tặng không phải Cổ Thừa Viễn.

Thấy Du Nhiên không phản ứng, Cổ Thừa Viễn không xấu hổ, cũng không tức giận, giống như biết trước phản ứng của Du Nhiên, anh ta chỉ đẩy chiếc hộp trang sức lại gần Du Nhiên: “Dù không thích cũng nhận lấy đi, coi như nhận tấm lòng cũng được.”

Sau đó, Cổ Thừa Viễn bắt đầu nói chuyện phiếm.

Du Nhiên vùi đầu ăn thịt bò, hạ quyết tâm không nói chuyện với anh ta, ăn xong sẽ đi.

“Hôm qua, anh lên diễn đàn trường em, phát hiện mấy bài viết thật thú vị về em và một nam sinh tên Long Tường.” Trong giọng nói Cổ Thừa Viễn có sự trầm thấp, nhẵn mịn.

Du Nhiên không lên tiếng, im lặng quan sát, trong tiềm thức, cô muốn khiến Cổ Thừa Viễn hiểu lầm Tiểu Tân là bạn trai cô,thứ nhất có thể bảo vệ Khuất Vân, thứ hai có thể lợi dụng anh ta báo thù vụ bóng rổ giết người lần trước.

“Nhìn qua, có vẻ quan hệ giữa em và cậu ta không bình thường.” Cổ Thừa Viễn tiếp tục nói.

Du Nhiên mừng thầm trong lòng, hy vọng Cổ Thừa Viễn phát huy trí tưởng tượng càng xa càng tốt, cố gắng nghĩ quan hệ giữa cô và Tiểu Tân vào tình huống xấu nhất.

Nhưng câu nói tiếp theo của Cổ Thừa Viễn khiến cô thất vọng: “Nhưng theo anh thấy, cậu ta không phải người kia.”

Người kia, đương nhiên ám chỉ bạn trai Du Nhiên.

Ăn phải quả dưa bở, Du Nhiên bắt đầu có chút tức giận, càng chắc chắn ý định sẽ không nói chuyện với Cổ Thừa Viễn trong đầu.

Nhưng rất nhanh, cô đã bị đánh bại, bởi vì Cổ Thừa Viễn lơ đãng, hoặc giả vờ lơ đãng hỏi một câu: “Nghe nói, Khuất Vân là thầy giáo của em?”

Nghe đến cái tên này, suýt chút nữa Du Nhiên đã đánh rơi cái dĩa đang cầm trên tay xuống đất.

Dù sao cũng đã biết Cổ Thừa Viễn nhiều năm, giác quan thứ sáu của Du Nhiên nói cho cô biết, những lời này của Cổ Thừa Viễn không chỉ có mục đích, thậm chí còn là nguyên nhân chính khiến anh ta đến đây hôm nay.

Du Nhiên ăn chậm lại – ăn quá no, não thiếu dưỡng khí, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến trí lực, mà hiện giờ là lúc cô cần vận dụng tất cả tế bào não để đối phó với Cổ Thừa Viễn.

“Khuất Vân, thầy Khuất? Đúng vậy, anh ta là thầy giáo quản lý khóa chúng tôi.” Giọng điệu của Du Nhiên thật bình thường.

“Vậy, vì sao lần trước anh đưa em về trường, em có vẻ hoàn toàn không nhận ra cậu ta? Hay là…” Cổ Thừa Viễn nói chậm lại: “Ở trước mặt anh, em mới không nhận ra cậu ta?”

Du Nhiên căng thẳng trong lòng, xác nhận Cổ Thừa Viễn đã nghi ngờ quan hệ giữa cô và Khuất Vân, cô lặng lẽ suy nghĩ, nói ra một câu nửa thật nửa giả: “Bời vì tôi ghét anh ta.”

“À.” Trong giọng nói Cổ Thừa Viễn mang theo vẻ dò xét, anh ta đang đánh giá lời nói của Du Nhiên.

Du Nhiên vốn định tiếp tục giải thích, lời vừa ra đến miệng, cô lập tức tỉnh táo lại, lấy lại vẻ hờ hững vừa rồi, tiếp tục ăn tảng thịt bò.

Quá mức vội vàng ngược lại sẽ khiến Cổ Thừa Viễn sinh nghi.

Trên bàn ăn của hai người xuất hiện sự im lặng trong chốc lát, chỉ còn lại tiếng dao nĩa.

Một lúc sau, Cổ Thừa Viễn mới tiếp tục đặt câu hỏi: “Vì sao, em lại ghét cậu ta?”

“Anh nên hỏi, vì sao anh ta lại ghét tôi.” Du Nhiên cố ý hừ lạnh một tiếng.

“Thái độ của cậu ta với em không tốt?” Cổ Thừa Viễn hỏi.

“Tôi luôn muốn hỏi một chuyện.” Du Nhiên lần đầu tiên ngẩng đầu lên, nhìn Cổ Thừa Viễn: “Có phải anh và Khuất Vân kia từng có tranh chấp hay không?”

“Vì sao lại hỏi như vậy?” Cổ Thừa Viễn nhìn Du Nhiên, Trong mắt giống như tràn ngập sương mù vùng hoang vu, lúc này nhìn có vẻ im ắng, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể có thứ gì đó nguy hiểm nhảy ra.

Du Nhiên cầm thẳng con dao trong tay lên một chút, đây là một động tác phòng vệ trong vô thức, cô chưa bao giờ thôi đề phòng Cổ Thưà Viễn, nhưng vẫn duy trì giọng nói như vừa rồi: “Không biết có phải ảo giác của tôi hay không, sau khi biết quan hệ của anh và tôi, anh ta bắt đầu nhằm vào tôi.”

“Có chuyện này sao?” Cổ Thừa Viễn dùng vẻ mặt nghiêm trọng, chính là thứ sương mù dày đặc nặng nề, nhưng như vậy cũng không có nghĩa anh ta tin lời nói của Du Nhiên.

Du Nhiên tiếp tục cố gắng: “Kỳ trước tôi thi trượt chính là có một phần công lao của anh ta.”

“Nếu nói vậy…” Cổ Thừa Viễn mỉm cười: “Chính là anh hại em… Giữa anh và cậu ta, quả thật có chút tranh cãi nho nhỏ.”

Du Nhiên nhíu mày, cô vốn chỉ bịa ra chuyện này thôi, không ngờ lại là sự thật.

Giữa Khuất Vân và Cổ Thừa Viễn từng có tranh chấp? Vì sao Khuất Vân không nói cho cô biết chuyện này?

Chỉ là, Du Nhiên cẩn thận suy nghĩ một chút, tên khốn Khuất Vân này ngay cả sinh nhật cũng nói dối cô, giấu giếm chuyện này cũng chẳng có gì kỳ quái.

Nhưng hiện giờ không phải